Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 68
Phòng khách, sau khi lũ trẻ đã đi, bỗng trở nên rộng thênh thang và tĩnh lặng một cách ám muội. Ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên bốn cơ thể, giờ đây đã được thay đồ ngủ.
Huệ Lan, trong bộ lụa màu kem, trông mềm mại và có phần mời gọi sau cuộc “nói chuyện” với chồng. Ngọc My thì vẫn giữ cái vẻ băng giá của mình trong chiếc váy lụa xanh nhạt, thứ vải mỏng tang dán vào từng đường cong, đặc biệt là cặp mông tròn lẳn và bộ ngực săn chắc không cần áo lót.
Minh Cường bật một bản nhạc. Không phải loại nhạc ồn ào. Một điệu valse chậm rãi, gợi tình, tiếng kèn saxophone réo rắt, lả lướt như một lời mời gọi trần trụi. Hắn rót rượu vang cho cả bốn.
Không khí đặc quánh sự chờ đợi. Hữu Thắng, như một con rối, ngồi bên cạnh Ngọc My, thỉnh thoảng lại liếc trộm Huệ Lan, vẻ mặt ngây thơ đầy phấn khích.
Đã đến lúc.
Minh Cường không thể chờ đợi thêm. Hắn cảm thấy một sự hưng phấn tột độ, như một con thú đã vờn mồi đủ lâu. Hắn uống cạn ly rượu vang đỏ trong tay, đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc, sắc lẹm, cắt đứt sự im lặng.
Hắn đứng dậy.
Hắn không nhìn Huệ Lan, vợ hắn.
Hắn bước thẳng tới chỗ Ngọc My. Ánh mắt hắn dán chặt vào khuôn mặt xinh đẹp kiêu kỳ và khe ngực lấp ló sau lớp lụa. Hắn chìa tay ra, một nụ cười đầy vẻ lịch lãm, nhưng con ngươi thì co lại vì ham muốn.
“Nhạc hay quá. Em có thể cho anh một điệu nhảy được không, My?”
Ngọc My giật mình, ngước lên.
“Không! Không thể nào. Ông Cường vồ vập quá! Chồng mình đang ở ngay đây mà.”
Cô quay sang nhìn Hữu Thắng, ánh mắt đầy sự nghi ngờ, mong chờ một sự can thiệp.
Nhưng Thắng, đúng như kịch bản của Cường, chỉ cười hềnh hệch. Hắn gật đầu một cái, nụ cười ngây ngô đến tàn nhẫn.
“Em nhảy đi, My. Vui mà. Anh Cường nhảy đẹp lắm đó.”
Ngọc My sững sờ. Một cảm giác bị phản bội dâng lên. “Anh ấy… anh ấy đang đẩy mình vào miệng cọp. Chính chồng mình đang đẩy mình.”
Không đợi My trả lời, Cường nắm lấy cổ tay cô, kéo giật cô đứng dậy.
Đó không phải là một cái kéo nhẹ nhàng. Đó là một cái kéo mạnh mẽ, đầy tính chiếm hữu.
Cường siết My vào lòng. Lập tức, bàn tay thô ráp của hắn đặt lên phần eo thon thả, nơi lớp lụa mỏng không thể che giấu được hơi ấm. Và rồi, không một chút ngần ngại, bàn tay đó từ từ trượt xuống, áp chặt vào một bên mông của cô.
Hắn bóp nhẹ.
Lớp lụa mỏng manh không thể ngăn cản được cảm giác da thịt. Hắn cảm nhận rõ sự căng tròn, săn chắc, đàn hồi dưới lòng bàn tay mình.
“ĐM, mềm thật. Căng đét,” Cường nghĩ thầm, dương vật hắn trong quần bắt đầu rục rịch. “Thằng Thắng đúng là thằng ngu, có hàng ngon thế này mà không biết xài. Tối nay, tao ‘khai thông’ nó giùm mày.”
Ngọc My cứng đờ người.
