Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 74
Mệnh lệnh của ông Cường treo lơ lửng trong không khí, lạnh lẽo và dứt khoát: “Giờ đến lượt em, My à. Phục vụ anh đi.”
Sự căng thẳng sau cú hãm phanh đột ngột đã tan biến, thay vào đó là một không khí chờ đợi đầy khiêu khích. Ông ta không đợi câu trả lời. Ông ta nằm ngửa ra giường, hai tay dang rộng, chiếm lấy toàn bộ không gian. Cơ thể trần trụi của một người đàn ông ngoài bốn mươi, dù không còn săn chắc như thời trai trẻ, nhưng lại toát ra một thứ quyền lực của sự từng trải. Mồ hôi làm bóng loáng lồng ngực và bụng ông ta. Và giữa hai chân ông ta, con quái vật sắp được tôi luyện qua miệng lưỡi mẹ tôi đang dựng đứng, một cách đầy thách thức.
Ở hành lang, thằng Nam là đứa đầu tiên thốt lên, giọng nó lạc đi vì kinh ngạc.
“Đù má… To và gớm thật…”
Nó nói đúng. Dương vật của ông Cường không đẹp. Nó không phải thứ vũ khí hồng hào, nuột nà của đám trai trẻ chúng tôi. Nó sẫm màu, gần như thâm lại, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt như rễ cây cổ thụ. Đầu khấc to một cách dị dạng, và toàn thân nó toát ra một vẻ hoang dã, xấu xí, một vẻ đẹp của sức mạnh nguyên thủy.
Tôi cảm thấy một sự phấn khích lạ lùng dâng lên. Mẹ tôi, một người phụ nữ thanh lịch, quý phái, sắp phải đối mặt với con quái vật gớm giếc và trần trụi đó. Còn Khôi, mặt nó trắng bệch. Cha của nó sắp được hưởng thụ bởi người phụ nữ mà nó yêu, bằng chính thứ vũ khí mà nó vừa kinh tởm, vừa ghen tị. Một sự phản bội nhân đôi.
Tất cả chúng tôi đều nghĩ mẹ tôi sẽ do dự, sẽ ngượng ngùng. Nhưng chúng tôi đã lầm.
Bà nhìn con quái vật đó, rồi từ từ ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt ông Cường. Và bà mỉm cười. Một nụ cười của một kẻ sắp bước vào một trò chơi mà bà biết mình cũng có thể chiến thắng.
Bà bắt đầu di chuyển. Chuyển động của bà trên giường uyển chuyển, mềm mại như một con mèo. Bà không bò, bà trườn, từng chút một, tiến về phía con quái vật đang chờ đợi. Mỗi chuyển động của bà đều phô bày những đường cong chết người, cặp mông tròn lẳn lúc lắc nhẹ, tấm lưng ong uốn lượn.
Bà quỳ xuống bên cạnh hông ông Cường, đối diện với thứ vũ khí khủng khiếp đang chĩa thẳng vào mặt mình. Bà không vồ vập. Bà đang thực hiện một nghi lễ.
Bàn tay bà, với những ngón tay thon dài được sơn đỏ, run rẩy vươn ra. Ngón tay thanh tú của một cô giáo, một phó hiệu trưởng, giờ đây lại đang chạm vào thứ vũ khí trần trụi nhất của đàn ông. Sự tương phản đó thật trớ trêu và kích thích. Chúng chạm nhẹ vào thân hình nóng rực đó. Bà vuốt ve nó, từ gốc lên đến đỉnh, cảm nhận những đường gân nổi cộm như rễ cây cổ thụ, cảm nhận sự thô ráp của lớp da, và cảm nhận sức sống đang đập rộn ràng bên trong nó, một con thú đang chờ được giải thoát.
“Nó… thật sự lớn…” Bà thì thầm, giọng nói như hơi thở, nhưng đủ để chúng tôi nghe thấy. “Và đáng sợ.”
