Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 74



Chương 69​

Cái không khí oi nồng của miền biển quấn lấy ba thằng con trai đang ngà ngà say. Tiếng nhạc từ mấy quán bar ven biển đã tắt ngấm, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ đều đều, uể oải và tiếng cười nói rổn rảng của chúng tôi. Tôi vừa hớp một ngụm bia còn sót lại trong chai, vừa huých vai thằng Nam.

Cả ba đứa lảo đảo bước đi trong khu resort vắng vẻ. Tiếng cười nói ồn ào, những câu chuyện phiếm tục tĩu về mấy cô gái ở quán bar trong thị trấn và mùi bia rẻ tiền quyện vào không khí oi bức của đêm miền biển. Khôi và Nam, sau khi bị “tống cổ” ra khỏi bàn tiệc của người lớn và được phát cho một cục tiền để “tự đi mà giải trí”, đã thực sự giải trí. Chúng nó uống như thể ngày mai là tận thế.

“Mẹ, con bé bàn số bảy lúc nãy ngon vãi lồn mày ạ. Cái vú nó cứ như sắp nhảy ra khỏi áo ấy.”

Thằng Nam cười hề hề, mặt nó đỏ bừng vì rượu. “Thôi, bồ của tao đấy. Chúng mày đừng có mà mơ.”

Thằng Khôi đi bên cạnh xen vào, giọng nó cũng đã lè nhè. “Bồ con cặc. Mày mời nó được ly nào chưa mà nhận vơ? Lúc nãy tao thấy nó cười với tao cơ.”

Chúng tôi cứ thế, cãi nhau về một con bé mà cả ba thằng đều biết là sẽ chẳng bao giờ gặp lại, thứ ngôn ngữ của lũ choai choai mới lớn lúc nào cũng xoay quanh mấy cái lỗ và những cặp vú. Cái không khí vui vẻ, vô tư và có phần ngu ngốc ấy theo chân chúng tôi vào đến tận sảnh resort.

Chỉ có tôi là khác. Tôi uống không nhiều, chỉ đủ để cái đầu hơi lâng lâng, đủ để sự bực bội vì bị tách khỏi “sân khấu chính” không biến thành cơn thịnh nộ. Tôi là đạo diễn, là khán giả trung thành nhất của vở kịch mang tên Ngọc My. Bị đá ra rìa như một đứa trẻ con khiến tôi cảm thấy quyền lực của mình bị lung lay.

“Thôi, về ngủ. Mai còn đi lặn.” Nam ngáp một cái dài, vươn vai.

“Về cái đéo gì, mới nửa đêm. Tìm chỗ nào làm cuốc bia nữa chứ.” Khôi vẫn còn hăng máu.

tôi không nói gì, mắt đăm đăm nhìn về phía khu villa chính, nơi ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những khung cửa sổ, ấm áp và sang trọng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Một thói quen của kẻ rình mò.

“Bọn mày về trước đi,” tôi đột ngột lên tiếng. “Tao qua xem ông bà già ngủ chưa, chào một tiếng.”

“Mẹ, mày sến súa vãi lồn. Người lớn rồi còn chào hỏi.” Khôi làu bàu, nhưng cũng không ngăn cản. Hắn và Nam khoác vai nhau, tiếp tục bước đi loạng choạng về phía căn nhà phụ nằm khuất sau một rặng dừa.

tôi đứng lại, đợi cho bóng hai thằng bạn khuất hẳn. Tôi hít một hơi thật sâu, không khí mang theo mùi hoa sứ nồng nàn và hơi muối ẩm ướt. Tôi rón rén, từng bước một, tiến về phía dãy phòng ngủ của khu villa chính. Không gian tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng sỏi vụn lạo xạo dưới đế dép của mình.

Ở giữa sảnh, là các bậc phụ huynh của chúng tôi. Họ cũng đang vui. Nhưng cái vui của họ thật khác lạ. ông Cường, đang đứng cạnh mẹ tôi. Cái áo sơ mi của ông đã phanh đến ba cúc, để lộ lồng ngực vạm vỡ của một gã trung niên chăm tập thể thao. Bàn tay to bè của ông không đặt trên vai bà một cách xã giao, mà đang bóp nhẹ vào phần eo mềm mại, ngay bên trên cặp mông tròn lẳn được gói trong chiếc váy lụa bóng. Mẹ tôi ngửa đầu cười khúc khích, đôi mắt lúng liếng đưa tình. Lớp trang điểm của bà đã hơi nhòe, trông lại càng thêm vẻ phóng đãng.

Cách đó không xa, bố tôi, lại đang đứng sát rạt mẹ thằng Khôi, bà Lan. Cánh tay ông ta choàng qua eo cô Lan, bàn tay lần vào trong lớp váy ôm sát, và tôi biết thừa là nó đang mân mê cái gì. cô Lan, người phụ nữ mà tôi vẫn nghĩ là trang nghiêm, giờ đây hai má ửng hồng, đầu khẽ tựa vào vai ông, thì thầm gì đó mà chỉ hai người nghe thấy.

