Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sự “hy sinh” của một người mẹ xinh đẹp

Chương 100 : Lão Ba Chột lầm lũi đi theo Khôi, cảm nhận từng cơn gió đêm lạnh buốt quất vào hạ bộ trần trụi của m



Chương 96

Lão Ba Chột lầm lũi đi theo Khôi, cảm nhận từng cơn gió đêm lạnh buốt quất vào hạ bộ trần trụi của mình, một sự sỉ nhục mà lão chưa từng trải qua. Mỗi bước chân của lão trên nền xi măng lạnh lẽo là một bước tiến vào địa ngục.

Khôi dừng lại trước cửa phòng 203. Nó ra hiệu cho Lão Ba im lặng. Nó không xông vào. Nó từ từ, nhẹ nhàng xoay nắm đấm cửa. Cửa không khóa. Một khe hở nhỏ hiện ra. Khôi ghé mắt nhìn vào.

Thế giới của Khôi thu nhỏ lại qua khe cửa. Cảnh tượng bên trong còn điên cuồng hơn những gì Nó tưởng tượng. Ngọc My, nữ hoàng của Nó, cô giáo thanh cao của Nó, giờ đây đang trong tư thế của một con cái động đực. Ngọc My cưỡi trên người thằng Nam, hai tay chống lên bộ ngực vạm vỡ của nó để lấy thế. Dưới ánh đèn vàng, tấm lưng trần của Ngọc My lấp lánh mồ hôi, từng đốt sống hiện ra rõ mồn một mỗi khi Ngọc My ưỡn người. Cặp mông căng tròn trắng nõn nhấp nhô theo một nhịp điệu điên cuồng, ma sát với vùng bụng dưới của Nam, tạo thành một âm thanh “lép nhép” ướt át. Mái tóc Ngọc My rũ rượi, dính vào khuôn mặt đỏ bừng, và từ miệng Ngọc My phát ra những tiếng rên không còn là của con người, mà là của một con thú đang ở đỉnh điểm của khoái lạc.

Và quả dưa leo. Thứ đã thay thế Nó. Nó màu xanh, thẳng tắp, vẫn cắm sâu trong hậu môn của Ngọc My. Với mỗi cú thúc từ phía dưới của Nam, quả dưa leo lại rung lên, đầu nó ma sát vào sâu bên trong, tạo ra một sự kích thích kép tàn bạo.

Và thằng Nam. Nó đang gầm lên, hai tay bóp chặt lấy cặp vú của Ngọc My, nhào nặn đến biến dạng, vừa thúc vừa chửi thề, những câu chửi thô tục nhất mà Khôi từng nghe. Dương vật của nó, ẩn hiện dưới cặp mông của Ngọc My, đang thực hiện công việc của một trụ thịt miệt mài khoan vào âm đạo của cô giáo My.

Khôi hít một hơi thật sâu. Không khí trong lồng ngực nó cũng trở nên nóng bỏng. Nó đẩy cửa bước vào.

Tiếng “cạch” của cánh cửa va vào tường khiến màn kịch dừng lại.

Nam giật mình. Nó ngước nhìn qua bờ vai trần của Ngọc My, cơn hưng phấn bị cắt ngang khiến mặt Nó đỏ gay vì tức giận. “Mẹ mày, thằng…”

Nhưng câu chửi nghẹn lại trong họng. Nó thấy Khôi đứng đó, khoanh tay trước ngực. Và phía sau Khôi, là một lão già nhà quê, trần truồng từ thắt lưng trở xuống, run rẩy và thảm hại. Nam hoàn toàn bối rối. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Khôi không nói một lời, chỉ đứng đó, nhìn Nam bằng một ánh mắt không thể diễn tả được. Một ánh mắt vừa có sự chế giễu, vừa có sự thách thức, vừa có sự ra lệnh. Nó liếc nhìn Nam, rồi liếc nhìn quả dưa leo màu xanh đang cắm trong hậu môn Ngọc My, rồi lại liếc nhìn lão già đang run rẩy phía sau.

Trong khoảnh khắc đó, Nam hiểu ra tất cả. Nó hiểu sự tức giận của Khôi khi bị phản bội. Nó hiểu kế hoạch trả thù điên rồ nhưng vô cùng tinh vi này. Khôi không đến để phá đám. Nó đến để mời Nam tham gia một trò chơi còn bệnh hoạn hơn nữa.

