Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 75 : Những Khán Giả Bất Đắc Dĩ
Chương 70: Những Khán Giả Bất Đắc Dĩ
Tôi không trả lời, chỉ cắm đầu kéo thằng Khôi đi. Nó yếu hơn tôi, lại đang say, nên chỉ có thể loạng choạng bị tôi lôi đi xềnh xệch trên con đường lát sỏi. Tiếng dép của ba đứa lạo xạo trong đêm tĩnh lặng đến rợn người.
Cuối cùng, tôi kéo chúng nó đến trước căn phòng nơi bố tôi và mẹ thằng Khôi đang ở đó. Tôi đẩy mạnh thằng Khôi vào bức tường, ngay dưới cửa sổ.
“Mày làm gì…” Khôi còn chưa kịp nói hết câu, tôi đã bịt miệng nó lại.
“Suỵt! Im mồm!” tôi rít lên, rồi ghé sát vào tai nó, giọng thì thầm như một con quỷ. “Mày sẵn sàng xem mẹ mày, người phụ nữ đoan trang của mày thức tỉnh chưa?”
Khôi trợn tròn mắt, cơ thể cứng đờ. Hắn lắc đầu nguầy nguậy, miệng ú ớ những tiếng “Không… không thể nào…” vô nghĩa. Thằng Nam đứng bên cạnh cũng nín thở, mắt sáng lên vì tò mò và phấn khích. Nó biết sắp có phim hay để xem.
Tôi cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn. Tôi không nói gì thêm. Hành động có sức nặng hơn mọi lời nói. Tôi từ từ, thật từ từ, dùng một ngón tay đẩy nhẹ mép rèm cửa sổ.
Một khe hở nhỏ xuất hiện.
Ánh đèn vàng vọt từ bên trong hắt ra, chiếu sáng ba khuôn mặt đang dán chặt vào.
Bên trong, cảnh tượng như một nhát búa táng thẳng vào đầu thằng Khôi.
Trên chiếc giường lớn trải ga trắng, mẹ nó, cô Huệ Lan, đang ngồi đó. Bà không mặc quần áo của mình. Bà đang mặc độc một chiếc áo sơ mi trắng , một bên vai đã tuột xuống, để lộ ra phần xương quai xanh mảnh dẻ và sợi dây áo lót màu kem. Chiếc áo chỉ dài đến nửa đùi, đủ để che đi những phần nhạy cảm nhất, nhưng chính sự nửa kín nửa hở đó lại càng làm trí tưởng tượng của người khác bay xa. Tóc bà hơi rối, khuôn mặt xinh đẹp, phúc hậu thường ngày giờ đây đỏ bừng, ánh mắt có một chút hoang mang nhưng cũng thấp thoáng một sự tò mò không thể che giấu.
Và đứng trước mặt bà, là bố tôi, Hữu Thắng.
Ông ta hoàn toàn trần truồng.
Thằng Nam bên cạnh tôi khẽ hít vào một hơi. Tôi nghe rõ tiếng nó nuốt nước bọt. Tôi liếc nhìn nó, thấy mắt nó dán chặt vào một chỗ. Tôi nhìn theo.
Con cặc của bố tôi.
Nó đang cương cứng, sẫm màu, khổng lồ một cách đáng sợ. Những đường gân xanh nổi lên chằng chịt như rễ cây. Nó không đẹp, nó trần trụi, nó đầy thú tính. Nó là hiện thân của quyền lực và sự xâm chiếm.
“Đù má…” thằng Nam thì thầm một câu chửi thề đầy thán phục. “To vãi cặc…”
Tôi quay sang nhìn thằng Khôi. Mặt nó đã trắng bệch như một tờ giấy. Đôi mắt nó mở to, trợn trừng nhìn vào cảnh tượng bên trong, không một chút cảm xúc, như thể linh hồn đã bay mất. Nó cũng đang run. Nhưng nó không run vì sợ, nó run vì bất lực. Nó đang phải chứng kiến thần tượng của đời mình, người mẹ nhu mì của nó, sắp bị một gã đàn ông khác xâm phạm. Và kẻ xâm phạm đó, trớ trêu thay, lại là bố của tôi.