Tôi không thể nhịn được. Tôi quay sang thằng Khôi đang hóa đá, ghé vào tai nó. “Thấy chưa, mẹ tao đang khám phá đấy. Bà ấy đang thuần hóa con thú của bố mày. Còn mày thì chỉ biết dùng sức như một gã nhà quê.”
Sau khi bàn tay đã quen, mẹ tôi cúi đầu xuống. Mái tóc đen dài của bà xõa xuống như một tấm rèm nhung, che đi một phần cảnh tượng, càng làm nó trở nên bí ẩn và kích thích. Chiếc lưỡi nhỏ, hồng hào của bà vươn ra, liếm nhẹ lên đầu khấc đang rỉ ra một giọt dịch trong suốt, lấp lánh như một giọt sương. Bà nếm thử nó, một cách trân trọng, như một người sành rượu đang nếm giọt đầu tiên của một chai vang hảo hạng. Vị mặn, vị tanh nồng đặc trưng của đàn ông.
“Hừ…” Ông Cường rít lên một tiếng qua kẽ răng, hai tay siết chặt lấy ga giường, những khớp ngón tay nổi trắng lên.
Và rồi, bữa tiệc bắt đầu.
Mẹ tôi không ngậm hờ. Bà há miệng, và trong một chuyển động vừa từ tốn vừa dứt khoát, bà nuốt trọn lấy đầu khấc. Đôi môi đỏ mọng, mềm mại của bà ôm trọn lấy khối thịt cứng rắn, sẫm màu, tạo ra một hình ảnh tương phản đầy nhục dục. Bà mút mạnh một cái, tạo ra một tiếng “chụt” rõ to, một âm thanh của sự chiếm hữu.
Rồi bà bắt đầu trình diễn kỹ năng của mình. Chiếc lưỡi của bà, như một con rắn nhỏ linh hoạt, xoáy tròn quanh vành của đầu khấc, làm sạch từng kẽ rãnh. Sau đó, bà dùng môi và má để tạo ra một lực hút, trong khi lưỡi vẫn đang trêu chọc phần đỉnh nhạy cảm. Đó là một kỹ thuật điêu luyện, một sự kết hợp giữa áp lực, sự mềm mại và chuyển động.
Sau đó, bà bắt đầu nuốt sâu hơn, cố gắng đưa con quái vật gớm ghiếc và xấu xí đó vào sâu trong cổ họng mình. Bà ho sặc sụa, nước mắt ứa ra, nhưng bà không dừng lại. Bà đang chinh phục nó, đang chứng tỏ rằng cái miệng nhỏ bé của mình có thể chứa đựng được sức mạnh to lớn của người đàn ông này.
Tiếng mút “chụt chụt” ướt át vang lên đều đặn. Tiếng thở dốc của ông Cường ngày càng nặng nề. Cơ bụng của ông ta căng cứng, và tấm lưng khẽ ưỡn lên khỏi mặt nệm. Ông ta không còn là kẻ đi săn nữa. Ông ta đã trở thành con mồi.
Một tay ông ta vùi vào mái tóc đen của mẹ tôi, siết nhẹ, như để điều khiển, như để thúc giục. Tay kia bắt đầu cuộc du hành của riêng nó, tìm đến cặp vú của mẹ tôi, xoa nắn chúng một cách tham lam.
“Ôi địt… Lưỡi cô My…” thằng Nam lại lẩm bẩm, giọng đầy thán phục. “Dẻo vãi. Nhìn lão Cường phê chưa kìa!”
Ông Cường bắt đầu rên. Lần đầu tiên trong đêm nay, ông ta phát ra những âm thanh của sự sung sướng không thể kiểm soát. Tay ông ta siết chặt hơn vào tóc mẹ tôi, như một người sắp chết đuối vớ được cọc. Ông ta đang mất kiểm soát.
