Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 81 : Trỗi dậy 90+1​



Chương 76: Trỗi dậy 90+1​

Cơn bão đã tan.

Căn phòng giờ đây như một bãi chiến trường sau một trận đánh lớn, một trận tử chiến của da thịt. Tấm ga giường trắng tinh giờ nhàu nát, xô lệch, và loang lổ những vệt ướt của mồ hôi, của dịch dâm trong suốt, và cả vệt màu vàng nhạt của nước tiểu. Không khí đặc quánh, một hỗn hợp của mùi tanh nồng của tinh dịch, mùi khai ngai ngái, và thứ mùi xạ hương nguyên thủy của hai cơ thể vừa vận động đến kiệt sức. Nó không còn là mùi của sự kích thích, mà là mùi của sự thỏa mãn đến cùng kiệt.

Ông Cường nằm ngửa trên giường, mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở sâu và đều. Một nụ cười mãn nguyện vô thức vẫn còn vương trên môi. Ông ta đã hoàn toàn kiệt sức, nhưng là một sự kiệt sức của kẻ chiến thắng.

Mẹ tôi, sau khi đổ gục và nằm nghỉ vài phút, bắt đầu từ từ ngồi dậy. Bà là một tàn tích xinh đẹp. Mái tóc đen dài rối bời, bết dính vào hai bên má. Khuôn mặt bà đỏ bừng, đôi môi sưng mọng sau những nụ hôn và sự giày vò. Bà hoàn toàn trần truồng, trừ đôi tất da chân giờ đã rách vài chỗ. Nhưng đôi mắt bà, thay vì xấu hổ hay mệt mỏi, lại sáng lên một cách kỳ lạ. Đó không phải là ánh mắt của kẻ bại trận, mà là của một nghệ sĩ vừa hoàn thành một tác phẩm để đời, một tác phẩm được tạo nên từ chính cơ thể mình.

Ở hành lang, sự im lặng nặng như chì. Cả ba chúng tôi đều đã giải quyết xong nhu cầu của mình, và giờ chỉ còn lại sự mệt mỏi và một cảm giác trống rỗng đến đáng sợ.

“Hết rồi…” Thằng Nam thì thầm, giọng nó khản đặc. “Về thôi. Tao mệt quá rồi.”

Nó lảo đảo định đứng dậy. Sự phấn khích đã qua đi, để lại cho nó một cơ thể rã rời và một cái đầu trống rỗng. Nhưng tôi đưa tay ra, giữ nó lại và ra hiệu im lặng. Không biết tại sao, nhưng tôi có một linh cảm, vở kịch này vẫn chưa hạ màn.

Và tôi đã đúng.

Mẹ tôi không rời khỏi giường. Bà cũng không lay ông Cường dậy. Bà chỉ ngồi đó, ánh mắt không nhìn vào khuôn mặt đang say ngủ của ông ta, mà nhìn xuống “bãi chiến trường” trên cơ thể ông và trên ga giường. Bà nhìn vệt tinh dịch đã bắt đầu khô lại trên bụng ông, nhìn vũng dịch hỗn hợp đang thấm dần vào nệm. Ánh mắt bà không có chút ghê tởm nào, chỉ có một sự trầm tư, một sự chiêm nghiệm khó hiểu.

Rồi, trong sự nín thở của chúng tôi, bà từ từ cúi người xuống. Mái tóc dài của bà xõa xuống như một tấm rèm, che đi khuôn mặt, chỉ để lộ chuyển động của bờ vai mảnh dẻ. Bà đang làm gì vậy?

Và rồi, chúng tôi thấy.

Chiếc lưỡi nhỏ, hồng hào của bà vươn ra, và trong một chuyển động chậm rãi, gần như mang tính nghi lễ, bà liếm nhẹ vào vệt tinh dịch trên bụng ông Cường.

Cả ba chúng tôi đồng loạt nín thở. Thằng Nam đang định đứng dậy liền ngồi phịch xuống sàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. Mắt nó mở to, miệng nó há ra, không thể tin vào những gì mình đang thấy.

“Đéo… đéo thể nào…” nó thì thầm, giọng nói là một sự pha trộn giữa kinh tởm và một sự sùng bái không thể giải thích. “Bà ấy… bà ấy định làm gì vậy?”

Bà ấy định dọn dẹp.

Bằng miệng của mình.

Màn kịch chưa kết thúc. Nó chỉ vừa chuyển sang một hồi mới, một nghi lễ của kẻ thờ phụng, một hành động còn bệnh hoạn và gây sốc hơn cả những gì chúng tôi đã chứng kiến. Chúng tôi bị đóng đinh tại chỗ, buộc phải ở lại, để xem người đàn bà đó còn có thể đi xa đến đâu trên con đường của sự trụy lạc.