Bố tôi không có ý định chơi trò ve vuốt sau màn bú liếm dạo đầu của bà Lan. Những ngón tay dày cui của ông ta bắt đầu một cuộc thám hiểm vụng về nhưng đầy mục đích. Chúng tìm đến hàng cúc trên chiếc áo sơ mi trắng mà bà Lan đang mặc. Một tiếng “bực” khô khốc vang lên khi cái cúc đầu tiên bị giật tung, không phải được cởi. Vải áo bị kéo căng, để lộ ra phần xương quai xanh thanh tú và làn da trắng mịn màng, nổi bật trong ánh đèn vàng vọt của căn phòng. Cái thứ hai bung ra sau một cú giằng mạnh hơn, và khe ngực sâu hút bắt đầu hé mở.
Tôi liếc nhìn cặp vú của bà Lan khi lớp áo dần được xé toạc. Chúng không giống của mẹ tôi. Vú của mẹ tôi, Ngọc My, là cặp vú của một nữ hoàng, săn chắc, kiêu hãnh, như hai trái đào tiên thách thức cả thế giới, với quầng vú sẫm màu và đầu ti luôn như đang khiêu khích. Còn vú của bà Lan, chúng là cặp vú của một người mẹ đúng nghĩa. Chúng mềm mại, dày và đầy đặn, có một độ chảy xệ nhẹ, tràn qua hai bên ngực của người phụ nữ đã qua sinh nở. Chúng không có vẻ thách thức, mà lại mang một vẻ đẹp phồn thực, một sự mời gọi đầy bao dung và ấm áp. Chính cái vẻ đẹp hiền hòa, cam chịu đó lại khiến cho hành động xâm phạm của bố tôi trở nên tàn nhẫn và kích thích một cách bệnh hoạn.
Khi chiếc cúc áo cuối cùng bị xé đứt, toàn bộ phần thân trên của bà Lan phơi bày trước mắt chúng tôi. Cặp vú trắng nõn, no tròn nảy nhẹ theo từng nhịp thở dồn dập. Quầng vú màu hồng nhạt, và núm vú nhỏ xinh đang co rúm lại vì lạnh và sợ hãi.
“Anh… Lan… em…” Thắng lắp bắp. Mắt hắn dán chặt vào hai quả đào tiên đang rung rinh đó.
“Vãi lồn… Vú… Vú của em… To vãi! To hơn cả của My…”
juq00695jp-4.webp
Bố tôi gầm gừ một tiếng trong cổ họng, một âm thanh đầy thỏa mãn của con thú tìm thấy con mồi. Ông ta không hôn, không liếm. Ông ta áp cả khuôn mặt thô ráp của mình vào giữa khe ngực của bà Lan, hít một hơi thật sâu như một kẻ nghiện hít lấy liều thuốc cuối cùng. Mùi da thịt phụ nữ, mùi mồ hôi sợ hãi, và mùi nước hoa nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương thơm nguyên thủy khiến ông ta điên dại.
“Thơm… da thịt đàn bà đúng là thơm thật…” ông ta lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Rồi, ông ta bắt đầu hành động.
Miệng ông ta há ra, ngậm lấy một bên vú. Không phải một nụ hôn, mà là một cú táp. Ông ta bú mút một cách ngấu nghiến, tạo ra những tiếng “chùn chụt” ướt át, nhóp nhép vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Nước bọt của ông ta chảy tràn, làm ướt đẫm cả bầu vú trắng. Lưỡi ông ta, thô ráp và mạnh mẽ, quấn lấy đầu ti, kéo nó ra, rồi lại dùng hàm răng của mình cắn nhẹ vào nó.
“A!”
Bà Lan giật nảy người, một tiếng kêu sắc lẹm, vừa đau đớn vừa kinh ngạc bật ra khỏi đôi môi đang mím chặt. Cơn đau bất ngờ và sự kích thích lạ lẫm chạy dọc sống lưng như một luồng điện, khiến toàn thân bà nổi da gà.
