Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 103 : Bản Giao Hưởng Của Những Kẻ Mộng Mơ



Chương 99: Bản Giao Hưởng Của Những Kẻ Mộng Mơ

Đêm buông xuống, mang theo một không khí trầm lắng khác hẳn những đêm hoan lạc trước đó. Trong quán bar sang trọng của khu nghỉ dưỡng, Hữu Thắng và Minh Cường ngồi đối diện nhau trong những chiếc ghế bành da, tách mình khỏi thế giới ồn ào. Hai ly whisky màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn vàng, và không khí đặc quánh mùi da thuộc, mùi gỗ và mùi tự mãn của những người đàn ông tin rằng mình đang nắm cả thế giới trong tay.

“Thế nào?” Minh Cường mở lời, giọng trầm đục sau khi để vị rượu lan tỏa. “Chuyến đi ‘câu cá’ của anh, có bội thu không?”

Hữu Thắng mỉm cười, một nụ cười không giấu được sự đắc ý của kẻ vừa chinh phục một miền đất mới. “Hơn cả bội thu, bạn ạ,” ông đáp, xoay nhẹ ly rượu. “Vợ anh, cô ấy… một bất ngờ không tưởng. Ai ngờ được, đằng sau vẻ hiền thục, nhu mì đó lại là một ngọn lửa hoang dại đến vậy. Tôi đã hoàn toàn đánh giá thấp người bạn đời của mình.”

Minh Cường cười lớn, tiếng cười của một vị tướng vừa thắng trận. “Tôi biết mà. Đôi khi, ngọn lửa cần một cơn gió lạ để bùng lên.” Gã ngả người ra sau, dáng vẻ của một kẻ bề trên. “Còn vợ anh, Ngọc My… cô ấy là một bản giao hưởng hoàn hảo. Mỗi nốt nhạc đều tinh tế, mỗi giai điệu đều được kiểm soát một cách thông minh, và khi đến cao trào, nó cuồng nhiệt đến mức có thể thiêu đốt linh hồn người khác. Ở bên cô ấy, tôi cảm thấy mình không chỉ là một người đàn ông, mà là một vị vua.”

Họ cụng ly. Tiếng cụng ly của những vị vua đang ăn mừng chiến thắng trong một ván cờ mà họ không hề biết rằng, bàn cờ còn lớn hơn họ tưởng, và những quân Hậu của họ đã tự mình đi những nước cờ khác.

“Điều tuyệt vời nhất là gì, anh biết không?” Hữu Thắng trầm ngâm, giọng nói có một sự khám phá. “Là phản ứng của vợ tôi. Cô ấy không ghen. Ngược lại, cô ấy… thích thú. Thích thú khi thấy tôi hạnh phúc bên người đàn bà khác. Cô ấy nói điều đó làm cô ấy thấy mình được giải phóng.”

“Trùng hợp đến kinh ngạc!” Minh Cường reo lên, như thể vừa tìm thấy một chân lý. “Vợ tôi cũng vậy! Cô ấy còn tò mò hỏi tôi về đêm qua, muốn biết từng chi tiết. Thật không thể tin được sự vị tha của phụ nữ!”

Họ nhìn nhau, và một sự thấu hiểu sai lầm, ngọt ngào được hình thành. Họ cho rằng sự cởi mở của vợ mình là một món quà, một phần thưởng cho sự thông thái và tài tình của họ trong việc điều khiển cuộc chơi. Họ không biết, sự cởi mở đó đến từ những bí mật khác, những cơn bão lòng khác mà họ chưa bao giờ được mời tham dự.

“Vậy là,” Minh Cường kết luận, giọng của một nhà chiến lược, “chúng ta đã thành công ‘hâm nóng’ lại lò sưởi của cả hai gia đình.”

“Chính xác,” Hữu Thắng gật đầu. “Và tôi nghĩ, chúng ta nên biến nó thành một thông lệ. Một ‘câu lạc bộ’ của những quý ông biết hưởng thụ. Thỉnh thoảng, chúng ta lại tự thưởng cho mình những ‘kỳ nghỉ đặc biệt’ như thế này.”

“Vì những kỳ nghỉ đặc biệt trong tương lai!” Minh Cường nâng ly.

Họ uống cạn, vị rượu nồng nàn như chính sự tự mãn của họ. Khi hai vị vua trở về, căn biệt thự đã im lìm. Họ cho rằng những đứa trẻ đã ngủ, và những người vợ đang ngoan ngoãn chờ đợi trong phòng.

Ông Minh Cường bước vào, thấy vợ mình đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn ngủ. Cô ngẩng lên, mỉm cười dịu dàng. “Anh về rồi à?”

“Anh về rồi,” ông nói, và trao cho cô một nụ hôn của người chồng mẫu mực.

Ở phòng bên kia, Hữu Thắng thấy Ngọc My đang đứng bên cửa sổ, bóng hình cô in lên nền trời đêm đầy sao. Cô quay lại, đôi mắt lấp lánh.

“Em đang nghĩ gì vậy?” ông hỏi.

“Không có gì,” cô mỉm cười thanh thản. “Chỉ là… cảm thấy thật bình yên.”

Ông ôm lấy cô từ phía sau, hít hà mùi hương quen thuộc. “Anh cũng vậy.”

Đêm đó, hai cặp vợ chồng trở về bên nhau. Bề ngoài, mọi thứ đã quay về trật tự. Nhưng bên trong, mỗi người đều đã là một vũ trụ khác, mang theo những ký ức, những khao khát và những bí mật không thể sẻ chia.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...