Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 78



Chương 73​

Căn phòng ngủ sang trọng giờ đây đã hoàn toàn biến thành một sân khấu của nhục dục. Bản nhạc Jazz du dương, sang trọng vẫn lười biếng trôi trong không khí, nhưng giờ đây nó chẳng khác nào nhạc nền cho một bộ phim khiêu dâm nghệ thuật. Không khí đặc quánh lại, một hỗn hợp của mùi nước hoa đàn bà đắt tiền, mùi mồ hôi sau những vận động thể chất, và mùi của sự chờ đợi, của ham muốn đang nảy mầm.

Ông Cường vẫn quỳ bên giường, khuôn mặt không giấu nổi vẻ thán phục và đắc thắng. Ông ta không còn là một doanh nhân thành đạt, mà là một nghệ nhân sắp sửa bắt đầu công trình tâm huyết nhất của đời mình. Phần thân trên của ông ta đã trần trụi, để lộ một cơ thể khá rắn chắc của gã đàn ông trung niên, từng thớ cơ dưới lớp da sạm nắng, một sự tương phản đầy thú tính với vẻ ngọc ngà của mẹ tôi. Ông ta nhìn mẹ tôi, rồi lại liếc mắt về phía khe cửa nơi chúng tôi đang ẩn nấp, một nụ cười tinh quái nở trên môi.

Mẹ tôi, Ngọc My, là định nghĩa của sự khiêu khích. Bộ đồ lót ren đen mỏng tang chẳng che đậy được gì, nó chỉ là một lớp họa tiết tô điểm thêm cho vẻ đẹp trần trụi. Từng đường nét hoa văn của ren in hằn lên làn da trắng, tạo thành một bản đồ của những vùng đất cấm. Chiếc quần lót hình tam giác nhỏ xíu, gần như trong suốt, chỉ đủ che đi phần trung tâm, để lộ ra vùng lông mu được cắt tỉa gọn gàng. Cặp vú căng tròn bị chiếc áo lót nâng đẩy, ép vào nhau, tạo thành một khe ngực sâu hun hút mà bất cứ gã đàn ông nào cũng muốn chôn vùi mặt vào đó. Và đặc biệt, đôi tất da chân mỏng màu đen, thứ vũ khí tối thượng của bà. Lớp lụa mỏng ôm sát lấy cặp đùi thon, phần viền ren ở đỉnh đùi như một ranh giới cuối cùng của sự đứng đắn, một lời thách thức đầy khiêu khích. Cơ thể bà nóng ran, hơi thở gấp gáp, bà vừa xấu hổ tột độ, vừa khao khát đến điên cuồng.

Ở hành lang, ba chúng tôi là ba trạng thái khác nhau. Tôi nín thở, mắt không dám chớp, não bộ hoạt động hết công suất để phân tích, để ghi nhớ từng chi tiết của bài học trực quan này. Dương vật tôi đã cương cứng từ lúc nào, chọc vào lớp quần lót một cách đau đớn. Khôi thì cắn chặt môi, đôi mắt dại đi, tay siết chặt thành nắm đấm khi phải chứng kiến cha mình và người mình yêu. Còn Nam, thằng khốn nạn nhất, thì nuốt nước bọt ừng ực, đôi mắt nó sáng như đèn pha ô tô, cái vẻ đói khát không thèm che giấu.

Ông Cường không tấn công ngay. Ông ta quỳ đó, hít một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên như đang cố gắng thu hết hương thơm của mẹ tôi vào phổi.

“Trời ạ…” Ông ta thì thầm, giọng khàn đặc. “Thơm… Thơm một cách dâm đãng. Đúng là mùi của một người đàn bà trưởng thành.”

Ngay lập tức, từ hành lang, một giọng nói rít qua kẽ răng:

“Địt mẹ!, ông già mày biến thái vãi nồi, Khôi à!” Thằng Nam không thể nhịn được nữa.

Ông Cường dùng tay vạch nhẹ đáy quần ren đen của Ngọc My. Lưỡi của ông Cường bắt đầu cuộc hành trình khám phá của mình. Nhưng nó không đi thẳng vào trung tâm. Một kẻ sành sỏi không bao giờ ăn món chính ngay lập tức.