=====================
Nhịp điệu trong căn phòng đang được đẩy lên đỉnh điểm. Mẹ tôi, với mái tóc đen xõa tung, đang dốc hết sức để “phục vụ” con quái vật của ông Cường. Cổ họng bà liên tục bị thúc vào, tạo ra những tiếng “ọc ọc” ghê rợn nhưng cũng đầy kích thích. Ông Cường đang rên lên, hai tay vùi trong tóc bà, cơ thể ông ta căng cứng, sẵn sàng cho một vụ nổ.
Thế nhưng, một lần nữa, kẻ đi săn lại cho thấy sự khó lường của mình.
Đột ngột, ông Cường kéo mạnh đầu mẹ tôi ra khỏi dương vật của mình.
Tiếng “phụt” một cái vang lên khi miệng bà rời khỏi, để lại một con quái vật bóng loáng, ướt đẫm nước bọt.
“Khoan đã… em yêu,” ông ta thở dốc, giọng khàn đi vì sung sướng. “Như thế này… thì chỉ có anh sướng thôi. Không công bằng.”
Mẹ tôi ngước lên nhìn ông, đôi môi sưng mọng, ánh mắt có chút khó hiểu. Nước bọt và dịch vị của đàn ông chảy thành một vệt dài từ khóe miệng xuống cằm bà. Nhưng bà không lau nó đi.
Ông Cường cười tinh quái, một nụ cười của một con cáo già. “Leo lên đây. Nằm lên người anh. Chúng ta… cùng nhau thưởng thức “món ăn” của nhau.”
Ở hành lang, thằng Nam buột miệng: “Hả? Leo lên? Làm cái gì? 69 à!”
Nhưng mẹ tôi thì đã hiểu. Một nụ cười còn ranh mãnh hơn cả ông Cường nở trên môi bà. Bà không trả lời, mà dùng hành động.
Đầu tiên, bà đưa tay ra sau lưng, một cử chỉ duyên dáng đến lạ lùng. Một tiếng “tách” nhỏ vang lên khi bà mở khóa chiếc áo lót ren. Chiếc áo được nới lỏng, và như một dòng thác đen, nó trượt xuống, để lộ hoàn toàn cặp vú trắng ngần, căng tròn. Dưới ánh đèn, chúng trông như hai quả đào tiên, mời gọi. Hai đầu ti hồng hào đã cương cứng lên vì kích thích, như hai quả anh đào trên đỉnh.
Tiếp đó, bà nhẹ nhàng luộn tay vào trong chiếc quần lót nhỏ xíu, kéo nó xuống. Chiếc quần ren đen trượt qua cặp mông tròn lẳn, qua đôi chân thon dài vẫn còn mang tất, và rơi xuống chân giường. Giờ đây, mẹ tôi là một vẻ đẹp nguyên thủy. Hoàn toàn trần truồng, trừ đôi tất da chân màu đen và những vết hằn đỏ ửng của đồ lót trên làn da trắng. Một vẻ đẹp trần trụi, khiêu khích và không một chút che đậy.
“Anh chắc chứ?” bà hỏi, giọng đầy thách thức.
Không đợi ông Cường trả lời, bà bắt đầu xoay người, trườn lên trên cơ thể ông ta. Cảnh tượng đó giống như một thước phim quay chậm. Làn da trần mịn màng của bà trượt trên lồng ngực đẫm mồ hôi của ông Cường, tạo ra một âm thanh sột soạt ướt át. Cặp vú của bà cọ xát vào ngực ông ta, để lại những vệt ẩm. Mái tóc dài của bà xõa xuống, lướt trên bụng ông. Sau một vài giây lóng ngóng, họ đã tìm được vị trí hoàn hảo.
Đầu mẹ tôi ở phía chân ông Cường, và đầu ông Cường thì ở ngay giữa hai chân bà. Hai cơ thể, một nam một nữ, giờ đây đan quyện vào nhau thành một hình ảnh của con số 69, một biểu tượng của sự trụy lạc và khoái cảm tuyệt đối.