Cơn tức giận của Nam tan biến, thay vào đó là một nụ cười tương tự. Nó thích trò chơi này. Nó mới lạ, nó tàn độc, và nó đầy kích thích.

Khôi nháy mắt với Nam, rồi dùng ngón tay cái chỉ ngược về phía quả dưa leo, sau đó lại chỉ vào Lão Ba Chột đang đứng sau lưng.

*Thay thế nó đi.*

Một mệnh lệnh không lời. Một giao ước của bầy sói.

Nam gật đầu. Nó quay lại, nhìn người đàn bà vẫn đang mơ màng trên người mình, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nó cúi xuống, miệng kề sát vào tai cô, giọng ngọt ngào một cách giả tạo:

“Cô ơi…”

“Hửm…?” Ngọc My rên khe khẽ, vẫn chìm trong dư âm của những cú thúc.

“Mình đổi món nhé?”

Nam không đợi câu trả lời. Nó dùng một tay nắm lấy phần còn lại của quả dưa leo đang thò ra khỏi hậu môn cô. Nó xoay nhẹ nó một cái, rồi từ từ rút ra.

“Phụt…”

Một âm thanh ướt át vang lên khi quả dưa leo rời khỏi nơi chật hẹp của nó, kéo theo một dòng dịch nhờn trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn.

Ngọc My cảm nhận được sự trống rỗng đột ngột ở phía sau, cô rên lên một tiếng đầy thất vọng và nũng nịu.

“Đừng… sao lại rút ra…? Đang sướng mà…”

Ngọc My không hề hay biết rằng, thứ sắp lấp đầy sự trống rỗng đó, sẽ không còn là sự lạnh lẽo vô tri của một quả dưa leo nữa. Mà là một dương vật già nua, nhăn nheo, và đầy mùi của sự dồn nén cả một đời người.

****

Sự trống rỗng ở phía sau chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc, nhưng nó đủ để khiến Ngọc My cảm thấy hụt hẫng một cách khó chịu. Cơ thể Ngọc My đang ở đỉnh cao của sự thăng hoa, và bất kỳ sự gián đoạn nào cũng là một tội ác.

“Đừng…” Ngọc My rên rỉ, giọng nũng nịu như một con mèo cái đang đòi hỏi sự vuốt ve. “Sao lại rút ra…? Đang sướng mà…”

Ngọc My nhắm mắt, chờ đợi. Ngọc My chờ đợi cảm giác quen thuộc của quả dưa leo lạnh lẽo, hoặc có lẽ là sự tinh nghịch của những ngón tay của Nam hay Khôi. Bất cứ thứ gì cũng được, miễn là nó lấp đầy sự trống rỗng đó.

Ở ngoài cửa, Khôi nở một nụ cười lạnh lẽo. Trò chơi đã đến hồi cao trào. Nó vẫy tay, ra hiệu cho Lão Ba Chột. “Lại đây, lão già. Đến lượt mày rồi.”

Lão Ba Chột run như cầy sấy. Lão bước những bước chân trần trên nền gạch lạnh, tiến về phía chiếc giường như đang bước lên đoạn đầu đài. Nhưng rồi, thế giới của lão như nổ tung. Trước mắt lão, không còn là ảo ảnh qua ống nhòm, mà là một thực tại trần trụi đến không thể tin nổi. Cặp mông trắng nõn, căng bóng của Ngọc My đang chổng lên trời, chỉ cách lão vài bước chân. Ở giữa cặp mông đó là một cái lỗ nhỏ màu hồng nâu, vẫn còn hơi sưng mọng và ươn ướt sau những cuộc truy hoan, như một bông hoa độc dược đang mời gọi. Mùi hương của đàn bà, của dục vọng, của sự hoan lạc xộc thẳng vào mũi lão, làm lão choáng váng. Giấc mơ điên rồ nhất của đời lão, giờ đây, đang ở ngay trước mặt. Lão đưa bàn tay chai sạn, run rẩy của mình ra, định chạm vào kỳ quan đó.

“Đừng có làm bẩn.” Giọng Khôi vang lên, dứt khoát và đầy quyền lực.