Chiếc lưỡi của ông ta, không phải là một chiếc lưỡi mềm mại, mà là một bề mặt thô ráp, ướt át và nóng hổi, bắt đầu lướt dọc theo mặt trong đùi non của mẹ tôi. Va chạm đầu tiên xảy ra ở gần đầu gối. Cái nóng và sự ẩm ướt đột ngột trên làn da mát rượi khiến toàn thân mẹ tôi giật nhẹ. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm lớp da gà trên tay bà nổi lên rõ rệt. Bà thở hắt ra một tiếng. Đôi chân đang khép hờ của bà bất giác dạng rộng ra hơn một chút, như một sự mời gọi vô thức.

Chúng tôi có thể thấy rõ đường đi của chiếc lưỡi. Nó để lại một vệt mờ ẩm ướt trên làn da mịn màng. Khi nó di chuyển lên cao, các thớ cơ trên đùi bà khẽ rung lên, co lại rồi lại giãn ra theo từng chuyển động. Nó là một cuộc tra tấn ngọt ngào, một sự khám phá đầy khiêu khích.

Lưỡi ông ta lướt qua lớp lông tơ mềm mại, được cắt tỉa gọn gàng như một khu vườn Nhật Bản. Nó dừng lại ở vùng mu một chút, xoáy tròn ở đó như đang khởi động, khiến cặp mông của mẹ tôi bắt đầu nhấp nhổm, không yên.

Rồi, khoảnh khắc quyết định cũng đến.

Ông Cường dùng hai ngón tay, ngón trỏ và ngón giữa, nhẹ nhàng vạch hai mép thịt âm hộ của mẹ tôi ra. Giống như hai cánh của một vỏ sò, hai mép lồn lớn từ từ tách ra, để lộ toàn bộ kỳ quan ẩm ướt bên trong. Nó không chỉ hồng hào, mà là một sắc hồng rực rỡ của sự sống, của dòng máu đang dồn về. Bề mặt của nó lấp lánh dưới ánh đèn, phủ một lớp dịch trong suốt như sương mai. Và ở trung tâm, cái hột le đã sưng tấy lên, đỏ ửng như một viên ngọc ruby quý giá, rung nhẹ theo từng nhịp thở của mẹ tôi.

“Vãi! Lồn cô My đẹp thế… đẹp hơn cả lúc bình thường tao thấy!!” Thằng Nam lại buột miệng, giọng đầy tiếc rẻ. Lần này không ai trách nó được.

Ông Cường không do dự nữa. Ông ta cúi đầu xuống, và trong một chuyển động dứt khoát, ngậm trọn lấy viên ngọc ruby đó.

Cảm giác đó chắc chắn là một cú sốc. Toàn bộ sự ấm nóng, ẩm ướt và mềm mại của miệng lưỡi ông Cường đột ngột bao trọn lấy nơi nhạy cảm nhất. Có một lực hút nhẹ, như muốn hút hết dịch nhờn của mẹ tôi vào trong đó.

CHỤT!

Một âm thanh ướt át, dâm đãng vang lên, phá vỡ sự im lặng, khẳng định sự tiếp xúc hoàn hảo.

“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!”

Mẹ tôi giật nảy người như bị điện giật. Lưng bà ưỡn cong lên khỏi mặt giường, tạo thành một cây cầu của khoái cảm. Các ngón chân bà quắp chặt lại, hai tay bấu chặt lấy ga giường đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Một tiếng thét sắc lẹm, không thể kìm nén, thoát ra khỏi cổ họng bà. Cú tấn công đầu tiên đã thành công mỹ mãn.

Ông Cường đã “nếm” được món chính, và ông ta biết mình đang có trong tay một món ăn tuyệt hảo. Mẹ tôi thì hoàn toàn bị chinh phục, cơ thể bà bắt đầu phản ứng theo bản năng, không còn kiểm soát. Còn ba thằng khốn chúng tôi ở ngoài hành lang thì choáng váng. Ham muốn được đẩy lên một nấc thang mới. Món khai vị chỉ mới bắt đầu, nhưng nó đã đủ khiến chúng tôi nghẹt thở.

============​

Tiếng thét “Á!” của mẹ tôi không kéo dài. Nó bị thay thế ngay bằng một chuỗi rên rỉ đứt quãng, uất nghẹn. Bà quằn quại trên giường như một con cá vừa bị quăng lên bờ, toàn thân run rẩy. Lý trí của bà đang cố gắng gào thét để giành lại quyền kiểm soát, nhưng vô ích. Cơ thể bà đã phản bội bà, nó đã nếm được vị của khoái lạc mới mẻ và giờ nó đòi hỏi nhiều hơn nữa.

