Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp
Chương 98: Lời Thì Thầm
Mặt trời lười biếng buông những vệt nắng cuối cùng, nhuộm mặt hồ bơi thành một tấm lụa vàng óng ả. Gió ngừng thổi, chỉ còn tiếng ve sầu ngân lên một điệu nhạc mùa hạ miên man, quyện vào tiếng ly thủy tinh chạm nhau trong veo. Trên chiếc ghế dài, Ngọc My và Huệ Lan ngồi cạnh nhau, hai bóng hình mềm mại tựa vào nhau, một ốc đảo bình yên sau khi đã chắc chắn rằng thế giới của những người đàn ông đã bị cuốn vào vòng xoáy của những trái bóng bàn nảy lửa.
Đây là khoảnh khắc độc nhất của họ, một cõi riêng được dệt nên từ những bí mật chung.
“Không thể tin được,” Huệ Lan phá vỡ sự tĩnh lặng, giọng cô như một tiếng thở dài. Cô khẽ lắc đầu, đôi môi vẽ nên một nụ cười vừa mệt mỏi, vừa lấp lánh một niềm vui tội lỗi. “Ba ngày thôi, mà ngỡ như mình vừa trôi qua một giấc mơ dài ba năm. Một giấc mơ điên rồ, cuồng dại… Đến giờ, em vẫn còn cảm nhận được dư âm của nó, một cơn nhói ngọt ngào nơi sâu thẳm.”
Ngọc My khẽ nhấp một ngụm cocktail, vị a cay nồng lan trên đầu lưỡi. Cô mỉm cười, một nụ cười của kẻ đồng lõa. “Điên rồ, nhưng chị có thấy không, nó cũng thật diệu kỳ.”
“Diệu kỳ ư?” Huệ Lan bật cười, tiếng cười trong vắt như pha lê. “My à, nó là một cuộc tái sinh.” Cô ngả người ra sau, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, nơi những ký ức đang cuộn về. “Chồng chị, anh Thắng… em vẫn ngỡ anh ấy là một bản nhạc du dương, lịch lãm. Ai ngờ đâu, sâu bên trong lại là một trận cuồng phong. Cái cách anh ấy khám phá em, rồi cái cách anh ấy giày vò em… Trời ạ, nó vừa đau, vừa sướng, vừa mang vị đắng của tội lỗi, một thứ thuốc phiện khiến người ta không thể nào quên.”
Ngọc My gật đầu, cô nghe thấy trong lời nói của bạn tiếng lòng của chính mình. “Anh Cường cũng vậy. Tảng đá khô khan mà em vẫn biết bỗng dưng hóa thành một ngọn núi lửa đang ngủ yên. Đêm qua, ngọn núi lửa ấy đã thức giấc. Mạnh mẽ, bỏng cháy, và không gì cản nổi. ‘Thanh kiếm’ của ông ấy đã vẽ nên trong em những đường nét mà em chưa bao giờ biết tới, lấp đầy em bằng một cảm giác vừa căng tức đến nghẹt thở, vừa đê mê đến rã rời. Đến giờ, nơi ấy của em vẫn còn run rẩy.”
Họ im lặng. Không gian giữa hai người dường như đặc lại, lấp lánh những hình ảnh của đêm qua, của những khoái lạc cấm kỵ mà họ đã nếm trải trong vòng tay của người đàn ông không phải chồng mình.
“Còn lũ trẻ…” Huệ Lan thì thầm, giọng nhỏ lại, như thể đang chạm vào một vùng đất thiêng. “Con trai chị, thằng Khôi. Ngọn lửa của nó thế nào?”
Ngọc My cười, nụ cười của một người làm vườn vừa nếm thử một trái cấm. “Nó là một ngọn lửa non. Nóng, vội vã, có chút vụng về của tuổi trẻ, nhưng lại có một sức sống mãnh liệt. Lưỡi nó như một con rắn nhỏ tinh quái, biết cách trêu đùa, biết cách khiến người ta phát điên. Còn Kỳ Nam… một con trâu mộng thực sự. Không kỹ thuật, không hoa mỹ, chỉ có bản năng và sức mạnh vô biên. Đêm trong rừng hôm ấy… em đã bị chúng giày vò đến nát tan, nhưng lại là một sự nát tan đầy ngọt ngào.”
“Nghe vừa đáng sợ, vừa đáng ghen tị,” Huệ Lan nói, trong giọng có một sự tiếc nuối không che giấu.
“Đúng vậy,” Ngọc My thừa nhận. “Nhưng người làm em tò mò nhất,” cô quay sang, đôi mắt nhìn xoáy vào mắt bạn, “lại chính là Quang Huy. Chị đã ‘nếm’ nó rồi, phải không? Nó ra sao? ‘Vũ khí’ của nó… trông thật dị biệt. Có thật sự dùng được không?”
Huệ Lan sững người. rồi phá lên cười, một tràng cười không thể kìm nén. “Dùng được ư? My, em không tưởng tượng được đâu. Nó không phải là một vũ khí, nó là một chiếc chìa khóa. Một chiếc chìa khóa dị biệt, có thể mở ra những ổ khóa mà không một chiếc chìa thẳng nào có thể chạm tới. Cái độ cong đó, những vết sẹo đó… chúng như được tạo ra để mơn trớn, để lướt trên những điểm ẩn sâu nhất. Khi nó ở trong em… ôi trời, cảm giác đó… nó còn mãnh liệt hơn cả những gì anh Thắng đã làm. Nó thật sự khác biệt.”
Ngọc My chết lặng, lắng nghe từng lời của bạn. Một sự ghen tị sắc lẻm, ngọt ngào dâng lên trong lòng. “Thật sao?”
“Thật,” Huệ Lan khẳng định, ánh mắt lấp lánh. “Em đang sở hữu một báu vật đấy. Chị phải thừa nhận, chị ghen tị.”
Họ nhìn nhau, rồi cùng phá lên cười. Tiếng cười của hai người đàn bà đã hoàn toàn được giải phóng. Giờ đây, họ không còn là vợ, là mẹ. Họ là những nữ hoàng, ngồi trên ngai vàng của chính những trải nghiệm xác thịt của mình, thản nhiên so sánh những “vùng đất” mà họ đã chinh phạt.
“Vậy là,” Huệ Lan mơ màng, “chúng ta đã gần như nếm trải hết rồi.”
“Gần hết thôi,” Ngọc My nháy mắt, một tia tinh quái lóe lên. “Vẫn còn một vài sự kết hợp thú vị mà chúng ta chưa thử.”
Huệ Lan hiểu. Vẫn còn con trâu mộng Kỳ Nam mà cô chưa có dịp “cưỡi”. Và Ngọc My cũng chưa được thưởng thức bản nhạc du dương nhưng đầy nội lực của Hữu Thắng.
“Có lẽ,” Ngọc My nói, giọng bay bổng, “chúng ta sẽ sớm có một chuyến đi khác.”
Họ nâng ly, cụng vào nhau. Tiếng thủy tinh trong veo như một lời tuyên thệ. Một liên minh đã được ký kết, không phải bằng giấy mực, mà bằng những bí mật ướt át và một lời hứa về những cuộc phiêu lưu còn cuồng dại hơn nữa.
