Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 104 : Sân Khấu Mới



Chương 100: Sân Khấu Mới

Tiếng chuông trường vang lên, kéo các diễn viên trở về với sân khấu đời thực. Nhưng sau một kỳ nghỉ hoang dã, không ai còn là vai diễn của ngày hôm qua. Lớp học, hành lang, văn phòng giáo viên – những không gian quen thuộc giờ đây đã biến thành một sân khấu lớn, nơi những vở kịch câm đầy ẩn ý được trình diễn mỗi ngày, mà khán giả duy nhất lại chính là những diễn viên trong cuộc.

Đối với ba chàng trai, mỗi ngày đến trường là một màn tra tấn ngọt ngào.

Minh Khôi không còn nhìn thấy mẹ mình, cô giáo Huệ Lan dạy Văn, như một người mẹ. Khi bóng cô dịu dàng trên bục giảng, phân tích những vần thơ lãng mạn, trong đầu Khôi lại hiện lên hình ảnh cô rên rỉ hoang dại trong vòng tay của một người đàn ông khác. Một nỗi xấu hổ bỏng rát xen lẫn niềm tự hào bệnh hoạn. Cậu cũng không thể nhìn Quang Huy như một người bạn. Cậu biết, nó đã nếm trải mẹ mình, đã khám phá “khu vườn” của cô một cách trọn vẹn. Một cuộc ganh đua câm lặng, một sự so kè vô hình về “kinh nghiệm” luôn âm ỉ giữa họ.

Kỳ Nam thì khác. Con thú hoang dã ấy chỉ biết rằng, nó đã chiếm được nữ hoàng của cả trường. Nó đi lại trong hành lang như một vị vua trẻ, thỉnh thoảng lại nheo mắt với Ngọc My khi cô lướt qua, một sự giao tiếp của riêng bầy sói.

Nhưng sân khấu chính, nơi mọi ánh đèn đều đổ dồn về, vẫn là lớp học của Ngọc My.

Cô bước vào, vẫn là dáng vẻ thanh lịch, vẫn là đôi mắt nghiêm nghị sau cặp kính. Nhưng với ba chàng trai, tấm áo choàng đạo đức đó chỉ làm cho con người thật bên trong của cô thêm phần mời gọi. Họ biết rõ tiếng rên của cô, biết rõ những ham muốn đang cuộn chảy sau vẻ ngoài tĩnh lặng ấy.

Và cô cũng biết điều đó. Cô biết ba cặp mắt đặc biệt ấy đang dõi theo từng cử động của mình. Và cô, tận hưởng nó như một nữ diễn viên tận hưởng ánh đèn sân khấu.

Trò chơi của cô ngày một tinh vi. Khi cô cúi xuống nhặt viên phấn, tà áo dài vô tình căng lên, phác họa một đường cong chết người. Khi cô gọi Khôi lên bảng, ngón tay cô khẽ lướt qua vai cậu, một cái chạm nhẹ như điện giật. Khi cô đi ngang qua Kỳ Nam, cô khẽ dừng lại, ghé sát vào cậu để chỉ bài, để mùi hương của cô tra tấn khứu giác của gã trai trẻ.

Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện ngoài cửa sổ. Hiệu trưởng Lâm Hùng. Lão không vào, chỉ đứng đó, đôi mắt híp lại như hai đường chỉ, quan sát. Ánh mắt lão như một chiếc máy quét, lướt qua cô giáo Ngọc My đang tỏa sáng, rồi dừng lại thật lâu nơi ba chàng trai. Lão cảm nhận được một luồng điện bất thường, một sự liên kết không tên đang chảy giữa bốn người họ.

Ngọc My nhận ra sự hiện diện của lão. Cô không nao núng. Ngược lại, cô còn quay về phía cửa sổ, nở một nụ cười xa xăm nhưng đầy ẩn ý, một nụ cười vừa để chào, vừa như một lời khẳng định về quyền lực vô hình của mình. Lâm Hùng khẽ cau mày, rồi lẳng lặng quay đi. Ván cờ dường như đang thiếu một người chơi, và lão không muốn mình bị bỏ lại phía sau.

Trong khi đó, liên minh của hai người phụ nữ ngày càng bền chặt. Họ thường có những buổi “họp chuyên môn” trong phòng làm việc riêng của Huệ Lan, một không gian kín đáo và ấm cúng. Nhưng thay vì giáo án, họ lại thì thầm về những “học trò cá biệt”.

“Kỳ Nam dạo này hơi lơ đãng trong lớp tôi,” Huệ Lan sẽ nói, mắt lấp lánh ý cười. “Có lẽ nó cần được ‘phụ đạo’ thêm.”

“Con trai chị, Minh Khôi, cũng vậy,” Ngọc My sẽ đáp lại, giọng nhẹ như tơ. “Nó rất thông minh, nhưng cần được ‘khuyến khích’ đúng cách, nếu không ngọn lửa của nó sẽ thiêu rụi chính nó mất.”

Họ không chỉ nói. Họ hành động. Trường học đã trở thành một bàn cờ nơi các quân cờ liên tục đổi vị trí, tạo ra những thế trận mới. Nhưng không ai hay biết, một quân Xe bị lãng quên, hiệu trưởng Lâm Hùng, đã bắt đầu chú ý. Và lão, cũng muốn có một nước cờ trong ván cờ nhục dục này.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...