Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 71 : Cuộc Nói Chuyện Riêng (Cường & Huệ Lan)
Chương 66: CUỘC NÓI CHUYỆN RIÊNG (CƯỜNG & HUỆ LAN)
Lũ trẻ vừa khuất dạng, Minh Cường đã kéo tay vợ lôi tuột về phòng ngủ của họ.
Căn phòng có chút ngột ngạt của một cuộc hôn nhân lâu năm. Mùi nước hoa quen thuộc của Huệ Lan quyện với mùi mồ hôi thoang thoảng của hắn. Huệ Lan vừa tắm xong, cô đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng màu kem, thứ vải trơn tuột chỉ chực chờ để bị tuột xuống.
Lớp lụa mỏng dính vào người, phô bày một cơ thể đàn bà đúng nghĩa: bộ ngực không còn săn chắc như thời con gái nhưng trĩu nặng, đầy đặn, cặp mông nở nang và cái bụng dưới hơi có mỡ, mềm mại.
Minh Cường nhìn vợ. Hắn biết rõ từng nếp gấp trên cơ thể này. Và hắn đã chán. Nhưng tối nay, “khúc gỗ” này phải được đẽo gọt lại, phải được đốt lên, để chuẩn bị cho màn trao đổi sắp tới.
Hắn bước tới, ôm chầm lấy vợ từ phía sau. Đôi tay không chút e dè, bóp mạnh lấy hai bầu vú qua lớp lụa.
“Lâu rồi vợ chồng mình không có không gian riêng nhỉ, Lan yêu?” Giọng hắn ngọt ngào một cách giả tạo, như một con cáo già đang giăng bẫy. Hắn hít hà mùi tóc còn ẩm hơi nước của cô.
“Phải dạo đầu con vợ mình trước đã,” hắn nghĩ thầm. “Phải cho bả ướt át, cho bả sướng rơn lên rồi mới nói chuyện chính được. Đàn bà mà, lồn đã ướt rồi thì đầu óc cũng nhũn ra thôi, nói gì chả nghe.”
Huệ Lan hơi ngạc nhiên trước sự dịu dàng bất thường của chồng. Cô tựa đầu vào vai hắn, giọng nũng nịu: “Ai bảo. Tối nào anh chẳng ôm em ngủ. Anh lại bày trò gì nữa đây?”
“Lạ thật,” cô nghĩ. “Tự nhiên hôm nay anh ấy lại dẻo miệng thế. Chắc chắn là có chuyện. Nhưng mà… cái tay anh ấy bóp vú mình… cũng thích thích.”
Cường cười. Hắn xoay người vợ lại, đối mặt với hắn. Hắn không hôn môi. Hắn cúi xuống, hôn lên cái cổ trắng ngần, rồi trượt dần xuống khe ngực.
“Trò mới,” hắn thì thầm, bàn tay luồn vào trong áo, tìm đến đầu vú, vê vê cho nó cứng lên. “Một trò chơi đảm bảo em sẽ thích mê.”
Hắn đẩy nhẹ vợ, để cô ngồi xuống mép giường, rồi hắn quỳ xuống sàn. Hắn kéo cái quần lụa mỏng của cô xuống, để lộ ra cái lồn rậm lông, hơi ẩm ướt.
“A… anh…” Huệ Lan hơi giật mình, định khép chân lại.
“Ngoan nào,” Cường gầm gừ. Hắn vạch hai mép lồn cô ra, để lộ cái hột le đang hơi sưng lên. Hắn vùi mặt vào, cái lưỡi điêu luyện bắt đầu công việc của mình.
“Ưm…”
Huệ Lan rên lên. Mùi lồn đặc trưng của vợ xộc thẳng vào mũi Cường. Hắn liếm, mút, hút chùn chụt. Tiếng động ướt át vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Cái lưỡi hắn như một con rắn, xoáy sâu vào bên trong, rồi lại trườn ra, đùa giỡn với cái hột le.
“Lâu lắm rồi anh ấy mới liếm lồn mình kỹ thế này,” Huệ Lan nghĩ, đầu óc bắt đầu mụ mị đi. “Cảm giác… sướng quá… A…”
Cơ thể cô bắt đầu run lên. Hắn biết cô sắp ra.
“Chưa được,” hắn nói, ngẩng mặt lên. Hắn đứng dậy, lột phăng bộ đồ ngủ vướng víu của cô ra, đẩy cô nằm ngửa sõng soài trên giường. Cơ thể trắng mềm của cô phơi bày trọn vẹn. Hắn cũng cởi nhanh quần áo của mình, để lộ dương vật đã cương cứng, gân guốc.
Hắn không vội. Hắn nằm đè lên người cô, dương vật nóng hổi chà xát vào giữa hai khe đùi, ngay cửa lồn đang ướt sũng.
“Anh muốn… một cái gì đó đặc biệt hơn, vợ à.” Hắn thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai. “Một cuộc phiêu lưu… cho cả bốn chúng ta. Để hâm nóng lại tất cả.”
Hắn vừa nói, vừa từ từ đâm dương vật vào.
