Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 101 : Sự im lặng ập xuống căn phòng



Chương 97

Sự im lặng ập xuống căn phòng.

Không khí đặc quánh một thứ mùi phức tạp và nguyên thủy. Đó là mùi mồ hôi chua loét của hai gã đàn ông, quyện với mùi xạ hương nồng nàn, ngai ngái của đàn bà khi đã hoàn toàn vỡ nát. Mùi tanh nồng của tinh dịch, có chỗ đã bắt đầu có mùi hăng hắc khi khô lại, trộn lẫn với mùi dịch lồn, mùi gel bôi trơn, tất cả hòa vào mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng, tạo thành một hợp hương của sự sa đọa tột cùng.

Chiếc quạt trần vẫn kêu những tiếng cọt kẹt yếu ớt, lười biếng, cố gắng khuấy động cái không khí tù túng nhưng bất lực. Ánh sáng từ ngọn đèn hành lang hắt qua ô cửa sổ nhỏ, chiếu một vệt sáng nhờ nhờ lên hiện trường.

Và hiện trường chính là chiếc giường.

Tấm ga giường màu trắng cháo lòng giờ đây là một bức tranh trừu tượng của dục vọng. Nó nhàu nát, co rúm lại như vừa trải qua một cơn địa chấn. Nơi Ngọc My đã nằm là một quầng ẩm ướt lớn của dòng nước cực khoái cô đã phun ra, giờ đang từ từ khô lại, tạo thành một mảng cứng và hơi ngả vàng. Trên đó, lốm đốm những vệt trắng đục của tinh dịch, có chỗ đã khô lại, có chỗ vẫn còn sền sệt. Vài vệt gel bôi trơn trong suốt loang lổ. Những chiếc gối lăn lóc, một cái rơi hẳn xuống sàn nhà, ướt đẫm nước dãi và nước mắt.

Ở trung tâm của bãi chiến trường đó, là Ngọc My.

Ngọc My nằm ngửa, bất động, hai tay buông thõng hai bên. Tấm thân ngọc ngà của cô giờ đây chi chít những dấu vết của trận chiến. Làn da trắng nõn nổi bật lên những vết cắn yêu đỏ ửng trên cổ và vai. Cặp vú vẫn còn hơi sưng, hằn rõ dấu tay của Nam. Cặp mông tròn lẳn cũng có những vệt ngón tay đỏ gay của Lão Ba Chột. Mái tóc dài của cô bết lại, dính chặt vào má và cổ. Khuôn mặt cô tái nhợt, vẫn còn vương những vệt nước mắt đã khô. Nhưng, trên đôi môi sưng mọng và tái nhợt đó, lại đang nở một nụ cười. Một nụ cười rất nhẹ, thanh thản, và vô cùng mãn nguyện. Nụ cười của một người vừa có một giấc mơ đẹp, dù giấc mơ đó là địa ngục. Ngọc My như một suối nguồn của sự dâm đãng, dù bị vắt kiệt, bị tàn phá, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi, nó sẽ lại đầy ắp, sẵn sàng cho những cơn lũ tiếp theo.

Nằm vật ra hai bên cô là Khôi và Nam. Chúng sấp mặt úp xuống gối, như hai con thú săn mồi đã no nê, kiệt sức. Tấm lưng trần của cả hai bóng nhẫy mồ hôi. Dương vật của chúng đã mềm oặt, co rúm lại, trông thảm hại và vô hại, hoàn toàn tương phản với sự hung hãn của chúng chỉ ít phút trước.

Sự im lặng kéo dài.

Khôi là người cựa mình đầu tiên. Nó mở mắt. Trần nhà vàng ố. Mùi hôi thối. Nó quay đầu, thấy Nam vẫn đang ngủ say. Rồi Nó nhìn sang Ngọc My.

Nó chết sững khi nhìn thấy nụ cười trên môi cô.

Cảm giác đầu tiên của Nó không phải là hối hận, mà là một sự trống rỗng đến kỳ lạ. Nó, người đạo diễn của vở kịch, người đã sắp đặt mọi thứ, giờ đây nhìn vào “nữ chính” của mình và cảm thấy một sự xa lạ, một sự kinh ngạc đến rùng mình.

“Chết tiệt…” Nó thì thầm, gần như không thành tiếng.

——

Ngọc My từ từ tỉnh lại.