Khôi bước tới, đẩy nhẹ lão già ra một chút. Nó nhìn lão già một lượt, rồi lại nhìn dương vật nhăn nheo nhưng cương cứng của lão. Nó đổ một lượng lớn gel bôi trơn ra tay, nắm lấy dương vật của Lão Ba và bắt đầu bôi trơn cho nó một cách thành thạo, như một gã đồ tể đang chuẩn bị dụng cụ. Lão Ba Chột chỉ biết đứng im chịu trận, cảm giác vừa sỉ nhục vừa kích thích.

“Nam, giữ chặt lấy cô.” Khôi ra lệnh.

Nam, người vẫn đang ở bên trong Ngọc My, hiểu ý ngay lập tức. Nó ghì chặt lấy hông của Ngọc My, giữ cho Ngọc My không thể nhúc nhích, đồng thời còn cố tình thúc mạnh hơn vào cái lồn đang ướt đẫm của Ngọc My, như một sự chào đón cho màn kịch sắp tới.

Khôi nắm lấy dương vật đã được bôi trơn của Lão Ba, hướng nó về phía cái lỗ nhỏ đang mời gọi. Nó đặt đầu cặc của lão vào đúng vị trí. “Vào đi,” Nó thì thầm vào tai lão già, giọng đầy đe dọa. “Nhẹ nhàng thôi. Mày mà làm cô ấy bị thương thì tao vứt mày xuống biển đấy.”

Lão Ba Chột tim đập như trống trận. Lão run rẩy, dồn một chút sức lực ít ỏi vào hông, đẩy nhẹ về phía trước.

Ngọc My, vẫn đang nhắm mắt tận hưởng những cú thúc của Nam, cảm nhận được một thứ gì đó chạm vào cửa sau của mình. Nhưng cảm giác lần này hoàn toàn khác.

Nó không lạnh. Cái lạnh lẽo, vô tri của quả dưa leo đã biến mất. Thay vào đó là một hơi ấm. Một hơi ấm của da thịt, của dòng máu đang chảy.

Nó không nhẵn. Nó có kết cấu. Ngọc My có thể cảm nhận được những đường gân nổi cộm, sự thô ráp nhẹ của một làn da không hoàn hảo.

Nó không bất động. Nó dường như có một sức sống riêng, một sự rung động nhẹ của một cơ thể đang căng cứng vì ham muốn.

Nó là một dương vật thật sự.

Ngọc My mở bừng mắt. Một sự hoảng loạn chưa từng có xâm chiếm lấy tâm trí cô. Ngọc My định hét lên.

“CÁI GÌ VẬY?!”

Nhưng đã quá muộn. Lão Ba Chột, được Khôi thúc nhẹ một cái từ phía sau như một lời cổ vũ, đã không còn kìm nén được nữa. Lão gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh, đẩy một cú quyết định.

Toàn bộ dương vật già nua, nhăn nheo chìm ngập vào trong hậu môn của cô.

“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!”

Một tiếng hét chói tai, xé nát không gian của căn phòng, một tiếng hét của sự hoảng loạn, của sự vi phạm, của sự không thể tin nổi. Ngọc My giãy giụa như một con thú bị mắc bẫy. Nhưng Nam đã giữ cô quá chặt. Nó không chỉ giữ, Nó còn ghì cô xuống, và còn cố tình thúc mạnh hơn vào âm đạo của cô cùng lúc đó, như muốn đóng đinh cô vào vị trí của sự sỉ nhục này.

Nó cúi xuống, miệng kề sát vào tai cô, giọng thì thầm như một con rắn độc:

“Quà bất ngờ đấy, cô giáo. Một khán giả nhiệt tình muốn tham gia đấy. Cô có thích không?”

Tai Ngọc My ù đi. *Khán giả? Khán giả nào?*

Ngọc My cố gắng quay đầu lại. Qua bờ vai vạm vỡ của Nam, cô nhìn thấy Khôi đang đứng khoanh tay ở đó, trên môi là một nụ cười tàn độc nhất mà cô từng thấy. Và phía sau cô, cái kẻ đang ở bên trong cô, không phải là Nam, cũng không phải là Khôi…

Mà là một lão già nhà quê, bẩn thỉu, với con mắt chột và khuôn mặt đang méo mó vì sợ hãi lẫn sung sướng.

