Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 70 : Lời Than Phiền Của Con Sói Già
Chương 65: LỜI THAN PHIỀN CỦA CON SÓI GIÀ
Quầy bar vắng vẻ vào xế chiều. Chỉ có tiếng nhạc jazz buồn bã, tẻ nhạt và tiếng ly rượu va vào nhau lanh canh. Chai rượu trên bàn đã vơi đi một nửa.
Rượu đã được vài vòng. Đủ để lột bỏ cái lớp mặt nạ “doanh nhân thành đạt” của ông Cường. Giờ đây, gã chỉ là một gã đàn ông trung niên chán đời, đôi mắt lờ đờ, giọng lè nhè, đang tìm kiếm một chút “gia vị” cho cái cuộc đời tẻ nhạt của mình.
Và Thắng, Hữu Thắng, cái trang giấy trắng của tôi. Bố lắng nghe, vẻ mặt trống rỗng. Bố không có ký ức để so sánh, để phán xét. Bố chỉ đơn thuần là một người bạn đang lắng nghe. Một người bạn hoàn hảo để trút bầu tâm sự bẩn thỉu.
Và đây, con sói già bắt đầu than phiền.
“Vợ tao…” ông Cường thở hắt ra, nốc cạn ly rượu. “Cô ấy là tuyệt nhất mày ạ. Thật. Hiền lành, chu đáo, đảm đang. Cái gì cũng tốt.”
Ông ta dừng lại, vẻ mặt đăm chiêu. “Nhưng đôi khi… tao lại thấy thương cô ấy, Thắng ạ. Cảm giác như cuộc sống cứ đều đều, tao sợ cô ấy buồn chán. Tao luôn muốn tìm một cái gì đó… mới lạ, một bất ngờ để cô ấy vui hơn, để thấy lại nụ cười rạng rỡ như ngày đầu.”
Gã lắc đầu, giọng đầy bất mãn. “Nhưng cô ấy cứ như một khúc gỗ vậy. Tao thề. Mình làm gì cô ấy cũng chỉ im lặng, chấp nhận. Không bao giờ đòi hỏi, cũng không bao giờ phản ứng. Thật đáng ghét!”
ông Cường rướn người tới, giọng thì thầm, trần trụi:
“Tao thèm. Tao thèm một cái gì đó… mới lạ. Một chút gia vị. Một sự nổi loạn. Mày hiểu không? Một cái gì đó mà mình đéo thể nói ra được. Một cái gì đó mà mình không thể có được ở nhà.”
Gã nhìn ông bạn Thắng, ánh mắt sáng lên, đầy khao khát. “Một cái gì đó mà mình phải đi tìm kiếm.”
Hạt giống đầu tiên đã được gieo. Hạt giống của sự bất mãn. Của sự khao khát. Của sự nổi loạn.
Và với một người “bạn” là trang giấy trắng như Thắng, hạt giống đó sẽ sớm nảy mầm. Vở kịch “vui vẻ” này, nó hoang dại hơn ông tưởng rất, rất nhiều.
Chai rượu đã cạn hơn phân nửa. Tiếng ly cạch lanh canh, tiếng nhạc jazz buồn bã vẫn văng vẳng.
Sau khi đã than phiền chán chê về “khúc gỗ” nhà mình, con sói già Minh Cường bắt đầu chuyển hướng. Gã cần một đồng minh. Và gã bắt đầu “thăm dò” Thắng, bằng cách nhắm vào My
Trong rạp hát của tôi, tôi thấy ông Cường rướn người tới, ánh mắt có chút thèm thuồng, đầy tính toán. Gã bắt đầu “diễn” vai một người bạn tâm giao, một kẻ ngưỡng mộ trần trụi.
“Vợ mày cũng thế, Thắng ạ,” gã bắt đầu, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ, nhưng cái lưỡi thì như đang liếm mép. “Ngọc My… phải nói thật là một người phụ nữ tuyệt vời. Mày thấy không? Thông minh, sắc sảo, lại hết lòng vì chồng con. Mày có một gia tài đấy. Một viên ngọc quý mà không phải ai cũng có được.”