Cơn ngất lịm và giấc ngủ chập chờn đã kết thúc. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự hối hận, mà là cơn đau. Một cơn đau nhức mỏi nhừ lan tỏa khắp cơ thể. Vùng hông cô đau ê ẩm, và cả hai cái lỗ nhỏ của cô, một trước một sau, đều có cảm giác rát và hơi sưng. Ngọc My cảm nhận được sự dính nhớp khó chịu trên da, giữa hai đùi, và cả trong miệng, một vị tanh nồng quen thuộc.

Rồi ký ức ùa về. Không phải là những mảnh vỡ, mà là một cuốn phim quay chậm, rõ nét đến tàn nhẫn. Màn độc diễn của Nam với quả dưa leo. Sự trở lại của Khôi. Và cuối cùng… lão già.

Ngọc My nhớ lại cái cảm giác khi dương vật già nua, xa lạ đó xâm nhập vào cơ thể mình. Sự hoảng loạn. Sự sỉ nhục tột cùng khi nhận ra mình đã bị biến thành một món đồ chơi cho cả ba người đàn ông. Sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng. Nhưng lạ thay, bên dưới lớp ghê tởm đó, một dòng chảy ngầm khác lại trỗi dậy. Một sự thỏa mãn kỳ lạ. Sự thỏa mãn của một cơ thể đã được sử dụng đến cùng kiệt, bị lấp đầy đến không còn một kẽ hở, bị tàn phá một cách hoàn toàn. Ngọc My đã sợ hãi, đã la hét, nhưng cơ thể cô, cái cơ thể phản bội này, lại co giật trong những cơn cực khoái điên cuồng nhất mà cô từng biết.

Ngọc My nhẹ nhàng đưa tay lên, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào má Khôi.

Cái chạm đó, dù rất nhẹ, cũng đủ làm Khôi căng thẳng. Nó mở mắt ra, nó chờ đợi. Một cái tát, một lời chửi rủa, hay những giọt nước mắt.

Nhưng không có gì cả. Ngọc My chỉ nhìn Nó, một cái nhìn sâu thẳm, phức tạp. Rồi cô mỉm cười, một nụ cười yếu ớt. Giọng cô khàn đặc, gần như không nghe thấy.

“Thằng quỷ.”

Chỉ một từ đó thôi, nhưng nó không phải là một lời buộc tội. Nó là một sự thừa nhận. Khôi sững người.

Ngọc My nói tiếp, giọng vẫn thì thầm: “Em đúng là… giỏi nhất trong việc làm cô bất ngờ.”

Một hơi thở nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực Khôi. Nó đã thắng. Một nụ cười của kẻ chiến thắng, đầy tự mãn, nở trên môi Nó. “Tại cô ra đề bài ‘sáng tạo’ mà. Em chỉ làm đúng yêu cầu thôi. Phải có bất ngờ, phải có kịch tính.”

Tiếng nói chuyện khe khẽ của họ đánh thức Nam. Nó cựa mình, ngẩng cái đầu bù xù lên khỏi gối, dụi mắt.

“Chuyện gì vậy?” Nó ngái ngủ hỏi.

Nhìn thấy Khôi và Ngọc My đang cười với nhau, Nó không hiểu lắm. Nhưng rồi ký ức về cuộc làm tình hoang dại ùa về, và một nụ cười toe toét hiện ra trên khuôn mặt béo của nó. Nó chen vào giữa, không một chút ý tứ.

“Lần sau… mình tìm thêm khách mời nữa nhé cô?”

Câu nói của Nam, một câu nói ngô nghê và trần trụi của một con thú chỉ biết đến ham muốn, như một quả bom ném vào sự tĩnh lặng. Khôi sững người, nhìn Nam bằng ánh mắt của một kẻ đang nhìn một thằng ngu nhưng lại không thể không công nhận ý tưởng điên rồ của nó.

Ngọc My cũng sững người trong một giây.

Nhưng rồi, cô bật cười.

Lúc đầu chỉ là tiếng cười khúc khích, rồi nó to dần, to dần, biến thành một tràng cười trong trẻo, sảng khoái, đầy khoái trá. Ngọc My cười đến chảy cả nước mắt. Ngọc My cười vào sự ngu ngốc của Nam, cười vào sự tàn độc của Khôi, và cười vào chính sự sa đọa không đáy của bản thân mình. Mọi xiềng xích cuối cùng của sự đoan trang đã vỡ tan theo tiếng cười này.