“Bàn tay ông ta… nó thật thô bạo. Nó đang bóp mông mình!” Cô muốn đẩy hắn ra, muốn tát vào cái mặt hớn hở của hắn. “Nhưng… tại sao mình lại không muốn đẩy ông ta ra? Tại sao… tại sao mình lại cảm thấy một sự kích thích bệnh hoạn, một sự run rẩy đang chạy dọc sống lưng?”
Cường cúi xuống, phả hơi thở nồng nặc mùi rượu vào tai Ngọc My. Tiếng nhạc valse vẫn lả lướt. Hắn bắt đầu di chuyển, ép cơ thể cô phải di chuyển theo.
“Em đẹp lắm,” hắn thì thầm, cái giọng khàn đặc đầy vẻ cám dỗ. “Cảm ơn em đã tin tưởng và tham gia trò chơi này cùng bọn anh. Hãy cùng tận hưởng nhé. Anh hứa… sẽ làm em hài lòng.”
“Hài lòng?” My nghĩ, lồng ngực phập phồng. “Ông ta sẽ làm mình hài lòng sao? Bằng cách nào? Mình ghê tởm ông ta. Nhưng… mình cũng muốn ông ta. Mình muốn biết ông ta sẽ ‘hài lòng’ mình bằng cách nào.”
Cường nhếch mép. Hắn liếc nhìn về phía Thắng.
Thắng, sau một thoáng lúng túng nhìn vợ mình đang bị bạn thân ôm, cũng đã kéo Huệ Lan đứng dậy. Hắn không mời nhảy. Hắn không biết nhảy.
Hắn chỉ làm theo bản năng, và theo lời Cường dặn.
Hắn ôm chầm lấy Huệ Lan. Một cái ôm có phần thô bạo, vụng về, nhưng đầy tính chiếm hữu. Hắn vùi mặt vào mái tóc của Lan, hít hà mùi thơm lạ.
“Cường bảo phải làm thế này,” Thắng nghĩ, đầu óc đơn giản của hắn chỉ có một mục tiêu. “Mình chả hiểu lắm. Nhưng mà… vợ thằng Cường… thơm thật. Mềm nữa.” Hắn bóp mạnh vào eo Huệ Lan. “Sờ thích hơn vợ mình. Mình muốn thử. Mình muốn khám phá.”
Hai cặp đôi đã được hình thành.
Điệu nhảy bắt đầu. Nhưng ai cũng biết, đây không phải là một điệu nhảy.
Họ chỉ đang ôm nhau, lắc lư chậm rãi theo điệu nhạc gợi tình. Bàn tay của Cường không còn chỉ ở mông My, nó bắt đầu di chuyển, khám phá. Bàn tay của Thắng cũng bắt đầu luồn vào trong lớp lụa mỏng của Lan.
Điệu valse gợi tình đã tắt. Căn phòng khách sang trọng chìm vào một sự im lặng đặc quánh. Rượu đã ngấm. Mùi cồn nồng nàn, quyện với mùi nước hoa đắt tiền của Ngọc My và mùi thơm đàn bà mềm mại của Huệ Lan, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, như trước một cơn bão.
Ánh đèn vàng hắt lên bốn khuôn mặt.
Cường và Thắng đã ngà ngà say. Mặt cả hai đỏ lựng, mắt long lanh một cách thú tính vì cồn và dục vọng. Cường thì tự mãn, hắn biết mình đang kiểm soát hoàn toàn vở kịch này. Thắng thì hớn hở, như một đứa trẻ sắp được bóc quà, cái món quà là vợ của bạn thân mình.
Ngọc My và Huệ Lan ngồi im lặng cạnh nhau trên sofa. Họ như hai bức tượng hoàn mỹ đang chờ đợi được định giá và trao tay.
My vẫn trong chiếc váy lụa xanh băng giá, lớp vải mỏng dính sát vào da, phô bày cặp mông tròn lẳn và đôi chân thon dài. Dưới ánh đèn, có thể thấy rõ hai đầu vú cô đang cứng lên, hằn rõ qua lớp lụa. Huệ Lan thì trong bộ lụa màu kem, cơ thể đẫy đà, mềm mại như mời gọi. Hai bầu vú trĩu nặng của cô cũng không hề che giấu sự kích thích.