Tiếng thét của Ngọc My bị bóp nghẹt lại giữa chừng. Cú sốc quá lớn, sự sỉ nhục quá tột cùng đã làm chập mạch toàn bộ hệ thống thần kinh của cô. Lý trí, thứ vỏ bọc cuối cùng của một “cô giáo”, đã vỡ tan thành trăm mảnh. Giờ đây, cô không còn là Ngọc My nữa. Ngọc My chỉ là một cơ thể. Một mảnh da thịt đang bị giày vò, một cái hang động để ba kẻ đàn ông trút vào đó cơn thú tính của chúng.

Ngọc My buông xuôi.

Cơ thể vốn đang giãy giụa của cô mềm nhũn ra, phó mặc cho số phận. Sự kháng cự biến mất, chỉ còn lại sự đón nhận thụ động đến đáng sợ. Và chính trong sự buông xuôi đó, các giác quan của cô lại trở nên nhạy bén một cách bệnh hoạn. Ngọc My cảm nhận được tất cả.

Bức tranh trong căn phòng 203 giờ đây là một tác phẩm điêu khắc sống. Ở trung tâm, tấm thân ngọc ngà của Ngọc My bị kéo căng ra trên chiếc giường sắt ọp ẹp, trở thành nền cho ba cơ thể đàn ông. Cặp mông trắng nõn của Ngọc My nhấp nhô theo từng nhịp thúc của hai dòng chảy từ phía sau. Một bên, Nam, với tấm lưng trần vạm vỡ, mồ hôi bóng nhẫy, đang thụt vào âm đạo Ngọc My với một nhịp điệu mạnh mẽ, đều đặn của kẻ chiếm hữu. Một bên, Lão Ba Chột, với tấm lưng còng, gầy gò và làn da nhăn nheo, đang thúc vào hậu môn Ngọc My một cách hoang dại, không có nhịp điệu, chỉ có sự dồn nén của cả một đời. Hai thế giới, hai thế hệ, hai dòng chảy, cùng hội tụ trên một cơ thể.

Và Khôi, Nó đứng đó, khoanh tay, như một nhạc trưởng đang thưởng thức bản giao hưởng hỗn loạn do chính mình tạo ra. Nhưng Nó chưa hài lòng. Bản giao hưởng này vẫn còn thiếu một nốt. Nốt của sự thống trị tuyệt đối.

Nó từ từ bước tới, quỳ xuống trước mặt Ngọc My, người đang úp mặt vào gối, chỉ còn có thể thở dốc. Nó túm lấy mái tóc dài, mượt mà nhưng đã bết lại vì mồ hôi của Ngọc My, giật mạnh.

“Ực…”

Đầu Ngọc My bị kéo ngửa ra sau, buộc cô phải đối diện với Nó. Đôi mắt Ngọc My giờ đây trống rỗng, vô hồn. Không còn sự sợ hãi, không còn sự nhục nhã, chỉ là một khoảng không đen ngòm của sự đầu hàng.

Khôi nhìn vào đôi mắt đó và mỉm cười. Nó cúi xuống, ghé sát vào tai Ngọc My, giọng thì thầm ngọt ngào như lời của quỷ dữ.

“Ngoan lắm. Mở miệng ra nào, cô giáo. Bài học cuối cùng đây.”

Ngọc My hé miệng ra một cách vô thức, như một con búp bê bị điều khiển. Khôi không do dự, ấn dương vật đã cương cứng, nóng hổi của Nó vào miệng Ngọc My.

“Ọc…”

Cổ họng Ngọc My bị chặn cứng. Một cảm giác buồn nôn trào lên nhưng không thể thoát ra được. Giờ thì cô đã hiểu. Cả ba lỗ của cô, không chừa một lối thoát nào, đều đã bị lấp đầy. Ngọc My là một nhà tù, giam giữ ba con thú hoang.

Bản giao hưởng của ba dòng chảy chính thức bắt đầu. Ba nhịp điệu khác nhau cùng lúc tàn phá cơ thể Ngọc My.

Dương vật của Nam là một cái chày sắt, nhịp điệu của nó mạnh mẽ, ổn định và tàn nhẫn. Mỗi cú thúc của Nó đều sâu và dứt khoát, tiếng “phập phập” vang lên đều đặn, đâm thẳng vào tử cung, mang theo một cảm giác căng tức vừa đau đớn vừa thỏa mãn. Đó là nhịp điệu của sự sở hữu, của sự khẳng định chủ quyền.

