Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 75
Sự tĩnh lặng sau vụ nổ kép không kéo dài được lâu.
Ông ta lật người mẹ tôi lại một cách thô bạo. Mẹ tôi, vẫn còn đang trong cơn đê mê sau hai lần lên đỉnh, không một chút kháng cự, ngoan ngoãn nằm ngửa ra, hai chân dạng rộng, sẵn sàng đón nhận. Bà nâng hai chân lên, gác lên vai ông ta, một tư thế phơi bày và mời gọi tuyệt đối. Đôi tất da chân của bà đã rách vài chỗ, một minh chứng cho sự cuồng nhiệt của những màn kịch trước đó. Bà như một nữ tù binh, hoàn toàn đầu hàng, và thậm chí còn khao khát sự trừng phạt, sự xâm chiếm sắp tới.
Không khí trong phòng chuyển từ sự trao đổi sang sự xâm chiếm tuyệt đối. Ông Cường quỳ giữa hai chân mẹ tôi, bóng của thân hình vạm vỡ của ông ta bao trùm lên cơ thể trắng nõn của bà. Ánh mắt không còn tinh quái nữa mà long lên một ham muốn chiếm đoạt thuần túy. Ông ta là một con thú đã dồn được con mồi vào góc.
Ở hành lang, cả ba chúng tôi đều nín thở, choáng ngợp trước sự thay đổi đột ngột và luồng sát khí tỏa ra từ người đàn ông đó.
Ông Cường cầm lấy dương vật của mình, nhắm thẳng vào cái lồn đã ướt sũng của mẹ tôi. Đầu khấc to lớn của nó tì vào cửa mình, làm hai mép thịt mềm mại lõm vào. Rồi, không một chút do dự, ông ta dùng sức mạnh của hông, thúc vào một cú duy nhất.
PHẬP!
Một âm thanh khô khốc, đầy uy lực vang lên, như tiếng một cây cọc gỗ được đóng sâu vào lòng đất ẩm. Toàn bộ con quái vật của ông ta đã ngập sâu vào trong mẹ tôi chỉ trong một nhịp.
“Á!” Mẹ tôi hét lên một tiếng ngắn, toàn bộ cơ thể bà nảy lên khỏi mặt giường vì lực đâm quá mạnh. Cái lồn của bà co thắt dữ dội, cố gắng kẹp chặt lấy kẻ xâm nhập bất ngờ.
Và rồi, cỗ máy bắt đầu hoạt động.
Ông Cường bắt đầu “đóng cọc”. Ông ta không dùng kỹ thuật, không dùng sự tinh tế. Ông ta dùng toàn bộ sức mạnh của cơ thể, của một người đàn ông trưởng thành.
Mỗi cú thúc của ông ta đều sâu, mạnh và không một chút khoan nhượng. Chúng tôi có thể thấy rõ cảnh tượng nơi hai cơ thể giao hợp: con cặc của ông ta rút ra gần hết, để lộ cái lồn sưng đỏ, ướt đẫm của mẹ tôi, rồi lại đâm vào lút cán ở cú thúc tiếp theo. Dịch thể của cả hai hòa vào nhau, bắn ra tung tóe theo từng nhịp. Chiếc giường King-size, vốn vững chãi là thế, bắt đầu rung lên bần bật, kêu cót két theo một nhịp điệu đều đặn và tàn bạo.
BỘP! BỘP! BỘP! BỘP!
Tiếng da thịt của cặp đùi ông ta va chạm vào cặp mông của mẹ tôi một cách chát chúa, vang vọng khắp phòng. Đó không phải là âm thanh của tình yêu, đó là âm thanh của sự chiếm đoạt, của quyền lực tuyệt đối. Tiếng rên của mẹ tôi giờ đây không còn là sự mời gọi nữa, nó xen lẫn cả sự đau đớn và một khoái cảm thô thiển. Nó hòa cùng tiếng gầm gừ của ông Cường, tạo thành một bản giao hưởng của thú tính.
Thằng Nam, sau một hồi chết lặng, cuối cùng cũng thốt lên, giọng nó đầy thán phục và một chút sợ hãi.
“Địt mẹ… ông Cường cũng khỏe như trâu vậy! Nhìn cái giường kìa… sắp sập đến nơi rồi, mẹ kiếp, hai ông già chơi được lắm ….”