Ánh mắt họ có sự lo lắng, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự tò mò bệnh hoạn. Họ đã sẵn sàng.
Minh Cường hắng giọng. Hắn nhìn Hữu Thắng.
Một cái gật đầu. Nhanh. Dứt khoát.
Hữu Thắng cười hềnh hệch, gật lại.
Giao ước của hai gã đàn ông đã được ký kết bằng mắt.
“Giờ là lúc,” Cường nghĩ, “Phải nói thẳng ra. Đàn bà thích sự dứt khoát. Giờ phút này mà còn vòng vo là hỏng.”
Hắn quay sang, giọng khàn đặc vì rượu và ham muốn, nhìn thẳng vào Ngọc My. Ánh mắt hắn như muốn lột trần cái váy lụa mỏng manh kia ra.
“My này…”
Tim My đập thót một cái. “Nó đến rồi.”
“Đêm nay, em vẫn là của Thắng,” Cường nói, cái giọng trơn tru một cách bệnh hoạn. “Nhưng trước hết, hãy là của anh. Chỉ một đêm thôi. Để chúng ta biết vị của nhau.”
Một lời đề nghị trần trụi.
Ngọc My há hốc miệng, nhưng không thốt ra được lời nào. Cô liếc nhìn chồng.
Hữu Thắng, như một con vẹt, lập tức quay sang Huệ Lan. Hắn lặp lại lời thoại của mình một cách ngây ngô, nhưng lại tàn nhẫn một cách đáng sợ:
“Lan này… Đêm nay, em là của anh. Anh muốn biết… ‘khúc gỗ’ của Cường nó ra sao.”
Câu nói “khúc gỗ” như một cái tát giáng vào mặt Huệ Lan.
“Lão chồng khốn kiếp!” cô nghiến răng. “Ông dám rêu rao tôi là ‘khúc gỗ’ trước mặt bạn ông! Được! Tối nay tôi sẽ cho ông thấy ‘khúc gỗ’ này nó cháy thế nào!”
Cả hai người phụ nữ không nói một lời. Họ chỉ nhìn nhau.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt họ giao nhau. Có sự kinh ngạc, có sự xấu hổ, nhưng không hề có sự phản đối. Chỉ có một sự chấp nhận kỳ lạ, một sự đầu hàng bản năng đang từ từ trỗi dậy, như thể họ vừa tìm thấy một đồng minh trong sự suy đồi này.
Sự im lặng của họ là một lời đồng ý.
Minh Cường cười khà một tiếng. Hắn đứng dậy, không đợi trả lời. Hắn bước tới, nắm lấy cổ tay Ngọc My, kéo cô đứng dậy.
“Chúng ta đi nào, em yêu. Phòng của anh ở bên này.”
Ngọc My lảo đảo đi theo, không chống cự.
Hữu Thắng cũng lảo đảo đứng dậy. Hắn cười toe toét, chìa tay về phía Huệ Lan.
“Lan… mình… mình về phòng bên kia nhé? Phòng của anh… à, phòng của vợ chồng anh.”
Huệ Lan hít một hơi thật sâu, rồi đặt tay mình vào tay Thắng.
Khi hai cặp đôi đi lướt qua nhau ở cửa phòng khách, Thắng ghé sát tai Cường, thì thầm, giọng đầy phấn khích:
“Ê, không cần bao đâu nhỉ? Chơi cho nó thật!”
Cường cười khẩy, vỗ vỗ vào vai thằng bạn.
“Tất nhiên rồi. Phải cảm nhận cho nó trọn vẹn chứ. Nhớ ‘chăm sóc’ vợ tao cẩn thận đấy.”
Cánh cửa của hai phòng ngủ đóng sập lại gần như cùng một lúc. Tiếng “cạch” của hai ổ khóa vang lên, ráo hoảnh, như tiếng chuông báo hiệu một đêm hoang lạc chính thức bắt đầu
