Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 72 : Cuộc Nói Chuyện Riêng (Thắng & Ngọc My)​



Chương 67: CUỘC NÓI CHUYỆN RIÊNG (THẮNG & NGỌC MY)​

Căn phòng ngủ của Hữu Thắng và Ngọc My đúng là phòng tổng thống. Sang trọng, rộng lớn, với chiếc giường nệm êm ái và rèm cửa bằng lụa rủ xuống, che đi ánh chiều tà. Nhưng nó có một cái gì đó lạnh lẽo, như một bức tranh đẹp đẽ nhưng thiếu đi hơi ấm của sự sống.

Ngọc My vừa tắm xong, cô đang ngồi trước bàn trang điểm, lau khô mái tóc dài. Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa màu xanh băng giá, mỏng tang. Hai dây áo trễ nải, để lộ bờ vai thon thả và khe ngực lấp ló. Cô cảm thấy có gì đó không ổn. Từ lúc tống lũ trẻ đi, chồng cô, Hữu Thắng, cứ nhìn cô chằm chằm.

Thắng bước vào, hắn đã tắm qua loa. Hắn không mặc gì ngoài chiếc khăn tắm quấn hờ quanh hông. Hắn đi theo “kịch bản” mà Cường vừa vạch ra, nhưng trong lòng lại thấy hồi hộp đến lạ. Hắn thấy mình như một đứa trẻ sắp được thử một món đồ chơi mới, một món đồ chơi đầy cám dỗ mà hắn đã bị “quên” mất cách chơi.

Hắn đi tới sau lưng My, nhìn hình ảnh phản chiếu của vợ trong gương.

“ĐM, vợ mình đẹp thật,” hắn nghĩ thầm. “Con Lan làm sao mà so được với cái nước da này, cái cổ cao ba ngấn này. Cường nó sướng thật, tối nay nó được hưởng.” Nhưng ý nghĩ đó không làm hắn ghen, mà lại làm dương vật hắn đang quấn trong khăn tắm bắt đầu ngóc đầu dậy. Hắn thấy… phấn khích.

“Em…”

My giật mình. “Gì thế anh?”

Thắng không nói gì. Hắn cúi xuống, hôn lên gáy cô, hít hà mùi thơm của sữa tắm. Bàn tay hắn luồn ra trước, qua lớp lụa mỏng, nắm lấy bầu vú căng tròn của cô.

“Anh… muốn em.”

Ngọc My thở hắt ra. “Hôm nay anh lạ quá.”

“Anh ấy lạ thật,” cô nghĩ. “Cái cách anh ấy sờ vú mình… nó thô bạo hơn, tò mò hơn. Không phải sự quen thuộc nhàm chán hàng đêm.”

Thắng xoay ghế của cô lại, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống. Hắn kéo cái váy lụa của cô lên, vạch cả chiếc quần lót ren mỏng sang một bên, để lộ ra cái lồn được cạo tỉa gọn gàng, ửng hồng.

“Anh… anh làm gì vậy?” My hoảng hốt, định khép chân lại.

“Suỵt…” Thắng thì thầm. “Anh muốn… nếm em. Anh lại quên mất vị của em rồi.”

Nói rồi, hắn vùi mặt vào. Cái lưỡi thô kệch, vụng về của hắn bắt đầu liếm láp.

“Ôi… không… đừng…”

My rên rỉ. Đây là lần đầu tiên sau tai nạn chồng cô làm việc này. Cái lưỡi hắn không điêu luyện, nó cứ liếm lung tung, nhưng chính sự vụng về và có phần ngấu nghiến đó lại làm cô thấy kích thích một cách bệnh hoạn. Hắn mút chùn chụt cái hột le, rồi lại liếm dọc hai mép lồn, húp lấy dòng nước mặn mòi đang bắt đầu rỉ ra.

“Anh ấy… đang liếm lồn mình… như một con chó đói,” My nghĩ, hai tay bấu chặt vào thành ghế. “Thật ghê tởm… nhưng… sướng quá… A…”

Cô ưỡn cái lồn về phía mặt chồng, mặc cho hắn liếm láp. Hắn ngẩng lên, mặt dính đầy nước lồn của cô, ánh mắt như một đứa trẻ vừa tìm thấy kẹo.

“Ngọt…” Hắn nói.

Không khí trong phòng đặc quánh mùi mồ hôi và mùi tình dục.

Thắng quay sang, ôm lấy vợ, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Giờ mới là lúc cho “kịch bản”.

“My này,” hắn thì thầm, giọng vẫn còn ngái ngủ, “anh có chuyện muốn nói với em.”

“Lại nữa,” My nghĩ, cố gắng điều hòa nhịp thở. “Cái vẻ mặt này. Chắc chắn là có chuyện.”