Trong phòng, không khí đã nóng hơn vài độ, đặc quánh và dính nhớp. Tiếng nhạc Jazz giờ đây trở nên lạc lõng, kệch cỡm, bị át đi hoàn toàn bởi tiếng “lép nhép” ướt át phát ra từ nơi giao hợp của khuôn mặt ông Cường và âm hô của mẹ tôi, và tiếng rên ngày càng mất kiểm soát của mẹ tôi.

Hành lang bên ngoài giờ đã biến thành một cái lò bát quái. Mồ hôi đã chảy thành dòng trên trán chúng tôi. Tôi có thể nghe rõ tiếng thở dốc của thằng Nam bên cạnh, và bàn tay nó, không còn yên phận nữa, đã bắt đầu tự mân mê bên ngoài lớp quần. Thằng Khôi thì đã qua giai đoạn tức giận, giờ nó chỉ còn là một cái xác không hồn, đôi mắt dại đi, chết lặng nhìn vào cảnh tượng mà có lẽ sẽ ám ảnh nó suốt đời.

Ông Cường, sau cú tấn công phủ đầu thành công, giờ đã hoàn toàn nhập tâm vào vai diễn của một nhạc công thiên tài. Ông ta không chỉ hài lòng với việc chơi một nốt nhạc duy nhất. Ông ta muốn một bản giao hưởng.

Chiếc lưỡi của ông ta bắt đầu một cuộc tàn sát thực sự. Nó không chỉ đơn thuần mút lấy cái hột le của mẹ tôi nữa. Nó xoáy tròn quanh viên ngọc ruby đó, rồi bất ngờ thè ra, đầu lưỡi cứng lại, “đá” một cú nhanh và mạnh vào đỉnh của nó. Mẹ tôi lại giật nảy người, tiếng “Ư…ư…” bật ra. Ngay sau đó, chiếc lưỡi lại thụt vào, liếm sâu hơn vào khe lồn, cố gắng lùa lách vào bên trong cái hang động bí ẩn đang co thắt liên hồi.

Nhưng một nhạc công giỏi không bao giờ chỉ dùng một nhạc cụ. Trong khi miệng đang bận rộn, hai bàn tay của ông Cường bắt đầu cuộc du hành của riêng chúng.

Bàn tay phải, với những ngón tay dài và thô ráp của một người đàn ông từng trải, luồn lên trên, tìm đến cặp vú căng tròn của mẹ tôi. Lòng bàn tay chai sần của ông ta áp vào bầu ngực mềm mại, tạo ra một sự tương phản xúc giác mãnh liệt. Nó không vồ vập, mà bóp nhẹ, cảm nhận sự đàn hồi của da thịt, cảm nhận sức nặng của bầu vú lấp đầy lòng bàn tay ông. Rồi các ngón tay khéo léo tìm đến đầu ti đã cương cứng như hai hạt đậu trong chiếc áo lót. Ông ta dùng ngón cái và ngón trỏ vê nhẹ, xoắn nó. Đầu ti mẹ tôi ngay lập tức sẫm màu lại, cứng hơn nữa, như một lời đáp trả câm lặng.

“A…a…” Mẹ tôi rên lên một tiếng khác, cao hơn. Sự kích thích từ hai nơi cùng một lúc là quá sức chịu đựng.

Cùng lúc đó, bàn tay trái của ông ta men theo vòng eo con kiến của bà, trượt xuống cặp mông tròn lẳn đang nhấp nhổm không yên. Bàn tay to lớn của ông ta bao trọn lấy một bên mông, xoa nắn, rồi bóp mạnh. Những ngón tay của ông ta lún sâu vào da thịt mềm mại, để lại những vệt đỏ ửng tạm thời. Ông ta như đang nhào nặn một khối bột to lớn được gọi là Mông này, cảm nhận sự mềm mại và săn chắc của nó. Rồi các ngón tay bắt đầu luồn vào khe mông sâu hút, một sự xâm phạm đầy táo bạo, khẽ mơn trớn và tách nhẹ hai bên thịt má mông ra.

“A… a… đừng… đừng ở đó…” Mẹ tôi rên rỉ, lời nói đã hoàn toàn vỡ vụn, không còn ý nghĩa. “Cả… cả ở trên nữa… Anh…” Bà không biết mình đang nói gì nữa, chỉ biết rằng cơ thể mình đang bị tấn công từ mọi phía.

Và rồi, cơn lũ bắt đầu.