“Địt mẹ…” Tôi không thể kìm được mà lẩm bẩm. “69. Lão già này đúng là dân chơi.”
Bên cạnh tôi, thằng Khôi co rúm người lại. Chứng kiến cha mình và người tình trong tư thế này là một sự sỉ nhục ở một tầm cao mới. Cậu ta như bị tra tấn bằng những hình ảnh không thể xóa nhòa.
Và rồi, bản giao hưởng bắt đầu.
Ở nửa trên, là khuôn mặt của mẹ tôi, mái tóc đen xõa tung trên bụng ông Cường. Miệng bà đang làm việc không ngừng nghỉ, hai má hóp lại rồi phồng ra theo từng nhịp bú mút. Bà đang cố gắng chinh phục con thú của ông ta.
Ở nửa dưới, là khuôn mặt của ông Cường, chôn chặt vào giữa hai chân mẹ tôi. Chiếc lưỡi của ông ta, với kinh nghiệm của một kẻ sành sỏi, đang tái hiện lại vũ điệu tàn khốc trước đó, tấn công dồn dập vào cái lỗ lồn đã sưng đỏ.
Một bản hợp xướng của những âm thanh dâm đãng vang lên. Tiếng “chụt chụt” mạnh mẽ từ phía miệng mẹ tôi hòa cùng tiếng “lép nhép” ướt át từ phía miệng ông Cường. Tiếng rên rỉ của họ không còn riêng lẻ nữa, chúng hòa quyện vào nhau, tiếng rên trầm đục của ông Cường và tiếng rên cao vút của mẹ tôi, tạo thành một giai điệu của địa ngục.
Giờ đây, hai tay của ông Cường đã được tự do. Chúng không còn phải giữ đầu mẹ tôi nữa. Chúng bắt đầu một cuộc thám hiểm mới trên cơ thể trần truồng của bà. Một tay bóp nắn cặp mông tròn đang ngay trước mặt, các ngón tay lún sâu vào da thịt, siết mạnh rồi lại thả lỏng, như đang kiểm tra độ đàn hồi. Tay kia không còn chỉ vuốt ve, nó luồn xuống dưới lưng, rồi trượt lên trên, tóm lấy một bên vú đang đung đưa theo từng nhịp chuyển động, day nghiến đầu ti một cách thô bạo.
Ở hành lang, không còn một lời bình luận nào nữa, chỉ có tiếng thở dốc ngày càng nặng nề của ba thằng con trai và tiếng sột soạt không thèm che giấu của thằng Nam khi nó thủ dâm. Nó đã rút hẳn con cặc của nó ra ngoài, tay của nó di chuyển lên xuống một cách trần trụi, miệng há hốc, mắt dán chặt vào khe cửa. Thằng Khôi thì đã thực sự chết. Đôi mắt nó trống rỗng, vô hồn, nhưng bàn tay nó, một cách vô thức, đã đặt lên dương vật đang cương cứng của chính mình bên ngoài lớp quần. Còn tôi, tôi không còn phân tích nữa. Tôi chỉ đơn thuần quan sát, bị cuốn vào cái nhịp điệu ma quái của cảnh tượng trước mắt.
Âm thanh trong phòng giờ đây là một bản giao hưởng của sự hỗn loạn. Tiếng “lép nhép” ướt át trở nên dồn dập, điên cuồng. Tiếng rên của họ không còn là tiếng rên nữa, chúng đã biến thành những tiếng gầm gừ trong cổ họng, âm thanh của hai con thú đang giao phối. Bàn tay của ông Cường không còn ve vuốt. Chúng trở nên chiếm hữu hơn, bóp mạnh một bên vú, siết chặt lấy một bên mông của mẹ tôi. Chúng tôi có thể thấy rõ những vệt ngón tay đỏ ửng in hằn trên làn da trắng nõn của bà mỗi khi ông ta siết mạnh, một dấu ấn của sự sở hữu.