Nghe thấy vậy, tôi cười khẩy. Đây chính là lúc để xoáy sâu vào nỗi đau của chúng nó. Tôi quay sang cả Khôi và Nam, giọng đầy vẻ thương hại và khinh bỉ.
“Thế nào? Chúng mày đã bao giờ ‘đụ’ mẹ tao đuọc như thế này chưa? Hay chỉ dám ‘đâm chọc’ vài cái như như trâu húc mã rồi ‘ra’?”
Lời nói của tôi như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự tôn của hai thằng con trai mới lớn. Thằng Nam gãi đầu, mặt đỏ lựng, lí nhí trong miệng: “Tao… tao không điêu luyện được như bố thằng Khôi!!!.”
Còn thằng Khôi, nó không nói gì. Nó lặng lẽ quay mặt đi, nhưng tôi có thể thấy đôi vai nó đang run lên bần bật. Sự bất lực, sự ghen tuông và nỗi nhục nhã đang giày vò nó.
Nhưng ông Cường chưa dừng lại ở đó. Để chứng tỏ sự thống trị toàn diện của mình, trong khi phần dưới vẫn đang hoạt động như một cái máy đóng cọc, ông ta cúi người xuống, ngấu nghiến lấy cặp vú của mẹ tôi. Ông ta không bú mút, ông ta cắn, ông ta day nghiến hai đầu ti đã sưng đỏ của bà một cách thô bạo, như để ghi dấu ấn của mình lên đó.
Mẹ tôi la lên, nhưng tiếng la của bà nhanh chóng biến thành tiếng rên rỉ của sự đầu hàng. Bà đang ở trong một cơn bão của khoái cảm và đau đớn, bị giày vò từ cả trên lẫn dưới.
Cỗ máy đóng cọc đang ở đỉnh cao của sự cuồng loạn thì đột ngột dừng lại.
Một sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng thở hổn hển của hai con người và tiếng cót két yếu ớt của chiếc giường đang từ từ ổn định lại. Ông Cường rút phắt con cặc của mình ra khỏi cái lồn của mẹ tôi. Một âm thanh “phụt” ướt át vang lên, và thứ vũ khí đỏ rực, bóng loáng vì dịch thể đó lại được phơi bày trong không khí.
Mẹ tôi nằm bẹp dúm trên giường, một vẻ đẹp tan nát. Tóc tai bà rũ rượi, dính bết vào khuôn mặt đẫm mồ hôi. Làn da trắng của bà ửng đỏ, lấm tấm những vết tay, vết cắn của ông ta. Lồng ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng lấy lại từng chút không khí. Cái lồn vừa bị giày vò của bà giờ đây trống rỗng, sưng mọng, và bà nhìn ông Cường với một ánh mắt vừa mệt mỏi, vừa hụt hẫng, nhưng cũng đầy khao khát và tò mò.
Ông Cường đứng dậy khỏi người bà, cơ thể vạm vỡ của ông ta cũng lấm tấm mồ hôi. Ông ta không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn xuống mẹ tôi như một vị vua đang chiêm ngưỡng nữ tù binh của mình sau một trận công thành thắng lợi. Ông ta chưa xong. Con thú bên trong ông ta vẫn còn đói.
Sự im lặng khó hiểu này khiến thằng Nam ở hành lang không thể chịu nổi.
“Sao dừng rồi?” nó thì thầm, giọng đầy vẻ bối rối. “Ổng bị ‘xìu’ à?”
Tôi cười khẩy trong bóng tối, một nụ cười mà chỉ mình tôi biết.
“Im đi, thằng ngu,” tôi rít qua kẽ răng. “Mày không thấy à? Ông ta đang thưởng thức sự bất lực của bà ấy. Ông ta đang ra lệnh bằng mắt. Đây là một phần của trò chơi.”
Và đúng như tôi nói, trò chơi tiếp tục.
Ông Cường bước tới bên giường, và trong một hành động đầy tính thống trị, ông ta dùng mu bàn chân của mình, khều nhẹ vào cặp mông tròn lẳn của mẹ tôi. Chúng tôi thấy rõ làn da mềm mại của bà lún xuống dưới áp lực của bàn chân ông ta. Đó không phải là một cái chạm của sự âu yếm, đó là một mệnh lệnh không lời, một sự khẳng định rằng cơ thể bà thuộc về ông ta.