Dưới sự kích thích từ lưỡi, từ tay trên vú, từ tay dưới mông, cơ thể Ngọc My không thể chịu đựng được nữa. Nó không phải là một sự rỉ ra, mà là một cơn co thắt mạnh mẽ từ sâu bên trong tử cung. Một dòng dịch trong suốt, nóng hổi bắt đầu túa ra từ cửa lồn. Nó không loãng như nước, mà hơi sền sệt, lấp lánh dưới ánh đèn. Ban đầu chỉ là một dòng nhỏ, nhưng ngay sau đó, như một con đê bị vỡ, nó tuôn ra ào ạt, biến cả khuôn mặt đang chôn chặt ở đó của ông Cường thành một mớ hỗn độn ướt át. Dòng nước chảy tràn ra cả ga giường, thấm đẫm một mảng lớn.

Tiếng “lép nhép” giờ đây không còn đơn thuần nữa, nó đã biến thành tiếng “bì bõm” của một người đang cố ăn một quả đào chín mọng, nước ép túa ra đầy miệng.

Giữa những âm thanh đó, giọng nói của ông Cường vang lên, ngọng nghịu và đầy đắc thắng vì miệng ông ta vẫn đang bận rộn, thậm chí còn đang cố gắng nuốt lấy dòng nước của mẹ tôi:

“Nước… *nuốt ực*… nhiều quá… Ngọt nữa… Trời ạ… Cái lồn của em đúng là cực phẩm… Anh… anh phải ăn, phải húp sạch nó mới được!!!.” Nói rồi, ông ta không chỉ liếm, mà còn húp lấy dòng nước đó một cách tham lam, như một kẻ hành hương vừa tìm thấy dòng suối thánh trên sa mạc.

Ở hành lang, thằng Nam thì thầm, giọng đầy thán phục: “Địt mẹ, lưỡi ông già mày điêu luyện vãi. Nhìn cô My quằn quại chưa kìa. Nước nôi lênh láng hết cả rồi.”

Tôi không nói gì, chỉ quay sang nhìn thằng Khôi, ghé vào tai nó, giọng tôi lạnh như băng: “Mẹ mày có bao giờ được như thế này không, Khôi? Hay chỉ khô như ngói thôi?”

Thằng Khôi không phản ứng, nó như đã chết rồi.

Nhưng ông Cường vẫn chưa muốn dừng lại. Ông ta muốn đẩy mẹ tôi đến bờ vực của sự điên loạn. Bàn tay trái đang bóp mông của ông ta di chuyển một chút. Ngón tay cái, một cách có chủ đích, tìm đến cái lỗ đít nhỏ xinh, hồng hào của mẹ tôi, và bắt đầu day nhẹ, xoáy tròn ở đó.

Một vùng nhạy cảm mới. Một sự gia tăng kích thích không thể tưởng tượng nổi.

Sự tấn công từ ba điểm cùng một lúc: hột le, vú, và hậu môn.

Đó là giọt nước làm tràn ly. Mẹ tôi không thể chịu đựng được nữa. Toàn bộ cơ thể bà căng cứng lại, lưng ưỡn cong lên đến mức gần như gãy gập. Miệng bà há ra, chuẩn bị cho một tiếng thét .

Cơn cực khoái đang đến. Một cơn sóng thần khoái cảm sắp sửa nhấn chìm bà. Và chúng tôi, những khán giả bất đắc dĩ, đang nín thở chờ đợi sự bùng nổ cuối cùng đó. Thằng Nam đã kéo hẳn con cặc của nó ra, thủ dâm một cách điên cuồng, miệng há hốc chờ đợi.

==================

Cơ thể mẹ tôi đã căng cứng đến giới hạn, lưng ưỡn cong lên như một con tôm, miệng há ra, sẵn sàng cho tiếng thét giải thoát. Đôi mắt bà mở to, không còn là sự xấu hổ hay kháng cự, mà chỉ còn là sự cầu xin được ban phát cơn cực khoái mà bà đã chờ đợi quá lâu. Bà sắp “ra”. Rõ ràng là như vậy.

“RA… EM RA… AAAAA… EM RA………….”

Tiếng hét của bà vừa bật ra, sắc lẹm, xé toạc không gian.

Và rồi…

MỌI THỨ DỪNG LẠI.

Đột ngột. Tàn nhẫn. Không một lời báo trước.

Ngay khi mẹ tôi hét lên, ngay khi cơ thể bà bắt đầu co giật để chuẩn bị cho cơn bão, ông Cường đột ngột rút lui. Ông ta ngẩng phắt đầu dậy, nhả cái hột le đang bị mút chặt ra khỏi miệng. Chiếc lưỡi điêu luyện ngừng lại. Bàn tay đang giày vò vú bà cũng bất động. Bàn tay đang kích thích hậu môn bà cũng thu về. Tất cả mọi nguồn khoái cảm bị cắt đứt trong cùng một giây.