“My này,” Thắng nói, ánh mắt chân thành một cách kỳ lạ, “anh với Cường vừa nghĩ ra một trò chơi. Anh biết nghe có vẻ… hơi lạ.”

“Trò gì của hai ông mà lạ?” My lười biếng hỏi.

“Từ lúc tỉnh lại,” Thắng nói, giọng đầy ngây thơ, “anh luôn muốn khám phá thế giới này cùng em. Em là người bạn đồng hành duy nhất của anh. Anh muốn chúng ta cùng nhau trải nghiệm những điều mới lạ, những điều mà chúng ta chưa từng biết.”

My im lặng. “Trò chơi? Trải nghiệm mới? Lại là trò chơi. Mình đã quá mệt mỏi với những trò của thằng Huy rồi. Nhưng… ánh mắt anh ấy… nó thật chân thành. Như một đứa trẻ con vậy.”

Cô tựa đầu vào vai chồng, giọng nũng nịu, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự nghi ngờ. “Chồng em dạo này lạ quá. Lại còn bày trò nữa. Trò gì mà nghiêm trọng vậy? Anh có chắc là nó không nguy hiểm không?”

“Một cuộc phiêu lưu!” Thắng hào hứng. “Rất vui! Anh Cường bảo vui lắm! Em nghĩ sao… nếu đêm nay… anh Cường ngủ với em. Còn anh… anh ngủ với cô Lan?”

Không khí như đông cứng lại.

Ngọc My ngồi bật dậy, chiếc váy ngủ xộc xệch để lộ một bên vú.

“Anh nói cái gì? Anh bị điên à? Anh vừa quan hệ với em xong đấy?”

Thắng cũng ngồi dậy, vẻ mặt hoang mang như thể không hiểu sao vợ lại giận.

“Anh… anh nói thật mà. Đổi gì đâu em? Chỉ là… thử thôi mà. Cường bảo làm thế tình cảm vợ chồng mình mới khăng khít. Anh chỉ tham gia nếu có em đi cùng.”

Hắn nắm lấy tay cô, ánh mắt tha thiết. “Anh muốn… khám phá cô Lan, rồi về kể cho em nghe. Em… em ‘khám phá’ anh Cường, rồi kể cho anh. Chúng ta chia sẻ… bí mật… vui mà, em?”

Ngọc My chết lặng.

“Trời ơi. Ông Cường. Chính là hắn. hắn đã xúi giục chồng mình. Chồng mình… anh ấy ngây thơ thật hay đang giả vờ ngây thơ? Anh ấy muốn mình đi ngủ với bạn thân anh ấy… rồi về kể lại cho anh ấy nghe? Bệnh hoạn! Thật bệnh hoạn!”

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác len lỏi vào đầu cô.

“Nhưng… tại sao… một phần trong mình… lại thấy tò mò? Minh Cường… gã đó nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống. Bị gã đó đụ… sẽ thế nào nhỉ? Sẽ thô bạo như chồng mình vừa rồi, hay sẽ điêu luyện? Và anh Thắng… chồng mình… với con Lan? ‘Khúc gỗ’ đó thì có gì hay? Nhưng… nếu mình từ chối… anh ấy có nghi ngờ gì không?”

Thắng thấy vợ im lặng, hắn nắm chặt tay cô hơn, ánh mắt gần như van nài.

“Một cuộc phiêu lưu thôi mà, My. Anh chỉ tham gia nếu có em đi cùng. Em có sẵn sàng phiêu lưu cùng anh không? Anh hứa sẽ luôn bảo vệ em. Nhé?”

Sự tò mò trẻ con trong mắt hắn thật đến đáng sợ.

Ngọc My nhìn sâu vào mắt chồng. Cô thấy sự chân thành, và một sự phấn khích không che giấu. Cô bật cười, một nụ cười đầy phức tạp.

“Nghe anh nói làm em cũng tò mò.”

“Mình biết đây là một cái bẫy,” cô nghĩ thầm. “Nhưng mình không thể cưỡng lại được. Mình muốn xem vở kịch này sẽ đi đến đâu. Mình muốn khám phá. Mình muốn… được làm một con điếm.”

Cô ngả đầu vào vai chồng, giọng ngọt ngào trở lại: “Được rồi. Em sẽ đi cùng anh. Nhưng anh phải hứa là luôn nắm chặt tay em đấy nhé. Không được bỏ rơi em đâu đấy.”

Thắng thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Hắn hôn lên má vợ.

“Em là nhất! Vợ anh là tuyệt nhất!”

Hắn không hiểu hết mọi chuyện, nhưng hắn biết mình sắp được thử một cái gì đó rất thú vị. Hắn nghĩ đến Huệ Lan.

“Cô ấy trông có vẻ… dễ chịu. Không kiêu kỳ như vợ mình. Chắc cái lồn cũng mềm. Tối nay mình sẽ được đụ lồn mới. Phê thật!”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...