Sự im lặng trong phòng tĩnh lặng đến rợn người, chỉ bị phá vỡ bởi những tiếng “chụt chụt” khe khẽ, ướt át. Mẹ tôi đang thực hiện nghi lễ của mình. Lưỡi bà di chuyển một cách có hệ thống, không bỏ sót một tấc da nào. Bà liếm sạch vệt tinh dịch trên bụng ông Cường, rồi di chuyển xuống vùng đùi trong, nơi một vài giọt đã chảy xuống. Bà làm việc đó một cách tỉ mỉ, trân trọng, như một tín đồ đang lau dọn một bức tượng thần.

“Bà ấy đang thưởng thức nó,” tôi thì thầm với chính mình, một suy nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Như một món tráng miệng.”

Sự kích thích nhẹ nhàng đó cuối cùng cũng tác động đến người đàn ông đang say ngủ. Ông Cường khẽ cựa mình, một tiếng “ưm” nhỏ phát ra từ cổ họng. Ông ta vẫn chưa tỉnh hẳn, nhưng cơ thể ông ta, vốn đang ở trạng thái nhạy cảm cực độ sau khi đã giải phóng, bắt đầu cảm nhận. Dương vật đã mềm oặt của ông ta khẽ co giật, run rẩy theo những chuyển động của mẹ tôi ở gần đó.

Sau khi đã “dọn dẹp” sạch sẽ khu vực xung quanh, mẹ tôi hướng sự chú ý của mình đến “nhân vật chính”. Bà nhìn con cặc đã mềm nhũn của ông Cường, nơi vẫn còn dính một ít tinh dịch ở phần gốc.

“Tha cho ông ấy đi…” Một giọng nói thì thầm, vô hồn vang lên bên cạnh tôi. Là thằng Khôi. Nó đang cầu xin, không phải cho cô My, mà là cho cha nó. Nó không muốn chứng kiến sự sỉ nhục này thêm nữa.

Nhưng đã quá muộn.

Mẹ tôi nhẹ nhàng cầm lấy nó, cái thứ vũ khí vừa mới giày vò bà đến nơi đến chốn. Rồi, trong sự kinh hoàng của thằng Khôi, bà đưa nó vào miệng.

Bà không làm mạnh. Bà chỉ bú mút một cách nhẹ nhàng, mục đích dường như chỉ là để làm sạch nó. Chiếc lưỡi điêu luyện của bà liếm quanh đầu khấc, mút sạch những gì còn sót lại.

Và chính hành động đó đã đánh thức con quái vật.

Ông Cường từ từ mở mắt. Ông ta chớp vài cái, vẫn còn mơ màng. Rồi ông ta nhìn xuống. Ông ta thấy mẹ tôi, người đàn bà xinh đẹp vừa cùng ông ta lên đỉnh, đang quỳ gối, đầu cúi xuống giữa hai chân ông ta, và miệng bà đang ngậm lấy dương vật của ông.

Ánh mắt ông ta lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. Bất kỳ người đàn ông bình thường nào, sau khi đã kiệt sức, có lẽ sẽ đẩy ra. Nhưng ông Cường thì không. Ông ta chỉ nằm đó, bất động, nhìn chằm chằm vào mái tóc đen của mẹ tôi, và để mặc cho bà tiếp tục.

Và cơ thể ông ta đã phản bội lại mọi quy luật sinh học thông thường.

Dưới sự kích thích bất ngờ và nhẹ nhàng đó, con cặc của ông ta, thứ mà chúng tôi nghĩ rằng đã “chết” sau vụ nổ kinh hoàng, bắt đầu có phản ứng. Nó từ từ, rất từ từ, ngóc đầu dậy. Từ trạng thái mềm oặt, nó bắt đầu cứng hơn, lớn hơn.

Nó đang sống lại.

Mẹ tôi cảm nhận được sự thay đổi đó trong miệng mình. Bà ngẩng đầu lên, nhả con cặc của ông ta ra, và nhìn thẳng vào mắt ông. Một nụ cười tinh quái, đầy thách thức nở trên đôi môi sưng mọng của bà.

Ông Cường giờ đã hoàn toàn tỉnh táo. Ông ta nhìn xuống dương vật đang cương cứng trở lại của mình, rồi lại nhìn mẹ tôi, ánh mắt là một hỗn hợp của sự sốc, sự không thể tin nổi, và một luồng hưng phấn mới đang dâng lên.