Và rồi, cái cảnh tượng mà cả đời này tôi cũng không thể quên diễn ra. Hai cặp đôi ấy tách ra. ông Cường, ngang nhiên quàng tay qua vai mẹ tôi, Ngọc My, nói một câu gì đó khiến bà cười rộ lên, rồi dẫn bà đi về hướng phòng bên trái. Cùng lúc đó, bố tôi, Hữu Thắng cũng ôm chặt lấy eo mẹ thằng Khôi, Huệ Lan, hôn nhẹ lên tóc bà rồi đưa bà đi về phòng bên phải.

Máu trong người tôi như đông lại rồi lại sôi lên sùng sục. Mặt tôi nóng bừng. Tôi lùi lại, hai tay nắm chặt thành nắm đấm. Không. Không thể nào. Đây không phải là vở kịch của tôi . Đây là một sự phản bội.

Tôi không suy nghĩ gì nhiều. Bản năng dẫn lối tôi đi. Tôi đi về phía dãy bên phải, nơi bố tôi dìu mẹ thằng Khôi. Càng đến gần, tôi càng đi chậm lại, rón rén như một tên trộm. Cả khu vườn chìm trong im lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng côn trùng rỉ rả. Cái im lặng ấy khiến những âm thanh phát ra từ căn phòng càng thêm rõ ràng, dù chúng chỉ là những tiếng rất nhỏ. Tiếng cười khúc khích của đàn bà, tiếng nói trầm đục của đàn ông, và sau đó… là những âm thanh khác.

Tôi nấp vào một bụi cây rậm rạp ngay dưới cửa sổ. Cửa sổ có kéo rèm, nhưng một bên mép vẫn hở ra một khe nhỏ. Tôi nín thở, từ từ đưa mắt vào cái khe sáng ấy.

Và tôi thấy.

Bố tôi đang ngồi trên mép giường. Ông đã cởi áo, để lộ thân trên trần trụi và chính giữa, một khối căng phồng khổng lồ đang đội chiếc quần lên.

Quỳ dưới sàn, ngay giữa hai chân bố tôi, là bà Lan. Tấm váy của bà đã bị kéo xuống tận gót chân, để lộ toàn bộ bờ mông trắng nõn và cặp vú căng tròn đang được nâng đỡ bởi chiếc áo lót ren màu đen, ẩn hiện sau lớp áo sơ mi màu trắng thành lịch. Bà đang đối mặt với “con cặc” của bố tôi.

Cảnh tượng ấy như một nhát búa nện thẳng vào đầu tôi. Tay bố tôi không hề nhàn rỗi, một tay ông ta luồn vào mái tóc dày của bà Lan, tay kia thì xoa nắn một bên vú của bà qua lớp áo. Ông ta nói gì đó, giọng khàn đặc, và bà Lan, như một con mèo ngoan ngoãn, từ từ cúi xuống.

Bà không dùng tay. Bà dùng miệng.

Bà ngậm lấy đầu dương vật của ông, cái đầu đã lấp ló sau lớp vải sịp. Bố tôi khẽ rên lên một tiếng, hất hàm, và bà Lan hiểu ý, dùng cả hai tay kéo tuột chiếc sịp của ông xuống. Con cặc khổng lồ, sẫm màu, với những đường gân xanh nổi cuồn cuộn, bật ra, rung rung trong không khí.

Bà Lan ngắm nhìn nó một giây, đôi mắt sáng lên một cách thèm thuồng, rồi không chút do dự mà ngậm trọn lấy nó. Tiếng “chụt chụt” ướt át vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, lọt qua khe cửa, dội thẳng vào màng nhĩ tôi.

Bố tôi ngửa đầu ra sau, tay siết chặt lấy mớ tóc của bà Lan, khẽ gầm gừ trong cổ họng. Ông ta bắt đầu điều khiển. Những cú thúc hông nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực. Ông ta đẩy con cặc của mình vào sâu trong cuống họng người đàn bà, rồi lại kéo ra, cho bà có thời gian để thở. Tôi có thể thấy hai má bà Lan hóp lại, đôi mắt nhắm nghiền, và một dòng nước bọt trong suốt chảy ra từ khóe miệng, lăn dài xuống cằm.

*”Đúng là một người đàn bà dâm đãng đã thức tỉnh.”* – tôi rít lên trong đầu – *”Nhìn cách mẹ thằng Khôi bú cặc bố mình kìa. Đam mê vãi ra! . Lồn mẹ nó, ông già mình thật biết hưởng thụ. Khổ thân cho thằng con phải vất vã khơi gợi bà ấy cả chiều nay…”*

Cơn ghen tuông và cảm giác bất lực bùng lên dữ dội. Tôi đang phải ở đây, lén lút rình mò như một thằng bệnh hoạn, trong khi bố tôi thì đang ở trong kia, tận hưởng người đàn bà của bạn ông ta, được phục vụ như một ông hoàng.