Ngọc My đấm nhẹ vào ngực Nam, giọng nói vẫn còn run lên vì cười.

Tiếng cười của Ngọc My tan dần trong không khí, để lại trong căn phòng một sự im lặng mới. Nó không còn nặng nề và đặc quánh mùi tội lỗi như trước, mà lại có một sự thoải mái, một sự thân mật kỳ lạ của những kẻ đồng lõa sau một phi vụ thành công. Ba cơ thể trần truồng vẫn nằm đó, giữa bãi chiến trường, không ai nói gì, chỉ lắng nghe hơi thở của nhau.

Khôi là người đầu tiên lên tiếng, giọng Nó thực tế đến phũ phàng, kéo tất cả ra khỏi cõi mộng mị.

“Chúng ta nên dọn dẹp. Sắp phải trả phòng rồi.”

Ngọc My thở dài, một hơi thở của sự thỏa mãn. “Ừ. Giúp cô một tay.”

Và rồi, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra. Ba cơ thể trần truồng, một quyến rũ, hai trẻ trung cường tráng, cùng nhau bắt đầu dọn dẹp “hiện trường”. Không có sự ngượng ngùng, không có sự né tránh. Khôi và Nam, như hai người đầy tớ tận tụy, cùng nhau túm lấy bốn góc của tấm ga giường đã ướt sũng và vón cục, vo nó lại thành một quả bóng nhớp nháp và ném vào góc phòng. Ngọc My lượm lại những chiếc gối đã bị xé nát và chỉ lắc đầu mỉm cười.

“Phòng tắm ở đâu nhỉ? Chúng ta cần phải tắm rửa.”

Cả ba cùng chen chúc vào trong buồng tắm đứng chật hẹp, một cái buồng tắm được xây cho một người, giờ phải chứa tới ba. Da thịt họ cọ vào nhau, sự trần trụi giờ đây không còn mang ý nghĩa của sự khêu gợi, mà là của sự thân thuộc.

Dưới làn nước lạnh lẽo chảy ra từ vòi sen han gỉ, họ bắt đầu tắm rửa. Ngọc My với lấy bánh xà phòng rẻ tiền, bắt đầu xoa lên tấm lưng rộng và chi chít vết cào của Nam. Những ngón tay cô lướt nhẹ, vừa như một sự chăm sóc của người mẹ, vừa như sự đánh dấu lãnh thổ của một cô chủ.

“Lưng em này,” cô thì thầm, giọng khàn đi vì mệt, “cô xin lỗi nhé.”

Nam cười khẽ, vòng tay ra sau, ôm lấy Ngọc My từ phía sau, để cơ thể cô hoàn toàn tựa vào lồng ngực mình. Nó lấy xà phòng từ tay cô, bắt đầu xoa lên cặp vú vẫn còn hơi sưng, nhào nặn chúng một cách chậm rãi, đầy chiếm hữu. “Không sao. Thế này là thưởng cho em đấy chứ.”

Khôi đứng đối diện, lấy vòi sen, kiên nhẫn xả nước lên mái tóc dài của Ngọc My. Nó gội đầu cho cô, những ngón tay luồn vào tóc, mát-xa da đầu cho cô một cách dịu dàng. Một hành động của sự phục vụ.

“Em thì sao?” Nó hỏi, giọng có chút ghen tị trẻ con. “Em có được thưởng gì không?”

Ngọc My bật cười, ngửa đầu ra sau, tựa vào ngực Nam, để mặc cho Khôi chăm sóc mái tóc của mình. Cô đưa một tay ra phía trước, trong không gian chật hẹp, bàn tay đó dễ dàng tìm thấy và nắm lấy dương vật vẫn còn đang mềm của Khôi. Cô bắt đầu tuốt nhẹ.

“Của em đây” cô nũng nịu. “Cả hai đứa đều là người chiến thắng. Đều sẽ có thưởng.”

Họ tắm cho nhau. Kỳ cọ những dấu vết của trận chiến. Gột rửa mùi của mồ hôi, của tinh dịch. Nhưng họ không thể gột rửa được sự gắn kết mới được hình thành, một sự gắn kết được hàn bằng dục vọng và sự sỉ nhục.

Cả ba cùng nhau bước ra khỏi phòng, khép lại cánh cửa của nhà nghỉ Hoàng Hôn. Họ bước ra ngoài ánh nắng, trở về với thế giới thực.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...