Và rồi, khi chúng tôi nghĩ rằng nhịp điệu điên cuồng này sẽ tiếp diễn cho đến lúc kết thúc, kẻ thợ săn lại một lần nữa thay đổi cuộc chơi.
Bàn tay đang bóp mông của ông Cường từ từ di chuyển. Ông ta dùng các ngón tay, một cách nhẹ nhàng nhưng đầy chủ đích, banh nhẹ hai má mông của mẹ tôi ra. Khe mông sâu và cái lỗ đít nhỏ xinh, màu hồng nhạt, với những nếp gấp li ti, hiện ra rõ hơn bao giờ hết. Một vùng đất cấm, một bông hoa cúc chưa từng được ai khám phá, giờ đây phơi bày trọn vẹn sự yếu đuối của nó.
Thằng Nam rít lên, giọng nó lạc đi, tay nó cũng ngừng lại. “Nó… ông ta định làm gì… Đù má, không lẽ…”
Chiếc lưỡi của ông Cường đột ngột rời khỏi âm hộ của mẹ tôi, nơi đang tuôn trào dòng nước của khoái cảm. Nó để lại một cảm giác trống rỗng, hụt hẫng, và bắt đầu một hành trình mới, di chuyển lên trên, để lại một vệt sáng ẩm ướt trên làn da mịn màng.
Mẹ tôi khẽ “ưm?” một tiếng, cảm nhận sự thay đổi bất ngờ, nhưng bà vẫn đang quá mải mê với con cặc trong miệng mình nên không nhận ra nguy hiểm sắp tới.
Và rồi, nó đến.
Chiếc lưỡi của ông Cường chạm vào khe mông, rồi không một chút do dự, liếm thẳng vào cái lỗ đít đang vì ngạc nhiên mà co rúm lại của mẹ tôi. Đó là một cú sốc điện. Một sự va chạm giữa mềm và cứng, giữa ướt át và khô ráo, giữa quen thuộc và cấm kỵ.
Một cú sốc.
Mẹ tôi giật bắn người, toàn thân cứng đờ. Một cảm giác hoàn toàn mới lạ, một sự kích thích bệnh hoạn chạy dọc sống lưng bà. Miệng bà vẫn đang ngậm dương vật của ông Cường nhưng đã ngừng chuyển động.
Ở hành lang, cả ba chúng tôi như hóa đá. Ngay cả thằng Nam, trong cơn điên cuồng của nó, cũng phải ngừng tay, miệng há hốc, mắt trợn trừng. Một giới hạn mới đã bị phá vỡ ngay trước mắt chúng tôi. Ông Cường không chỉ làm tình với mẹ tôi. Ông Cường đang khám phá bà, chiếm hữu bà theo một cách mà chúng tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được.
==================
Cú sốc từ chiếc lưỡi của ông Cường giáng một đòn sấm sét vào hệ thần kinh của mẹ tôi. Toàn thân bà cứng đờ. Trong một khoảnh khắc, có một cuộc nội chiến diễn ra trong cơ thể bà: lý trí gào thét sự ghê tởm, nhưng những dây thần kinh lại đang run lên vì một thứ khoái cảm bệnh hoạn, chưa từng biết tới. Phản xạ đầu tiên của bà là một nỗ lực để tự vệ. Bà giật bắn người, cố gắng co cặp mông lại để đẩy kẻ xâm phạm ra xa. Nhưng hành động đó, trong tư thế tréo ngoe này, lại phản tác dụng một cách tàn nhẫn. Việc siết chặt cơ mông chỉ khiến cho cái lỗ đít của bà co rúm lại, vô tình kẹp chặt lấy chiếc lưỡi của ông Cường, như một con hàu nhỏ đang cố ngậm chặt lấy dị vật vừa xâm nhập.