Dương vật của Lão Ba hoàn toàn khác. Nó là nhịp điệu của sự hỗn loạn, của bản năng nguyên thủy. Lão như một con thú đói được thả vào bữa tiệc, chỉ biết cắm đầu vào ăn ngấu nghiến. Những cú thúc của lão lúc nông lúc sâu, lúc nhanh lúc chậm, không theo một quy luật nào. Dương vật già nua, thô ráp của lão cày xới, ma sát một cách hoang dại, hành hạ những vách thịt mỏng manh của Ngọc My. Đó là nhịp điệu của sự dồn nén, của sự vỡ òa không kiểm soát.

Còn của Khôi không phải là nhịp điệu, nó là một sự tra tấn tinh vi. Nó không thúc mạnh, mà di chuyển một cách chậm rãi, có chủ đích. Nó cố tình xoáy đầu khấc vào vòm họng nhạy cảm, khiến Ngọc My phải oằn người vì cảm giác buồn nôn. Nó điều khiển nhịp thở của Ngọc My, buộc cô phải phụ thuộc vào từng cử động của Nó để có được chút không khí. Đó là nhịp điệu của sự kiểm soát, của sự thống trị tâm lý.

Ngọc My bị nhấn chìm. Ba cảm giác, ba nhịp điệu, ba thế giới cùng lúc xâm chiếm lấy cô. Ngọc My không còn phân biệt được đâu là khoái cảm, đâu là đau đớn, đâu là nhục nhã. Mọi thứ hòa vào làm một.

Khôi rút nhẹ dương vật ra một chút, vừa đủ để Ngọc My bú mút đầu khất. Nó nhìn sang Nam, kẻ vẫn đang hùng hục như một con trâu nước, nhếch mép cười.

“Thế này… mới là ‘sáng tạo’… phải không?” Khôi nói, giọng bị bóp méo vì ham muốn.

Nam, giữa những cú thúc, cũng phá lên cười. Nó nhìn lên người đàn bà đang bị cả ba người đàn ông giày vò

Ngọc My nghe thấy tất cả, lại như một liều thuốc kích thích cực mạnh đối với cơ thể cô lúc này, nó lại là một liều thuốc kích thích cực mạnh, một lời cho phép tuyệt đối. Sự thật trần trụi, ghê tởm đó đã được tâm trí cô chấp nhận, và giờ đây, cơ thể cô đáp lại nó bằng một cơn co giật báo hiệu.

“Ực…” Một tiếng động nghẹn lại trong cổ họng Ngọc My khi Khôi thúc sâu.

Toàn bộ cơ thể cô bỗng căng cứng lại như một sợi dây đàn bị kéo đến giới hạn. Lưng cô ưỡn cong, các ngón chân quắp chặt, những thớ cơ trên đùi và bụng nổi lên cuồn cuộn.

Nam là người đầu tiên cảm nhận được. Những bức tường thịt nóng hổi trong âm đạo cô bắt đầu co thắt điên cuồng, siết chặt lấy dương vật của nó như muốn nghiền nát . Nó hét lên, một tiếng hét đầy phấn khích và không thể tin nổi:

“CÔ MY RA! CÔ SẮP RA RỒI!”

Cùng lúc đó, Khôi cảm nhận được cổ họng cô như muốn hút cạn dịch trong dương vật của nó, và Lão Ba Chột thấy hậu môn của Ngọc My bóp nghẹt lấy dương vật của lão. Cả ba người đàn ông đều biết, cơn bão sắp ập đến.

Khôi, trong vai trò của một đạo diễn, một nhạc trưởng, gầm lên mệnh lệnh cuối cùng, giọng nó bị bóp méo vì ham muốn:

“THÚC ĐI! CÙNG LÚC! CÙNG BẮN ĐI! BƠM ĐẦY VÀO!”

Không cần ra lệnh lần thứ hai. Cả ba con thú cùng lúc dồn toàn bộ sức lực còn lại vào những cú thúc cuối cùng. Bản giao hưởng hỗn loạn giờ đây hòa thành một nhịp điệu duy nhất: nhịp điệu của sự hủy diệt.

Lão Ba Chột, hoàn toàn mất trí, gầm gừ như một con chó dại. Lão không còn biết mình là ai, mình đang làm gì. Lão chỉ biết thúc, thúc một cách điên cuồng, trút hết tất cả sự dồn nén của cả một đời vào cặp mông trắng nõn đang bị bàn tay chai sạn của lão bóp đến biến dạng.