“Á… từ từ… sâu quá…”
Cái lồn quen thuộc siết lấy dương vật hắn. Hắn bắt đầu thúc. Tiếng da thịt va vào nhau phì phọp.
“Phập… phập… phập…”
“Em có dám chơi không, vợ yêu?” Hắn hỏi, nhịp thúc càng lúc càng nhanh và mạnh. Hắn bóp mạnh cặp vú cô, làm chúng nảy lên theo từng cú đụ.
“Trò… trò gì… A… A… sướng… sướng quá chồng ơi…” Huệ Lan không còn nghĩ được gì nữa. Cô chỉ biết rên rỉ, hai chân quắp chặt lấy hông chồng, cái lồn co bóp liên hồi.
“Phập… phập… A…”
“Một trò chơi… rất vui…” Cường gầm gừ. Hắn thúc một cú thật sâu, rồi giữ nguyên. Hắn cảm nhận được vợ mình đang co giật, dòng nước ấm nóng của cô tuôn ra, bao bọc lấy dương vật hắn.
Hắn không bắn, chỉ nhẹ nhàng ngâm bên trong cái lồn của vợ một lúc rồi rút ra.
Cả hai nằm thở hổn hển. Huệ Lan vẫn còn trong cơn mơ màng của cực khoái. Đây chính là lúc.
Cường rút dương vật đã mềm ra, nằm vật bên cạnh vợ. Hắn ôm cô vào lòng, xoa xoa tấm lưng ướt mồ hôi.
“Sướng không, vợ?”
“Dạ… sướng…” Giọng cô lười biếng.
“Anh lúc nào chả làm em sướng,” hắn cười tự mãn. “Nhưng mà… anh với thằng Thắng vừa nghĩ ra một trò này… còn vui hơn nữa.”
“Lại bày trò rồi,” Huệ Lan đấm yêu vào ngực chồng, mắt vẫn nhắm nghiền. “Trò gì mà nghe bí hiểm thế?”
Cường hít một hơi thật sâu. “Nói ra… em đừng có sốc đấy nhé.”
“Nói đi, em không sợ. Anh mà không nói rõ là em không chơi đâu đấy.” Giọng cô có vẻ thách thức, nhưng cũng đầy hứng thú.
“Được rồi,” Cường thì thầm, giọng đầy cám dỗ. “Em nghĩ sao… nếu đêm nay… anh Thắng ‘chăm sóc’ em, còn anh thì ‘chăm sóc’ cô My?”
Huệ Lan mở bừng mắt. Cô đẩy phắt chồng ra.
“Anh điên à? Anh nói bậy bạ gì thế! Đồ bệnh hoạn!”
Cường cười ha hả. Hắn kéo vợ lại. “Bình tĩnh nào, vợ yêu. Chỉ là một trò chơi thôi mà. Thử một lần cho biết. Vui mà.”
“Vui cái gì mà vui! Đó là đổi vợ! Anh muốn em ngủ với bạn anh á? Không đời nào!”
“Em không tò mò à?” Giọng Cường ranh mãnh. “Em không tò mò xem anh Thắng, cái người trông hiền hiền, ngơ ngơ kia, ở trên giường thì ‘hiền’ thế nào à? Em không muốn xem anh ‘dạy dỗ’ cái con bạn My kiêu kỳ, đẹp đẽ kia của em ra sao à? Em cũng được ‘đổi gió’ còn gì?”
Hắn liếm vành tai vợ. “Chỉ một đêm nay thôi. Giữa bốn chúng ta. Một bí mật nhỏ.”
Huệ Lan im lặng.
“Đổi vợ á? Thật bệnh hoạn… Ghê tởm quá…” Nhưng rồi, hình ảnh của Hữu Thắng, cái vẻ ngơ ngác nhưng cơ thể thì vạm vỡ, và hình ảnh của Ngọc My, xinh đẹp, kiêu sa… “Nghĩ đến cảnh đó… cảnh anh Thắng đè mình ra… cảnh chồng mình đang đụ cô My… Tại sao… tại sao cái lồn mình lại ươn ướt thế này?”
Cường cảm nhận được sự im lặng của vợ. Hắn biết, con mồi đã cắn câu. Hắn lật cô nằm sấp lại, nâng cái mông tròn trịa của cô lên.
“Anh biết em cũng chán cái sự đều đều này rồi mà, phải không?” Hắn hôn lên vết hằn của quần lót trên mông cô. “Em tin anh chứ, vợ yêu?”
Huệ Lan không trả lời. Cô chỉ rên lên một tiếng “ư” khe khẽ khi cảm nhận được ngón tay của chồng đang mân mê cái lỗ đít của mình.
Cường cười. Hắn liếm ngón tay, rồi từ từ ấn vào.
“Thử thì thử,” Huệ Lan đột nhiên nói, giọng khàn đặc. “Nhưng… anh phải hứa là không được bỏ rơi em đâu đấy.”
Một lời đồng ý đầy nguy hiểm. Một sự dâng hiến tự nguyện.
“Tất nhiên rồi, vợ yêu,” Cường thì thầm, hắn bắt đầu thúc ngón tay ra vào.
“Tốt. Con cừu đã vào tròng. Giờ là lúc cho nó biết thế nào là sói.”
