Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 77 : Khúc Dạo Đầu Của Kẻ Săn Mồi**
Chương 72: Khúc Dạo Đầu Của Kẻ Săn Mồi**
Bên ngoài hành lang tối om, ba chúng tôi gần như không thở. Ba thằng bọn tôi quỳ rạp xuống nền sân vườn lạnh lẽo, chen chúc nhau để có được một góc nhìn tốt nhất qua khe cửa sổ hẹp. Không khí đặc quánh lại vì sự căng thẳng và một niềm phấn khích tội lỗi.
Bên trong, căn phòng ngủ sang trọng được bao phủ bởi ánh sáng vàng dịu của ngọn đèn ngủ. Ông Cường không vội vã. Bàn tay ông ta, bàn tay của một người đàn ông quen với việc nắm giữ quyền lực, giờ đây đang nhẹ nhàng vuốt ve gò má của mẹ tôi.
“Em có biết,” ông thì thầm, giọng nói trầm khàn như có một sức nặng hữu hình, “anh đã mơ về khoảnh khắc này từ lần đầu tiên gặp em không?”
mẹ tôi không trả lời. Bà chỉ khẽ run lên khi những ngón tay của ông lướt xuống chiếc cổ cao, rồi dừng lại nơi hai dây váy mỏng manh giao nhau. Bà cảm thấy mình như một con nai đang đứng trước một con hổ, vừa sợ hãi vừa bị mê hoặc bởi sức mạnh của nó.
Rồi ông Cường cúi xuống. Nụ hôn của ông nó đầy tự tin và chiếm đoạt. Ông không hỏi, ông chỉ ôm siết lấy mẹ tôi, sau một thoáng choáng váng, thấy mình bị cuốn theo. Bà đáp lại một cách bản năng, vòng tay qua tấm lưng rộng và vững chãi của ông. Nụ hôn của ông thật điêu luyện, vừa mãnh liệt vừa dịu dàng, dẫn dắt bà vào một mê cung của khoái cảm.
Bên ngoài, Khôi nghiến chặt răng. “Cha tôi…” cậu ta rít lên, “ông ta… ông ta thật sự…” Cậu ta không thể nói hết câu. Chứng kiến cha mình hôn người phụ nữ mình yêu là một sự tra tấn không thể tả. Cậu ta có thể tưởng tượng ra vị ngọt trên môi bà, cảm giác mềm mại mà cậu ta đã từng được nếm trải, giờ đây đang bị cha mình chiếm đoạt.
Ông Cường từ từ dứt ra khỏi nụ hôn, nhưng vẫn giữ bà trong vòng tay. Trán ông tựa vào trán bà, hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau. “Hãy cho anh thấy,” ông nói, “người phụ nữ thật sự ẩn sau vẻ ngoài đoan trang đó.”
Nói rồi, ông nhẹ nhàng kéo khóa sau lưng chiếc váy lụa của bà. Chiếc váy mềm mại trượt xuống, rơi không một tiếng động xuống sàn nhà, để lộ ra thân hình tuyệt mỹ của mẹ tôi trong bộ đồ lót ren màu đen. Bà đứng đó, dưới ánh đèn vàng, vừa có chút ngượng ngùng, vừa toát lên một vẻ quyến rũ chết người.
“Trời ơi,” Nam thì thầm, mắt cậu ta mở to. “Cô My…” Cậu ta chưa bao giờ thấy bà trong bộ dạng này. Lớp ren đen mỏng manh càng làm nổi bật làn da trắng nõn của bà, tạo ra một sự tương phản đầy tội lỗi.
Ông Cường cũng cởi bỏ chiếc áo sơ mi của mình. ba chúng tôi bên ngoài sững sờ. Họ luôn thấy ông Cường trong những bộ vest lịch lãm, che giấu đi một cơ thể được chăm sóc kỹ lưỡng. Ông ta không có bụng bia như họ tưởng. Ngược lại, cơ thể ông rắn rỏi, vạm vỡ, với những múi cơ săn chắc của một người thường xuyên chơi thể thao. Ông ta toát ra một khí chất nam tính đầy uy lực.