Nam thúc những cú cuối cùng, sâu và mạnh, như một con bò mộng đang cố gắng thụt vào lòng đất.

Và rồi, Ngọc My nổ tung.

Đó không phải là một cơn cực khoái. Đó là một vụ nổ hạt nhân từ bên trong. Cơ thể cô co giật dữ dội, nảy bật lên khỏi mặt giường. Lưng cô ưỡn cong lên một cách phi tự nhiên, tạo thành một cây cầu của sự thống khổ và khoái lạc. Mắt cô trợn ngược, chỉ còn lại lòng trắng. Hai bàn tay cô cào cấu vô thức vào tấm ga giường, xé toạc nó. Một dòng nước nóng hổi, trong vắt phun ra từ cửa mình cô, không phải là một dòng chảy, mà là một cơn lũ, một vụ nổ của chất dịch, bắn tung tóe lên bụng Nam và làm ướt sũng cả vùng nệm bên dưới.

Và cuối cùng, một tiếng hét thoát ra từ cổ họng đang bị bịt kín của cô. Một tiếng hét không thành lời, chói tai và hoang dại, tiếng hét của một linh hồn đang bị xé nát.

“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ…!”

Cơn co giật của cô là tín hiệu cho cả ba người đàn ông. Chúng cùng gầm lên một tiếng cuối cùng khi dòng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng.

“Aaaaaaa!” Nam rống lên, cảm nhận những dòng tinh dịch nóng bỏng của mình được những cơ vòng của cô vắt kiệt, bắn thẳng vào nơi sâu thẳm nhất.

“Hự…ự…” Lão Ba Chột cũng rên lên những tiếng cuối cùng, cơ thể già nua co giật, bắn hết tất cả những gì lão có vào cái bao, đang nằm trong cái hậu môn đã giày vò lão suốt nãy giờ.

“Ọc… ọcccc!”

Khôi gầm gừ, cảm nhận sự co bóp điên cuồng của cuống họng cô khi nó xuất tinh, một cảm giác của kẻ chiến thắng và của kẻ vừa nếm trải thứ dơ bẩn nhất.

Bốn cơ thể cùng lúc đạt đến đỉnh điểm trong một khoảnh khắc của sự sụp đổ. Chiếc giường sắt kêu lên một tiếng kẽo kẹt cuối cùng rồi im bặt.

Mọi chuyển động dừng lại. Sự im lặng đột ngột bao trùm căn phòng, nặng nề và đặc quánh.

Ngọc My mềm nhũn ra, hoàn toàn bất tỉnh. Đầu cô gục xuống gối. Một dòng dãi trắng, lẫn với tinh dịch, chảy ra từ khóe miệng sưng mọng. Ngọc My nằm đó, như một nàng công chúa bị xâm hại sau một bữa tiệc hoan lạc, một vẻ đẹp chết chóc và trần trụi.

Ba người đàn ông từ từ rút dương vật đã mềm oặt của mình ra. Tinh dịch, nước lồn, mồ hôi… tất cả chảy tràn ra, biến tấm ga giường thành một bãi lầy của dục vọng.

Nam đổ vật sang một bên, thở không ra hơi, kiệt sức hoàn toàn.

Khôi ho sặc sụa. Nó cố gắng hít thở, lồng ngực phập phồng.

Chỉ có Lão Ba Chột là bừng tỉnh.

Cơn mê đã tan. Hiện thực phả vào mặt lão một cái tát lạnh buốt. Lão nhìn xuống cơ thể mình, nhìn xuống dương vật vừa mới đây còn đang điên cuồng, giờ đã co rúm lại. Lão nhìn người đàn bà xinh đẹp đang bất tỉnh, người mà lão vừa thúc điên cuồng vào cặp mông tuyệt đẹp. Lão nhìn hai gã trai trẻ bên cạnh.

Một nỗi sợ hãi tột cùng, một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả xâm chiếm lấy lão. Lão đã làm gì thế này?

Không một giây suy nghĩ, lão vội vàng tìm chiếc quần đùi rách rưới của mình. Hai tay lão run đến mức không thể xỏ chân vào được. Lão ngã dúi dụi, rồi lại lồm cồm bò dậy, kéo vội chiếc quần lên. Không một lời cảm ơn, không một lời từ biệt. Lão lặng lẽ mở cửa phòng, như một con chuột, biến mất vào bóng tối.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...