“Chưa xong đâu, em à” giọng ông ta khàn đặc, thều thào. “Xoay người lại. Chổng mông lên đi em My!”
Đó là một mệnh lệnh. Và mẹ tôi, không một chút do dự, không một lời phản kháng, ngoan ngoãn tuân theo.
Bà chậm rãi chống hai tay xuống nệm, từ từ quỳ gối lên. Tấm lưng ong của bà cong lên, rồi lại võng xuống khi bà đưa cặp mông to tròn, cong vút của mình lên cao, hướng thẳng về phía ông Cường. Làn da trắng nõn, mịn màng của bà nổi bật trên tấm ga giường màu xám, và khe mông sâu hút của bà, cùng với hai cái lỗ nhỏ “riêng tư” hồng hào của bà, giờ đây phơi bày trọn vẹn trước mặt người đàn ông không phải chồng mình, như một lời mời gọi không thể chối từ.
Tư thế doggy kinh điển hiện ra trước mắt chúng tôi.
Thằng Nam thở phào một tiếng nhẹ nhõm, giọng nó có chút tự mãn, như thể vừa gỡ gạc lại được chút thể diện.
“À, lại doggy. Tư thế này thì tao với thằng Khôi cũng làm rồi…”
Tôi lại cười khẩy, một nụ cười đầy ẩn ý.
“Mày chắc chứ? Cứ xem đi đã.”
Ông Cường nhìn chằm chằm vào cặp mông đang mời gọi của mẹ tôi, một ánh nhìn của kẻ săn mồi đang tính toán. Ông ta không làm cái điều mà thằng Nam và thằng Khôi đã làm. Ông ta không quỳ xuống phía sau.
Thay vào đó, ông ta đặt một đầu gối lên giường, ngay bên cạnh hông của mẹ tôi. Rồi, trong sự ngỡ ngàng của cả ba chúng tôi, ông ta bắt đầu leo lên người bà.
Ông ta không định “đụ” bà theo cách thông thường.
Ông ta định “cưỡi” bà.
Ông ta quỳ gối trên giường, hai chân kẹp chặt lấy hai bên hông của mẹ tôi. Rồi, với một chuyển động dứt khoát, ông ta ngồi hẳn lên cặp mông tròn lẳn của bà. Toàn bộ sức nặng của một người đàn ông trưởng thành, vạm vỡ, đè sập lên tấm lưng ong của mẹ tôi.
“A…” Mẹ tôi khẽ kêu lên một tiếng vì sức nặng đột ngột. Cả người bà chúi về phía trước, hai cánh tay đang chống đỡ bắt đầu run lên bần bật. Bà như một con thú nhỏ bị một con mãnh thú lớn hơn đè lên, không có khả năng chống cự. Bà không còn là một người tình đang tham gia vào một cuộc yêu. Bà đã bị biến thành một cái đệm thịt, một con ngựa, một món đồ vật để cho kẻ khác tùy ý sử dụng.
“Không… đây không phải doggy,” tôi lẩm bẩm trong câm lặng, một sự thật kinh hoàng hiện ra trong đầu. “Đây là… cưỡi ngựa. Ông ta đang biến mẹ tôi thành con ngựa của ông ta.”
Không khí trong hành lang như đông đặc lại. Sự im lặng tuyệt đối. Ngay cả thằng Nam, đứa ồn ào nhất, cũng không dám thốt lên một lời nào. Chúng tôi đang chứng kiến một màn trình diễn của sự thống trị tuyệt đối.
Từ vị trí trên cao của một kỵ sĩ, ông Cường cúi người về phía trước. Hai bàn tay to lớn, đầy gân guốc của ông ta luồn qua dưới nách mẹ tôi, dễ dàng tóm lấy cặp vú đang đung đưa tự do vì không có áo ngực nâng đỡ. Ông ta không chỉ bóp, mà còn kéo chúng về phía mình, khiến lưng mẹ tôi càng võng xuống, cặp mông càng chổng lên cao hơn. Ông ta bắt đầu nhào nặn chúng một cách thô bạo, siết chặt, bóp méo, như một kẻ nông dân đang vắt sữa.