Ông không vội vàng tiến đến bước tiếp theo. Thay vào đó, ông lùi lại một bước, ngồi xuống mép giường, và ra hiệu cho mẹ tôi. “Lại đây,” ông nói, giọng ra lệnh một cách nhẹ nhàng.
mẹ tôi, như bị thôi miên, từ từ bước lại gần. Ông Cường ngước nhìn bà, ánh mắt của một kẻ săn mồi đang thưởng thức con mồi của mình. Ông đưa tay ra, không phải để ôm, mà để lướt nhẹ trên đôi chân dài của bà, từ mắt cá chân, dọc theo đường cong của bắp chân, lên đến phần đùi non được bao bọc bởi lớp tất lụa mỏng.
“Đôi chân này,” ông nói, “đã khiến bao nhiêu người đàn ông phải mất ngủ, phải không?”
mẹ tôi đỏ mặt, không nói gì. Bàn tay ông tiếp tục di chuyển, lướt qua vòng hông tròn trịa, dừng lại ở phần eo thon. “Và vòng eo này… thật hoàn hảo để nắm giữ.”
Cuối cùng, bàn tay ông dừng lại ở phần bụng dưới mềm mại của bà. Ông không tiến xa hơn. Sự chờ đợi, sự khám phá từ từ này còn mãnh liệt hơn bất kỳ hành động vồ vập nào. Nó khiến mẹ tôi cảm thấy cơ thể mình nóng ran, một sự khao khát trỗi dậy từ sâu thẳm.
Bên ngoài, ba chúng tôi cũng cảm thấy một sự bức bối khó tả. Họ muốn thấy nhiều hơn, muốn mọi chuyện diễn ra nhanh hơn.
“Ông ta đang làm cái quái gì vậy?” Minh Khôi thì thầm, giọng đầy sốt ruột. “Sao không làm tới luôn đi?”
“Đây là cách của người lớn,” tôi đáp, giọng cậu cũng có chút căng thẳng. “Họ không vội vã. Họ đang thưởng thức.”
Và tôi đã đúng. Ông Cường đang thưởng thức từng khoảnh khắc. Ông kéo nhẹ mẹ tôi, để bà ngồi xuống lòng ông, mặt đối mặt. Ông không hôn bà nữa. Thay vào đó, ông bắt đầu một cuộc khám phá mới, bằng những nụ hôn.
Môi ông lướt trên bờ vai trần của bà, rồi xuống xương quai xanh, để lại những vệt hôn ẩm ướt. Ông hít hà mùi hương trên làn da bà, một mùi hương pha trộn giữa nước hoa đắt tiền và mùi cơ thể tự nhiên của một người phụ nữ đang hưng phấn.
Rồi ông từ từ ngả bà nằm xuống giường. Ông không nằm lên người bà. Ông chỉ quỳ bên cạnh, và tiếp tục cuộc hành trình của mình. Môi ông di chuyển xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng dưới lớp ren đen. Ông không dùng tay, chỉ dùng miệng và lưỡi, khéo léo trêu chọc hai nụ hoa đang cương cứng qua lớp vải mỏng.
mẹ tôi rên lên khe khẽ, hai tay bà bấu chặt lấy ga giường. Bà chưa bao giờ trải qua một màn dạo đầu nào tinh tế và kéo dài như vậy. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn của ông Cường đều có chủ đích, nhằm đánh thức từng tế bào trong cơ thể bà.
Bên ngoài, ba chúng tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng rên rỉ ngày càng rõ hơn của mẹ tôi. Bọn tôi không thể thấy rõ hành động của ông Cường, chỉ thấy cái bóng của ông đang cúi xuống trên người bà. Sự tò mò và ham muốn đang thiêu đốt họ. Ba thằng ghé sát hơn vào khe cửa, cố gắng nghe ngóng, cố gắng hình dung ra cảnh tượng đang diễn ra bên trong. Khúc dạo đầu chỉ mới bắt đầu, nhưng nó đã đủ để khiến cả người trong cuộc lẫn kẻ xem trộm đều cảm thấy như đang ở trên một ngọn núi lửa sắp phun trào.