Ở hành lang, cả ba chúng tôi đều nhận ra. Trò chơi chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới bắt đầu một hiệp hai, một hiệp đấu không có trong bất kỳ kịch bản nào.

Nụ cười tinh quái vẫn nở trên môi, mẹ tôi quyết định đẩy trò vui này đến tận cùng. Bà thấy được sự kinh ngạc trong mắt ông Cường, thấy được sự bất lực của một cơ thể đang phản ứng ngoài tầm kiểm soát của lý trí. Và bà thích điều đó.

Bà không còn bú mút một cách nhẹ nhàng nữa. Bà bắt đầu một cuộc tấn công có chủ đích.

Miệng bà ngậm sâu hơn, gần như nuốt trọn lấy thứ vũ khí vừa được hồi sinh. Lưỡi bà, cổ họng bà, tất cả phối hợp với nhau, tạo ra một sự kích thích điên cuồng mà không một người đàn ông nào có thể chống cự. Nhịp điệu ngày càng nhanh, càng lúc càng mạnh bạo.

Ông Cường bắt đầu run rẩy. Lần này không phải là sự run rẩy của khoái cảm, mà là của sự sợ hãi.

“My… dừng… dừng lại…” Giọng ông ta run rẩy, đầy vẻ cầu xin. “Anh… anh vừa mới…”

Mẹ tôi không dừng lại. Bà ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt ông, đôi mắt bà long lên một vẻ thách thức hoang dại. Rồi bà lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình với một sự tàn nhẫn ngọt ngào.

Ở hành lang, chúng tôi không thể tin vào mắt mình.

“Không thể nào…” tôi lẩm bẩm. “Đàn ông không thể… nhanh như vậy được. Sinh học không cho phép điều đó.”

“Bà ấy… bà ấy là quái vật à?” Thằng Nam lắp bắp, giọng nói của nó lạc đi. “Hay lão kia là máy?”

Và rồi, cú sốc thứ hai ập đến.

Dương vật của ông Cường, dưới sự tấn công không ngừng nghỉ, đã cương cứng đến cực hạn, đỏ rực lên. Nó bắt đầu co giật dữ dội trong miệng mẹ tôi.

“Không… không… A…!”

Ông Cường rên lên, nhưng đó không phải là tiếng rên của khoái cảm. Đó là tiếng rên của sự bất lực, của một người đàn ông bị chính cơ thể mình phản bội. Toàn thân ông ta giật nảy lên một cái.

Và một dòng tinh dịch nữa, có phần loãng hơn và ít hơn lần trước, nhưng vẫn đầy uy lực, bắn thẳng vào trong cổ họng mẹ tôi.

Hiệp hai kết thúc nhanh hơn chúng tôi tưởng.

Ông Cường nằm vật ra giường, mắt trợn trừng, thở hổn hển như người vừa thoát chết đuối. Ông ta nhìn mẹ tôi, một ánh mắt pha trộn giữa sự sợ hãi và một sự thán phục không thể che giấu. Ông ta đã hoàn toàn bị chinh phục, cả thể xác lẫn tinh thần.

Mẹ tôi từ từ nhả con cặc đã mềm nhũn của ông ta ra. Bà nuốt “ực” một tiếng, nuốt trọn tất cả chiến lợi phẩm. Bà không nói gì, chỉ nhìn ông Cường, rồi lại nhìn xuống “chiến tích” của mình, và mỉm cười. Một nụ cười của người chiến thắng tuyệt đối.

Rồi bà ghé sát vào tai ông ta, thì thầm đủ để chỉ hai người nghe, nhưng chúng tôi có thể đọc được khẩu hình của bà:

“Bữa tiệc… thật sự rất ngon!. Cảm ơn anh. Lần hai.”

Sau đó, bà đứng dậy, một cách duyên dáng, bước vào phòng tắm như không có chuyện gì xảy ra, để lại một người đàn ông đã hoàn toàn sụp đổ trên giường.

Ở hành lang, sự im lặng bao trùm.

Thằng Nam ngồi sụp xuống sàn, nó lắc đầu quầy quậy, dường như vẫn không thể chấp nhận được sự thật. Nó đã chứng kiến một hiện tượng phi tự nhiên.

Bên cạnh nó, thằng Khôi vẫn ngồi bất động. Nhưng tôi thấy, một giọt nước mắt từ từ lăn dài trên má nó, lấp lánh trong ánh sáng lờ mờ. Đó là giọt nước mắt của sự thất bại toàn diện, của một thằng con trai đã mất tất cả.

Còn tôi, tôi chỉ cười. Một nụ cười trống rỗng, không một chút cảm xúc.

Đêm nay, đối với chúng tôi. Như thế đã quá đủ rồi………

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...