Ông Cường cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt đó và bật cười, một tiếng cười bị bóp nghẹt vì miệng ông ta vẫn đang áp chặt vào da thịt mẹ tôi.
“Sao nào? Ngạc nhiên à?” Giọng ông ta ngọng nghịu, nhưng sự tự mãn thì không thể che giấu. “Em không biết là cái lỗ đít của em cũng có vị rất riêng sao? Nó không giống như cái lồn của em, nó có một mùi xạ hương nguyên thủy, một vị mặn mà của cơ thể… My ạ.”
Dứt lời, chiếc lưỡi của ông ta không còn thăm dò nữa. Nó bắt đầu một cuộc chinh phục thực sự. Nó không tấn công dồn dập, mà trêu chọc, liếm nhẹ lên những nếp gấp xung quanh, rồi lại xoáy tròn quanh cái miệng hậu môn đang co thắt liên hồi. Vừa liếm, vừa mút, rồi bất chợt, đầu lưỡi của ông ta cứng lại, thúc nhẹ vào bên trong.
“Bệnh hoạn…” Tôi thì thầm với chính mình, nhưng trong giọng nói của tôi không có sự ghê tởm, mà là một sự thán phục lạnh lẽo. “Nhưng thật sự rất có phương pháp.”
Và rồi, bản giao hưởng của sự sỉ nhục bắt đầu.
Ông Cường bắt đầu hẩy hông, một cách nhịp nhàng. Hành động này tạo ra một chuỗi phản ứng tàn nhẫn.
Mỗi lần hông ông ta nhấp lên, dương vật lại thúc sâu hơn vào cổ họng mẹ tôi, khiến bà ho sặc sụa. Nước mắt sinh lý trào ra, chảy dài trên thái dương. Bà cố gắng quay đầu đi, nhưng bàn tay đang giữ tóc của ông Cường đã siết lại, giữ chặt bà. Bà không có lối thoát.
Nhưng cùng lúc đó, sự tra tấn ở cổ họng lại bị lu mờ bởi một cơn sóng khoái cảm mãnh liệt và bệnh hoạn đang dâng lên từ phía sau. Chiếc lưỡi của ông Cường vẫn đang giày vò vùng đất cấm của bà, và cú thúc của dương vật dường như làm cho sự kích thích của chiếc lưỡi trở nên rõ ràng hơn, sâu hơn.
Cơ thể bà bắt đầu phản bội lại lý trí.
Một cách vô thức, miệng bà bắt đầu bú mút trở lại, chuyển động theo từng nhịp hẩy của hông ông Cường. Bà đang cố gắng làm cho dương vật của ông ta trôi vào dễ hơn để bớt cảm giác buồn nôn, nhưng hành động đó lại vô tình trở thành một sự phối hợp đầy dâm đãng, một sự đầu hàng của cơ thể trước khoái cảm.
Âm thanh trong phòng giờ đây là một thứ âm nhạc của địa ngục. Tiếng “ọc ọc” trong cổ họng mẹ tôi hòa cùng tiếng “chụt chụt” ướt át từ phía hậu môn của bà.
Ở hành lang, thằng Nam run rẩy thốt lên, giọng nó đầy vẻ kinh hoàng nhưng cũng không giấu được sự hưng phấn.
“ông… ông Cường… vừa liếm đít vừa đụ miệng… Thú vật! Đúng là thú vật!”
Tôi cười khẩy, một nụ cười không thành tiếng, rồi lại quay sang thằng Khôi đang bất động. “Bố mày đang dạy mẹ tao một bài học mới đấy,” tôi thì thầm, giọng độc ác. “Thấy không? Khoái cảm có thể đến từ những nơi không ngờ nhất. Một thứ mà những thằng nhóc như mày không bao giờ biết được.”