“Ui chà, chơi bạo thế…” Thằng Nam bên cạnh tôi buột miệng bình luận, mắt nó sáng rực lên, không hề che giấu sự phấn khích.
Tôi nhìn thằng Khôi. Nó cũng giật mình khi mẹ nó kêu lên. Khuôn mặt nó nhăn lại như thể chính nó mới là người bị cắn. Nỗi đau của mẹ nó, dù chỉ là một tiếng kêu nhỏ, cũng đã truyền thẳng đến trái tim nó.
Nhưng chính cái cắn đó, cái hành động thô bạo đó, lại là chìa khóa mở ra một cánh cửa khác bên trong bà Lan. Sự dồn nén của bao nhiêu năm làm một “khúc gỗ”, một người vợ chỉ biết phục tùng một cách vô hồn, bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một cơn đau thể xác rất thật, rất trần trụi.
Cơn đau đó không làm bà sợ hãi. Nó đánh thức bà.
Đôi mắt đang nhắm nghiền của bà Lan bỗng mở choàng ra. Nhưng trong đó không còn sự sợ hãi nữa, mà là một ánh sáng hoang dại, long lên sòng sọc. Cơ thể đang co rúm của bà bỗng thả lỏng, rồi chủ động hơn. Bà không đẩy bố tôi ra. Ngược lại, hai bàn tay đang buông thõng của bà từ từ vòng qua cổ ông ta, những ngón tay cào nhẹ vào mái tóc dày, siết chặt, kéo đầu ông ta áp vào ngực mình mạnh hơn nữa.
“Mạnh nữa lên…” Giọng bà khàn đặc, không còn là tiếng rên rỉ yếu ớt nữa, mà là một lời đòi hỏi đầy thú tính. “Cắn đi… Cắn mạnh vào… Đừng thương tiếc em…”
Thằng Khôi há hốc miệng. Nó chết sững.
Đây không phải là mẹ nó. Người mẹ hiền dịu, nói năng nhỏ nhẹ của nó không bao giờ có thể phát ra những lời như vậy. Người đàn bà trên giường kia, với đôi mắt rực lửa và giọng nói khát khao, là một con người hoàn toàn xa lạ. Một con đĩ.
Sự thay đổi của bà Lan như một liều thuốc kích thích cực mạnh đối với bố tôi. Ông ta gầm lên, tiếp tục giày vò cặp vú của bà một cách điên cuồng hơn. Nhưng giờ đây, bà không còn kêu đau nữa. Bà rên rỉ, những tiếng rên của sự khoái lạc thuần túy, âm thanh đó hòa quyện với tiếng da thịt bị mút mát tạo thành một bản giao hưởng bệnh hoạn.
Và rồi, bà hành động.
Bà chủ động dạng hai chân đang khép chặt của mình ra. Đôi chân thon dài, trắng nõn của bà từ từ nâng lên, quắp lấy hông của bố tôi, khóa chặt ông ta lại như một gọng kìm. Chiếc quần lót bị kéo lên cao, để lộ hoàn toàn phần hạ bộ. Vùng kín được chăm sóc kỹ lưỡng, với lớp lông tơ đen nhánh được tỉa gọn gàng, giờ đây đã ướt sũng, lấp lánh dưới ánh đèn, một dòng nước lồn trong suốt đang từ từ rỉ ra, chảy dọc xuống tấm ga giường.
Bà ưỡn người, đẩy cái lồn mọng nước của mình về phía trước, cọ vào bụng dưới của bố tôi, một hành động mời gọi không thể trần trụi hơn.
“Anh còn chờ gì nữa…?” Bà thở hổn hển, giọng nói là một sự pha trộn giữa mệnh lệnh và van xin.
“Đụ em đi chứ…!”
Tôi mỉm cười. Thằng Nam thì nuốt nước bọt ừng ực. Còn thằng Khôi, nó đã bắt đầu cay mắt của sự bất lực, của sự ghen tuông, của một thế giới vừa tan thành tro bụi. Khúc gỗ đã bắt lửa, và ngọn lửa đó đang thiêu rụi linh hồn của con trai bà.