Ông Cường ơi là ông Cường. Bác chỉ nhìn thấy cái vỏ bọc “thoáng đãng” của viên ngọc. Bác không biết “viên ngọc” đó nó “ngon” và “trần trụi” đến mức nào đâu.
Hữu Thắng, cái trang giấy trắng ngây thơ, nghe lời ca tụng của bạn mình mà không hề có một chút phản ứng ghen tuông.
Bố nhún vai. Vẻ mặt bố trống rỗng.
“Thật à?” Bố đáp, giọng bình thản. “Với tôi thì… cũng chỉ là một người đàn bà tuyệt vời thôi.”
Bố lắc lắc ly rượu, nhìn vào thứ chất lỏng màu đỏ. “Tôi chẳng nhớ gì cả. Cô ấy là vợ tôi, tôi yêu cô ấy. Nhưng tôi thật sự không nhớ gì về cô ấy cả.”
Câu trả lời của Thắng, thay vì dập tắt, lại chính là mồi lửa cho ý tưởng điên rồ của ông Cường. Một người chồng không ghen. Một người chồng không có ký ức. Một người chồng không có rào cản đạo đức.
Như một đám mây đen đang kéo đến, che khuất cái ánh đèn vàng vọt của quầy bar.
Sự im lặng bao trùm. Một sự im lặng đầy tính toán. Chỉ còn tiếng đá va vào thành ly rượu lanh canh, “keng… keng…”. Nghe như tiếng chuông báo hiệu một điều gì đó sắp xảy ra.
Cái cách mắt ông Cường sáng lên. Không còn lờ đờ vì rượu. Nó sáng rực, trần trụi. Như một con sói già vừa tìm thấy một con mồi béo bở, dễ xơi. Một ý tưởng vừa lóe lên trong cái đầu tự mãn của gã. Một ý tưởng điên rồ, nhưng đầy cám dỗ.
Và Thắng vẫn đang nhâm nhi ly rượu. Ông không hề nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của “người bạn tốt”. Ông không hề hay biết mình sắp bị kéo vào một trò chơi “vui vẻ”, trần trụi và nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì ông có thể tưởng tượng.
Gã sói già rướn người về phía trước. Gã hạ giọng, thì thầm, cái giọng đầy bí hiểm nhưng cũng cố làm ra vẻ chân thành.
“Thắng này…” gã bắt đầu. “Tao với mày… thân nhau thế này, đúng không? Vợ chúng ta, cô My với cô Lan, cũng là chị em tốt. Hay là…”
Gã dừng lại, để Thắng tò mò.
“Hay là… chúng ta thử một trò chơi lớn xem sao? Một cuộc phiêu lưu thực sự. Để cả bốn người chúng ta… cùng khám phá những giới hạn mới. Mày hiểu không? Không phải là sự phản bội,” gã vội vã xua tay, “mà là một trải nghiệm chung. Một cách để chúng ta càng thêm trân trọng những gì mình đang có. Mày… mày nghĩ sao, Thắng?”
ông Cường, thấy Thắng vẫn còn ngơ ngác (vì ngây thơ, chứ không phải vì sốc), bồi thêm, giọng đầy thuyết phục:
“Chỉ là một trò chơi thôi, Thắng ạ. Một món quà bất ngờ. Cho các bà vợ của chúng ta. Và… cho cả chúng ta nữa. Chỉ một đêm thôi. Một đêm để chúng ta khám phá những điều mới lạ. Mày có dám không?”
Lời đề nghị đã được đưa ra. Như một quả bom hẹn giờ.
Một lời đề nghị không thể tin được, trần trụi đến mức lố bịch. Nhưng lạ lùng thay, nó lại hoàn toàn hợp lý trong cái logic bệnh hoạn của hai gã đàn ông này.
Một sự im lặng đặc quánh, nặng trĩu sau lời đề nghị điên rồ, trần trụi của ông Cường.
Chỉ còn tiếng đá va vào thành ly rượu lanh canh. Keng… keng… Như tiếng Chương báo hiệu một nghi lễ sắp bắt đầu.