Tôi lùi lại, thở hổn hển, quay người và lao đi như một con thú bị thương. Và lần này, tôi sẽ không xem một mình.

============

Thằng Khôi và thằng Nam đang ngả ngớn trên chiếc sofa rách, cười hô hố xem một đoạn clip hài nhảm trên điện thoại. Chúng nó hoàn toàn không biết rằng, chỉ cách đây vài chục mét, ngăn cách sau rặng cây um tùm, thế giới mà chúng nó vẫn luôn tin tưởng đã bị xé toạc và đang bị giày vò dưới háng của những kẻ khác. Sự vô tư của chúng nó khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Tôi đạp tung cánh cửa gỗ mỏng manh.

“RẦM!”

Cánh cửa đập vào tường, tạo ra một tiếng động khô khốc, chói tai. Hai thằng giật bắn mình, quay phắt lại. Nụ cười trên môi chúng nó đông cứng.

“Mẹ mày, thằng điên!” Thằng Nam là đứa đầu tiên lên tiếng, giọng nó vẫn còn ngái ngủ vì men rượu. “Mày làm cái đéo gì thế?”

Tôi không trả lời. Tôi lẳng lặng bước vào, đóng sầm cửa lại. Ánh mắt tôi, một ánh mắt mà tôi biết là đang rực lên một ngọn lửa lạnh lẽo của địa ngục, dán chặt vào thằng Khôi. Nó cảm nhận được, nó ngồi thẳng dậy, vẻ tự mãn của một thằng công tử bột quen được chiều chuộng vẫn còn vương trên mặt.

“Mẹ mày, làm cái đéo gì thế? Thua bạc à! Điên à?” Khôi bực bội quát lên.

Tôi bật cười, một tiếng cười khan, sắc như dao cạo. “Thua bạc à? Tao chỉ vừa mới thắng một ván lớn thôi, thằng ngu ạ. Một ván lớn mà mày sẽ không bao giờ có cơ hội được chơi.”

Tôi bước đến, đứng sừng sững trước mặt nó. “Mày vẫn còn ngồi đây mơ mộng à? Vẫn nghĩ mình là hoàng tử, là người tình lãng mạn của mẹ tao à?”

Thằng Khôi nhíu mày, nó bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. “Mày nói cái đéo gì thế?”

“Tao nói mày là một thằng ngu!” tôi gầm lên, túm lấy cổ áo nó nhấc bổng lên khỏi ghế sofa. Sức mạnh của cơn thịnh nộ khiến tôi khỏe đến không ngờ. “Mày nghĩ mẹ tao thích mày thật à? Mày nghĩ mày là cái thá gì trong mắt bà ấy? Mày nghĩ mấy lời sến súa, mấy món quà rẻ tiền của mày có thể so được với con cặc của một lão già giàu có à?”

“Buông tao ra!” Khôi gào lên, cố gắng vùng vẫy.

“Đồ chơi! Mày chỉ là một món đồ chơi, một thằng hề không hơn không kém!” tôi tiếp tục gào vào mặt nó, nước bọt bắn ra tung tóe. “Bà ấy chơi với mày, cho mày nếm một chút vị ngọt chỉ để làm tao vui, để chữa bệnh cho tao thôi, thằng đần! Mày chỉ là một viên thuốc, một cái bao cao su biết nói! Mày hiểu chưa?”

Thằng Nam đứng bật dậy, định can ngăn. “Ê ê, Huy, bình tĩnh…”

“CÂM MỒM!” tôi quay sang quát nó. “Mày cũng thế thôi! Một con chó đói chỉ biết chạy theo liếm lồn đàn bà! Chúng mày nghĩ chúng mày là những con sói đang đi săn à? Chúng mày chỉ là một lũ cừu non đang chờ bị làm thịt thôi!”

Tôi buông cổ áo thằng Khôi ra, đẩy mạnh khiến nó ngã dúi dụi xuống sàn. Nó ho sặc sụa, ánh mắt vừa tức giận vừa hoang mang.

“Đi,” tôi ra lệnh, giọng lạnh như băng. “Tao sẽ cho chúng mày xem một thứ. Để chúng mày sáng mắt ra. Để chúng mày biết chúng mày thực sự là cái thá gì trong cái thế giới này.”

Tôi không đợi chúng nó trả lời. Tôi túm lấy cánh tay của cả hai, lôi xềnh xệch ra khỏi căn nhà . Chúng nó chửi bới, vùng vẫy, nhưng không thể thoát khỏi gọng kìm bằng thép của tôi. Cơn điên của tôi đã cho tôi một sức mạnh phi thường.

Tôi không nói một lời nào trong suốt quãng đường ngắn ngủi nhưng dài như cả thế kỷ. Tôi kéo chúng nó đi qua bãi cỏ ẩm ướt sương đêm, vòng ra phía sau dãy biệt thự. Sự im lặng của tôi, kết hợp với sự thô bạo của hành động, cuối cùng cũng khiến hai thằng bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...