Như một bộ phim bị bấm nút “pause” vào ngay cảnh cao trào nhất.

Cơ thể mẹ tôi, vốn đang căng cứng như một sợi dây đàn, đông cứng giữa không trung trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Chúng tôi có thể thấy rõ từng thớ cơ trên bụng và đùi bà đang co giặt, run rẩy, nhưng không có sự giải thoát. Rồi, như một quả bóng bị châm một lỗ kim, bà run rẩy, xẹp xuống. Tiếng thét của bà tắc nghẹn trong cổ họng, biến thành một tiếng “ực” khô khốc, đầy đau đớn. Dòng nước lồn vẫn tiếp tục trào ra, nhưng nó không còn là một cơn lũ của cực khoái, mà là một dòng chảy của sự hụt hẫng, của nỗi thất vọng đến tột cùng. Bà nằm đó, cơ thể co giật trong những cơn cực khoái tạm thời, một sự tra tấn còn tệ hơn cả đau đớn.

Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy căn phòng. Chỉ còn tiếng thở dốc, hổn hển, đứt quãng của mẹ tôi, tiếng thở của một người vừa bị kéo từ thiên đường xuống thẳng địa ngục. Bà nằm đó, bất động, mái tóc bết dính vào khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước mắt. Bà quay sang nhìn ông Cường, đôi mắt mở to, đầy vẻ trách móc và không thể tin nổi.

“Anh… sao lại…” Bà thì thầm, giọng nói khản đặc và yếu ớt.

Ông Cường không vội trả lời. Ông ta quỳ đó, khuôn mặt ướt đẫm dâm dịch của mẹ tôi, ánh mắt lóe lên sự đắc thắng của một kẻ hoàn toàn kiểm soát cuộc chơi. Ông ta đưa lưỡi ra, chậm rãi, liếm sạch dòng nước lồn còn vương trên mép mình, một hành động đầy tính chiếm hữu. Rồi ông ta cười khẩy, một nụ cười của kẻ đi săn đang đùa giỡn với con mồi.

“Chưa được, em yêu,” ông ta nói, giọng vẫn còn khàn vì hưng phấn. “Anh đã nói rồi mà. Bữa tiệc chỉ mới bắt đầu thôi.”

Ông ta ghé sát vào mặt mẹ tôi, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn lệ của bà, giọng nói trở nên trầm hơn, như một lời tuyên án:

“Và anh muốn… chúng ta cùng nhau lên đỉnh. Một mình em hưởng thụ thì không công bằng cho anh.”

Ở ngoài hành lang, thằng Nam là đứa đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

“Hả? Cái đéo gì vậy? Sao… sao lại dừng?” Nó thì thầm, giọng đầy vẻ hụt hẫng và khó hiểu. Nó đã chuẩn bị sẵn sàng để “ra” cùng với mẹ tôi, nhưng giờ đây con cặc của nó chỉ biết đứng trơ ra đó, bối rối.

“Im đi,” tôi lẩm bẩm. “Mày không thấy à? Ông ta đang chơi đùa. Ông ta đang tra tấn bà ấy!” Tôi cảm thấy một sự thán phục bệnh hoạn dành cho sự tàn nhẫn và khả năng kiểm soát tuyệt đối của bố thằng Khôi.

Thằng Nam lại rít lên: “Đù má, chơi vậy ai chơi lại.”

Và rồi, màn kịch chuyển sang một hồi mới.

Ông Cường đứng dậy. Chuyển động của ông ta chậm rãi, đầy quyền lực. Ông ta bắt đầu cởi chiếc quần lót duy nhất còn lại trên người. Từng chút một, con quái vật đã được nếm trải qua miệng mẹ tôi dần dần lộ diện. Nó đã cương cứng hết cỡ từ lúc nào, sẫm màu, gân guốc, dựng đứng lên trong không khí, sẵn sàng cho một trận chiến mới.

Ông Cường giờ đã hoàn toàn trần truồng. Ông ta đứng đó, nhìn xuống mẹ tôi đang nằm bẹp trên giường, một mớ hỗn độn của sự khao khát và thất vọng. Rồi ông ta ra lệnh, giọng nói không một chút cảm xúc, chỉ có quyền lực tuyệt đối:

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...