Ông đặt ly rượu xuống. Vẻ mặt ông đăm chiêu. Nhưng đây không phải là sự đăm chiêu của một người đang đấu tranh đạo đức, đang dằn vặt “Trời ơi, sao mình có thể làm thế với vợ mình?”.
Đây là sự đăm chiêu của một cái máy tính đang xử lý một thông tin mới. Một thông tin lạ, không có bất kỳ dữ liệu quá khứ nào để so sánh, để phán xét.
Con sói già Minh Cường, đang hồi hộp chờ đợi. Mắt gã dán chặt vào ông bạn, như một con sói đầu đàn đang chờ con sói lạ nhập bọn.
Một người bình thường sẽ hét lên “Mày điên à?”. Nhưng Thắng… ông Thắng là một kẻ đang mất trí.
Thắng nhìn ông bạn Cường, ánh mắt vẫn trống rỗng. Rồi ông nhìn ra xa, về phía chân trời. Rồi lại nhìn vào ly rượu.
Rồi ông nhún vai.
Một cái nhún vai nhẹ tênh, như thể quyết định xem trưa nay ăn gì. Như một lời đồng ý không lời.
Và rồi, ông gật đầu. Một cái gật đầu dứt khoát.
“Cũng được,” Thắng nói, giọng bình thản, không một chút do dự. “Thử xem. Nghe có vẻ thú vị đấy.”
Bùm.
Cái bắt tay của địa ngục. Một lời đồng ý còn nguy hiểm hơn cả một kế hoạch chi tiết.
“Mình không nhớ gì cả,” Thắng tự quay vòng trong đống suy nghĩ. “Mình không có gì để mất. Và nếu Cường nói nó vui, thì chắc chắn là vui. Mình muốn khám phá. Mình muốn thử.”
Và rồi… COONG!
Tiếng hai ly rượu cụng vào nhau, vang lên dứt khoát.
Thỏa thuận đã được ký kết.
=======
Tiếng súng nổ chát chúa, tiếng la hét ảo và tiếng nhạc game ầm ĩ đang tra tấn cái phòng sinh hoạt chung của biệt thự. Đã là buổi tối tầm 6 giờ và ba thằng nhóc, Quang Huy, Minh Khôi và Kỳ Nam, đang dán mắt vào màn hình TV khổng lồ, tay bấm điên cuồng.
Minh Cường ngồi trên chiếc sofa da, nhấp một ngụm bia mát lạnh. Hắn thấy hơi nhức đầu vì tiếng ồn, nhưng trong lòng lại đang phấn khích tột độ. Không khí đã bớt căng thẳng sau cái vụ lộn xộn ở hồ bơi, nhưng cái sự ngột ngạt của ham muốn thì dường như đang đặc quánh lại, còn nặng nề hơn trước.
Hắn liếc nhìn Hữu Thắng. Thằng bạn thân của hắn vẫn ngồi đó, vẻ mặt còn hơi ngơ ngác, nhưng đã bị hắn “thông não” kỹ càng về kế hoạch đêm nay. Thắng như một con rối đang chờ giật dây, thỉnh thoảng lại nhìn Cường, cười một cái cười đắc ý
“Một thằng bạn hữu dụng,” Cường nghĩ thầm, môi nhếch lên một nụ cười tự mãn.
Ánh mắt hắn di chuyển. Kia rồi. Hai “món chính” của bữa tiệc.
Huệ Lan, vợ hắn, đang ngồi lướt điện thoại. Cô mặc một cái váy hoa mỏng, đơn giản. Cường biết rõ từng tấc da thịt bên dưới lớp vải đó. Và hắn đã chán ngấy nó.
Ánh mắt hắn dừng lại, dán chặt vào Ngọc My. Vợ thằng Thắng.
ĐM, ả đẹp thật. Ả đang mặc một chiếc quần short jean ngắn cũn, để lộ cặp đùi thon thả, trắng nõn nà. Chiếc áo thun trắng mỏng, không quá hở hang, nhưng lại ôm trọn lấy bộ ngực vừa phải mà săn chắc. Ả đang lơ đãng nhìn lũ trẻ chơi game, một tay chống cằm, cái vẻ mặt có chút kiêu kỳ, xa cách.