Ông Cường dường như muốn phô diễn nhiều hơn. Ông ta dùng bàn tay đang rảnh rỗi của mình, banh rộng hai má mông của mẹ tôi ra hơn nữa, tạo điều kiện cho chiếc lưỡi của ông ta tiến vào sâu hơn. Cùng lúc đó, ông ta thúc hông một cú thật mạnh.
Cú thúc đó gần như đã lấy hết không khí trong phổi mẹ tôi. Bà ngửa cổ ra sau hết cỡ, đôi mắt trợn trắng, hoàn toàn đầu hàng trước sự tấn công kép. Lý trí của bà đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây bà chỉ còn là một cỗ máy tình dục, một cơ thể chỉ biết phản ứng theo từng kích thích, dù nó có bệnh hoạn và ghê tởm đến đâu.
Ông Cường đã hoàn toàn làm chủ. Ông ta say sưa trong trò chơi bệnh hoạn của mình. Còn những khán giả chúng tôi thì chết lặng. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cái hành lang nhỏ. Tất cả chúng tôi đều biết, vụ nổ cuối cùng, cơn cực khoái của sự sụp đổ, sắp đến rồi.
Không khí trong phòng đã đặc quánh đến mức có thể cắt ra được. Cả hai cơ thể, ông Cường và mẹ tôi, đều đã đạt đến giới hạn tuyệt đối của sự chịu đựng. Họ run rẩy, căng cứng như hai dây đàn sắp đứt. Nhịp điệu điên cuồng của họ vẫn tiếp diễn, nhưng giờ nó không còn là sự tìm kiếm khoái cảm nữa, nó là một nỗ lực tuyệt vọng để giải thoát, để bùng nổ.
Ở hành lang, ba cơ thể chúng tôi cũng gần như bất động, ba đôi mắt dán chặt vào một điểm. Chúng tôi đang ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, nín thở chờ đợi sự giải thoát cho chính mình thông qua sự sụp đổ của họ.
Và rồi, vụ nổ đầu tiên xảy ra.
Sự kích thích kép, chiếc lưỡi ở hậu môn và dương vật trong cổ họng, là quá sức chịu đựng đối với mẹ tôi.
Toàn bộ cơ thể bà đột ngột giật lên một cách dữ dội, như bị một luồng điện cao thế chạy qua. Lưng bà ưỡn cong lên một cách phi tự nhiên, các ngón chân quắp chặt lại. Một tiếng thét bị bóp nghẹt trong cổ họng, chỉ còn lại những âm thanh rời rạc, méo mó: “Ự… Ự… A…!”
Cùng lúc đó, từ bên trong cái lồn đang co giật điên cuồng của bà, một dòng nước trong suốt, nóng hổi phun mạnh ra. Nó không phải là thứ dịch dâm bình thường. Nó bắn thành tia, mạnh như một vòi nước nhỏ, mang theo cả một chút nước tiểu do cơ vòng của bà đã hoàn toàn mất kiểm soát. Một cơn mưa rào của khoái cảm và sự sỉ nhục. Dòng nước bắn tung tóe lên ga giường, lên bộ ngực trần đẫm mồ hôi của ông Cường. Nó bắn thẳng vào mặt, vào miệng ông ta. Một mùi khai nồng đặc trưng của nước tiểu hòa quyện với mùi xạ hương của dâm dịch, xộc thẳng vào mũi những kẻ xem trộm chúng tôi.
Ông Cường không hề né tránh. Ông ta ngửa cổ ra, há miệng, hứng trọn và nuốt lấy cơn mưa của người đàn bà dưới thân mình, như một con thú hoang đang uống nước nguồn.
Vụ nổ của mẹ tôi chính là ngòi nổ cuối cùng. Cảm giác nóng bỏng của dòng nước trên mặt, vị mặn và khai nồng trong miệng, cùng với sự co thắt điên cuồng của cái lồn trong miệng mình đã đẩy ông Cường đến giới hạn.