Góc nhìn từ khe cửa của chúng tôi lúc này là một góc nhìn không thể nào tàn nhẫn hơn. Chúng tôi có thể thấy rõ mồn một cảnh tượng cái lồn của mẹ tôi bị con cặc của ông Cường nông rộng ra. Từng thớ thịt hồng hào của bà bị banh ra, bị lấp đầy bởi một khối thịt sẫm màu, xấu xí, và sự kết hợp của hai màu sắc đó tạo nên một hình ảnh đầy tính bạo lực. Do cái tư thế oái oăm này, mỗi cú thúc của ông ta, dù chỉ là những cú nhấp đầu tiên, đều làm cho dịch trong âm đạo của bà hơi phun ra, tạo thành những tiếng “phụt, phụt” ướt át, dâm đãng.
Ông ta bắt đầu chuyển động, không nhanh, mà là một nhịp điệu chậm rãi, mạnh mẽ, một sự nghiền ngẫm của quyền lực. Ông ta không chỉ thúc ra vào, mà còn xoay tròn hông, nghiền dương vật của mình vào thành âm đạo của mẹ tôi, như một cái chày đang nghiền nát những cánh hoa. Mỗi cú thúc của ông ta đều đi rất sâu, và mỗi lần ông ta rút ra, chúng tôi lại có thể thấy cái lỗ nhỏ của mẹ tôi co lại, rồi lại bị nong ra ở cú thúc tiếp theo.
Tiếng rên của mẹ tôi giờ đây xen lẫn cả tiếng nấc vì khó thở và đau đớn. Sức nặng của ông Cường trên lưng, hai bàn tay giày vò cặp vú, và con cặc đang cày nát bên trong bà, tất cả tạo thành một sự tra tấn khoái lạc không thể chịu đựng nổi.
“Tao không thể chịu được nữa!” Nam lẩm bẩm, trán cậu ta lấm tấm mồ hôi. “Tao muốn vào trong đó !!! Tao phải địt nát cặp mông của cô My!!!”
Câu nói đó như một lời thừa nhận sự thua cuộc. Cái gọi là kinh nghiệm của chúng nó, những màn doggy mà chúng nó tự hào, giờ đây trông thật thảm hại, thật trẻ con so với những gì đang diễn ra trước mắt.
Thằng Khôi đã nhắm chặt mắt lại từ lúc nào. Nó không dám nhìn nữa. Nó không chịu nổi cảnh tượng cha mình đang “cưỡi” người phụ nữ nó yêu như một con thú. Nhưng âm thanh thì không thể trốn tránh được. Tiếng da thịt, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc… tất cả vẫn đang dội vào tai nó.
Ông Cường, dường như cảm nhận được sự đầu hàng tuyệt đối của mẹ tôi, bắt đầu tăng tốc. Nhịp điệu của cỗ máy thống trị ngày càng trở nên điên cuồng. Ông Cường, trong tư thế của một kỵ sĩ, đang ra roi thúc ngựa, biến mẹ tôi thành một con chiến mã phải gồng mình chịu đựng những cú thúc trời giáng. Căn phòng rung chuyển. Tiếng da thịt va vào nhau chan chát. Tiếng rên rỉ của mẹ tôi đã không còn thành lời, chỉ còn là những tiếng nấc nghẹn ngào của sự đau đớn và khoái cảm đang hòa quyện vào nhau đến mức không thể phân biệt.
Bà sắp không chịu nổi nữa. Toàn thân bà run lên bần bật, các thớ cơ căng cứng lại, chuẩn bị cho một vụ nổ.
Ông Cường cảm nhận được điều đó. Ông ta cảm nhận được con mồi của mình sắp gục ngã. Nhưng một kẻ đi săn tàn nhẫn thì không bao giờ dừng lại. Ngược lại, ông ta còn thúc mạnh hơn, nhanh hơn, như muốn đẩy bà qua cái ngưỡng cuối cùng đó.
Và rồi, ông ta gầm lên một tiếng, thúc vào một cú cuối cùng, một cú thúc sâu đến mức tưởng như có thể xuyên thủng cả tử cung của bà, rồi giữ nguyên ở đó, ghìm chặt, không cho bà một lối thoát.