“Tối nay,” Cường tự nhủ, cảm thấy dương vật của mình hơi nhúc nhích trong quần, “anh sẽ liếm sạch cái vẻ kiêu kỳ đó của em, My à.”
Hắn thấy mình như một gã thợ săn đơn giản, và con mồi đã ở ngay trước mắt. Hắn không cần kế hoạch phức tạp như thằng nhóc Huy. Hắn chỉ cần dọn dẹp sân khấu.
Cường đặt mạnh lon bia xuống bàn, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc. Hắn đứng dậy, vỗ tay thật to.
BỐP! BỐP!
Tiếng game tắt ngấm. Mọi sự chú ý đổ dồn về phía hắn. Ba thằng nhóc quay lại, mặt thằng nào thằng nấy đần ra.
“Này các con!” Giọng Cường hào sảng, vang lên như một ông chủ đang ban phát ân huệ. Hắn đang sắm vai một người lớn tốt bụng, một người bạn hào phóng. “Mấy hôm nay đi theo người lớn chắc cũng chán rồi nhỉ?”
“Chán là phải,” hắn nghĩ thầm, che giấu sự ranh mãnh trong ánh mắt. “Giờ là lúc tụi con cút đi cho người lớn ‘chơi’ trò của người lớn. Đêm nay sân khấu này không dành cho trẻ con.”
Lũ trẻ vẫn nhìn hắn, vẻ mặt nghi hoặc. Cường cười khẩy. Lũ nhóc bây giờ quá dễ đoán.
Hắn thò tay vào túi quần, rút ra một cái ví dày cộm. Hắn lôi ra một sấp tiền xanh đỏ.
“Tối nay, hai bác cho phép các con đi vào thị trấn chơi một bữa cho thoải mái!” Hắn chìa tiền ra. “Tiền nong cứ để bác lo! Thích ăn gì, chơi gì cứ thoải mái! Chơi tới sáng mai về cũng được! Cứ vui vẻ hết mình đi!”
Mắt ba thằng nhóc sáng rực lên. Chúng reo hò ầm ĩ như một bầy chim vừa được sổ lồng.
“Ôi vãi! Thật không bác Cường?”
“Tuyệt vời! Cảm ơn bác!”
Hắn quay sang nhìn hai bà vợ. Ngọc My và Huệ Lan đang nhìn nhau, vẻ mặt vừa ngạc nhiên, vừa có một sự nhẹ nhõm rõ rệt.
“Được nghỉ một đêm yên tĩnh!” Cường đọc được suy nghĩ của họ. Một sự nhẹ nhõm đầy tội lỗi.
Huệ Lan, vợ hắn, thì cười toe toét. “Anh chiều chúng nó quá đấy.”
“Anh phải chiều chúng nó, để tối nay tụi anh chiều chúng em,” Cường cười thầm.
Hắn nhìn hai người phụ nữ, ánh mắt đầy sự thèm khát. “Tốt. Họ cũng muốn có không gian riêng. Mọi thứ đều đúng kế hoạch. Đêm nay, mình sẽ được nếm thử cái lồn kiêu kỳ của Ngọc My. Và mình sẽ cho con vợ mình biết thế nào là niềm vui thực sự.”
Một nụ cười đắc thắng nở trên môi hắn.
Lũ trẻ tíu tít nhận tiền, chia nhau, rồi chạy ầm ầm lên phòng thay đồ, tiếng cười nói rộn ràng.
Sân khấu đã được dọn dẹp.
Minh Cường ngồi phịch xuống sofa, bắt chéo chân, cảm thấy mình như một đạo diễn thiên tài. Hắn nháy mắt với Hữu Thắng. Thắng cười hềnh hệch, gật đầu lia lịa.
Hắn hớp nốt ngụm bia cuối cùng, cảm nhận vị đắng và men say đang chạy rần rần trong huyết quản. Màn trình diễn hoang dại của đêm nay sắp bắt đầu.