Áp lực dồn nén đến cực điểm.
Và rồi, con đê vỡ.
“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!”
Mẹ tôi gào lên một tiếng thét không phải của con người. Đó là một tiếng thét nguyên thủy, một tiếng gào của sự giải thoát và sụp đổ hoàn toàn.
Toàn bộ cơ thể bà co giật dữ dội như bị điện giật. Hai bắp đùi bà run lên bần bật, hai cánh tay chống đỡ khuỵu xuống, khiến cả người bà gần như đổ sập xuống nệm nếu không có cơ thể của ông Cường đang đè chặt. Lưng bà ưỡn cong lên một cách phi tự nhiên.
Và từ bên trong cái lồn đang co thắt điên cuồng của bà, một dòng nước trong suốt, nóng hổi phun mạnh ra. Nó không phải là thứ dịch dâm trơn mượt thông thường. Nó bắn thành tia, mạnh như một vòi nước nhỏ, mang theo cả một chút nước tiểu do cơ vòng của bà đã hoàn toàn mất kiểm soát. Một cơn lũ của khoái cảm đã phá vỡ mọi bờ đê của sự kiểm soát thể chất, một sự giải phóng trần trụi và hoang dã nhất.
Dòng nước bắn tung tóe lên tấm ga giường trắng, lên cả tấm lưng trần đẫm mồ hôi của ông Cường. Và một mùi khai nồng đặc trưng, mùi của sự animalistic nhất, của sự mất kiểm soát hoàn toàn, xộc thẳng vào mũi những kẻ đang xem trộm chúng tôi trong hành lang.
Sự im lặng bao trùm. Cả ba chúng tôi đều chết lặng trước cảnh tượng không thể tin nổi đó.
Thằng Nam là đứa đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó. Giọng nó lắp bắp, đầy vẻ kinh hoàng nhưng cũng không giấu được sự thán phục bệnh hoạn.
“Cô… cô…My…. đái…” nó lắp bắp. “Lại đái ra giường rồi… Địt mẹ! Lên đỉnh mà đái ra luôn!”
Câu nói của nó, một câu nói của một thằng nhóc không hiểu gì, chính là cơ hội của tôi. Tôi quay sang nhìn nó và cả thằng Khôi, giọng tôi lạnh như băng, nhưng lại mang một vẻ trịch thượng của một kẻ bề trên đang giảng giải.
“Không phải đái dầm…” tôi nói, giọng đầy vẻ thương hại. “Đó là một dạng cực khoái khác. Dâm dịch được phun ra khi đàn bà được lên đỉnh thực sự. Một thứ mà chúng mày, với vài phút ‘đâm chọc’ của mình, sẽ không bao giờ chạm tới được.”
Tôi dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào đầu chúng nó.
“Thấy chưa? Đó là lý do tại sao bà ấy cần một người đàn ông, chứ không phải mấy thằng nhóc như chúng ta!”
Lời nói của tôi như một nhát búa cuối cùng, đánh sập hoàn toàn lòng tự tôn đàn ông vừa mới nhú của chúng nó. Chúng nó không chỉ thua về sức mạnh, về kỹ năng, mà giờ đây, chúng nó còn thua cả về sự hiểu biết. Chúng nó chỉ là những thằng nhóc đang xem một thế giới người lớn mà chúng nó không thuộc về.
Trong phòng, cơ thể mẹ tôi vẫn đang co giật trong những dư chấn của cơn cực khoái.
Nhưng ông Cường là một con thú khác. Ông ta là một bạo chúa.
Cơn cực khoái của mẹ tôi không làm ông ta thỏa mãn. Ngược lại, nó kích thích ông ta, nó như một lời khẳng định cho sức mạnh của ông ta. Sự co giật của cái lồn bà, sự trơn tuột của đủ thứ dịch thể, tất cả chỉ như một lời mời gọi, một sự thách thức. Ông ta không những không dừng lại, mà còn quyết định trừng phạt/thưởng thức sự đầu hàng đó.
Ông ta rút con cặc của mình ra một chút, rồi cố ý đâm mạnh và chéo vào một góc khác. Ông ta đang tìm kiếm, thăm dò. Và rồi, ông ta tìm thấy nó. Một điểm nào đó bên trong mẹ tôi khiến bà giật nảy lên một lần nữa. Ông ta cười, một nụ cười của kẻ vừa tìm thấy công tắc bí mật của một món đồ chơi.
Giờ đây, mỗi cú thúc của ông ta đều có chủ đích. Ông ta đâm mạnh và chéo, và với mỗi cú thúc, một ít dịch nhờn trong âm đạo của mẹ tôi lại trào ra, bắn thành những tia nhỏ. Ông ta coi đó là một thành tích, một chiến tích. Ông ta đang cố tình làm cho bà “phun nước” theo ý muốn của mình.
Khung cảnh cái lồn của mẹ tôi bị con cặc to lớn của ông ta giày vò, nông rộng, và ép phải tuôn trào dịch nhờn theo từng nhịp, được phơi bày trọn vẹn trước mắt chúng tôi. Đó là một sự sỉ nhục, một sự thống trị bằng hình ảnh.
Sự tàn bạo của ông ta không chỉ dừng lại ở đó. Một tay ông ta vươn lên, không phải để vuốt ve, mà là nắm nhẹ lấy mớ tóc rối của mẹ tôi, giật ngược ra sau một chút. Đó là một hành động của sự kiểm soát tuyệt đối, như một kỵ sĩ đang ghìm cương con chiến mã của mình. Tay còn lại của ông ta thì không còn rảnh rỗi. Nó bắt đầu vỗ vào một bên mông của bà, tạo ra những tiếng “bép, bép” chát chúa, hòa vào nhịp điệu đóng cọc điên cuồng.
Tiếng da thịt, tiếng vỗ, tiếng dâm dịch, tất cả hòa thành một bản nhạc của địa ngục.
Và rồi, mẹ tôi hét lên.
Nhưng lần này, tiếng hét của bà đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn sự đau đớn hay phản kháng. Nó là một tiếng gào của sự đầu hàng tuyệt đối, một tiếng thét của sự sung sướng đến tột cùng khi bị giày vò, bị chiếm hữu.
“AAAAA… SƯỚNG… ĐỤ CHẾT EM ĐI… ANH ƠI! ĐỤ CHẾT CON ĐĨ NÀY ĐI!”
Tiếng gào thét cầu xin được hủy diệt đó chính là chất xúc tác cuối cùng. Nó đánh thẳng vào bản năng thú tính của ông Cường.
“GRÀOOOOO!”
Ông ta gầm lên như một con dã thú bị thương. Ông ta thúc thêm vài cú như trời giáng, điên cuồng và mất hết lý trí, tay vẫn nắm chặt tóc mẹ tôi. Mỗi cú thúc của ông ta giờ đây không chỉ là sự xâm nhập, mà là một nỗ lực để hòa tan, để đóng dấu ấn của mình vào sâu thẳm nhất trong cơ thể bà.
Và rồi, ông ta bắn. Chúng tôi có thể thấy rõ cơ thể ông ta căng cứng, gồng lên, và từ sâu bên trong, toàn bộ tinh dịch nóng hổi của một người đàn ông sung mãn được bơm thẳng vào tử cung của bà. Một dòng lũ trắng đục, mang theo sự sống và sự thống trị, lấp đầy mẹ tôi từ bên trong.
Cỗ máy đã cạn kiệt năng lượng.
Ông ta đổ gục xuống lưng bà, một sức nặng của sự thỏa mãn. Cả hai nằm đó, bất động, mồ hôi hòa vào dâm dịch, da thịt dính chặt vào nhau, như hai con thú vừa kết thúc một trận tử chiến, trên một bãi chiến trường không thể nào ướt át và hỗn độn hơn.
Trong hành lang, không một ai nói được lời nào nữa. Mọi sự so sánh, mọi lời bình luận đều trở nên vô nghĩa. Chúng tôi vừa chứng kiến một màn trình diễn của quyền lực và nhục dục ở một đẳng cấp khác.
Ván cờ đã kết thúc. Và chúng tôi, những khán giả, những kẻ tự cho mình là người trong cuộc, đã thua một cách không thể thảm hại hơn. Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ con. Mãi mãi chỉ là những đứa trẻ con.
