Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chương 1: Lan sống trong một căn nhà nhỏ ba gian ở ngoại ô thành phố, nơi mà buổi sáng luôn bắt đầu bằng tiếng


Lan là một người phụ nữ bình thường ở tuổi bốn mươi hai, sống trong căn nhà nhỏ ba gian ngoại ô thành phố cùng chồng và hai con. Cuộc sống gia đình từng yên bình với những bữa cơm ấm cúng, tiếng cười con trẻ và những phút giây gần gũi giản dị của vợ chồng. Cô đẹp mặn mà, chăm chỉ, luôn đặt chồng con lên trên hết.

Cho đến khi tai họa ập đến: chồng thất nghiệp, nợ nần chồng chất, chủ nợ dồn dập, tương lai cả nhà chìm trong bóng tối.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, Lan nghe lời bạn thân tìm đến một vị thầy bói nổi tiếng ở khu phố cổ – người được đồn đại có khả năng giải hạn bằng những nghi thức truyền năng lượng đặc biệt. Với lòng tin mãnh liệt rằng chỉ cần mình hy sinh, gia đình sẽ vượt qua cơn hoạn nạn, Lan bước vào con hẻm nhỏ ấy, không ngờ rằng cánh cửa gỗ cũ kỹ kia sẽ mở ra một hành trình dài đầy day dứt, tội lỗi, dục vọng… và những đổi thay không thể nào lường trước.

Chương 1:

Lan sống trong một căn nhà nhỏ ba gian ở ngoại ô thành phố, nơi mà buổi sáng luôn bắt đầu bằng tiếng chim sẻ ríu rít trên mái ngói cũ và mùi cà phê phin thơm lừng từ bếp. Cô năm nay bốn mươi hai tuổi, làm nhân viên kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng nhỏ, công việc đều đều nhưng đủ để trang trải cuộc sống gia đình bốn miệng ăn. Chồng cô, anh Hùng, lớn hơn cô năm tuổi, từng là thợ chính của một xưởng cơ khí, tính tình hiền lành, hay cười, nhưng gần đây nụ cười ấy thưa dần.

Lan vẫn giữ được vẻ đẹp mặn mà của người phụ nữ đã trải qua hai lần sinh nở. Thân hình cô đầy đặn, ngực căng tròn, eo vẫn thon gọn nhờ thói quen dậy sớm tập thể dục nhẹ và đi bộ quanh xóm. Mông nở nang, da trắng hồng mịn màng vì cô hay dùng kem dưỡng tự nhiên từ bột nghệ và sữa tươi. Mỗi lần đi chợ, các bà hàng xóm vẫn hay trêu: “Trời ơi chị Lan ơi, chị ăn gì mà giữ dáng đẹp thế, chồng chị sướng quá!” Lan chỉ cười ngại ngùng, má ửng hồng, lòng thầm nghĩ mình may mắn có được người chồng thương vợ thương con.

Cuộc sống hàng ngày của họ từng rất bình yên. Sáng sớm, Lan dậy nấu bữa sáng cho cả nhà: cơm tấm sườn nướng hoặc bánh mì ốp la, rồi đưa con trai lớn lớp mười hai và con gái út lớp tám đến trường. Anh Hùng chở cô trên chiếc Wave cũ đến công ty, hai vợ chồng trò chuyện rôm rả về chuyện con cái học hành, cuối tuần sẽ đi siêu thị mua đồ ăn. Chiều về, Lan nấu cơm, anh Hùng phụ dọn dẹp, cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng hổi với tiếng cười của lũ trẻ. Tối đến, khi con đã ngủ, hai vợ chồng nằm bên nhau, đôi khi vẫn còn những phút giây gần gũi vụng về nhưng ấm áp của tuổi trung niên.

Cho đến nửa năm trước, mọi thứ đổ vỡ.

Anh Hùng bị bạn bè rủ rê góp vốn làm ăn chung một dự án vận tải. Ban đầu mọi chuyện suôn sẻ, tiền lãi về đều. Anh hào hứng kể với vợ về tương lai sẽ mua được căn nhà rộng hơn, cho con cái học trường tốt. Lan lo lắng nhưng thấy chồng vui, cô cũng động viên. Rồi dự án thất bại. Đối tác bỏ trốn, hàng hóa bị giữ, ngân hàng siết nợ. Chỉ trong vài tháng, gia đình rơi vào cảnh nợ nần chồng chất: hơn ba trăm triệu, con số khổng lồ với đồng lương kế toán của Lan và khoản trợ cấp thất nghiệp ít ỏi của anh Hùng. Chủ nợ gọi điện suốt ngày, có lần còn đến tận nhà dọa nạt. Anh Hùng sút cân trông thấy, đêm nào cũng trằn trọc, tự trách mình. Lan ôm chồng khóc, nhưng sáng ra vẫn phải gồng gánh cười với con, bảo rằng mọi chuyện rồi sẽ qua.

Cô bắt đầu tìm mọi cách. Bán vàng cưới, vay mượn anh em họ hàng, chạy vạy xin thêm giờ làm. Nhưng nợ vẫn như quả bóng tuyết lăn càng ngày càng lớn. Một buổi chiều, Lan ngồi uống trà với chị bạn thân tên Mai ở quán nước ven đường. Chị Mai từng gặp cảnh tương tự vài năm trước, chồng cũng nợ nần vì bảo lãnh cho bạn. Chị kể, giọng thì thầm như sợ ai nghe thấy: “Hồi đó chị tuyệt vọng lắm, may có người chỉ cho thầy Tâm. Thầy làm nghề bói toán, xem phong thủy, nhưng đặc biệt có nghi thức truyền năng lượng giải hạn. Chị làm một lần, không hiểu sao mà vài tháng sau công việc chồng chị tốt lên, tiền bạc dần trả hết. Nhiều người trong xóm mình cũng tìm đến thầy, ai cũng bảo linh.”

Lan nghe mà bán tín bán nghi. Cô không mê tín, nhưng lúc này như người chết đuối vớ được cọc. Chị Mai đưa địa chỉ, một con hẻm nhỏ sâu trong khu phố cổ, bảo rằng thầy chỉ nhận người có duyên, và nghi thức thì… đặc biệt, cần sự tin tưởng tuyệt đối. “Em cứ thử gặp thầy đi, không mất gì đâu. Nhưng phải giữ kín, đừng để chồng biết, đàn ông hay tự ái.” Lan về nhà nằm nghĩ cả đêm. Cô nhìn chồng đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, nhìn hai đứa con vô tư học bài trong phòng bên, lòng quặn thắt. Sáng hôm sau, cô xin nghỉ làm nửa ngày, mặc chiếc áo dài trắng đơn sơ nhất – chiếc áo cô hay mặc đi chùa cầu bình an – rồi lặng lẽ đạp xe đến con hẻm ấy.

Tim Lan đập thình thịch khi đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cô hít một hơi thật sâu, gõ cửa. Một người đàn ông trung niên mở cửa, khuôn mặt hiền từ, giọng nói trầm ấm chào cô vào. Thầy Tâm hỏi han kỹ càng về gia đình, xem ngày tháng sinh của chồng con cô, rồi gật gù: “Hạn nặng, nhưng có thể giải được. Chị có sẵn sàng tin tưởng và làm theo nghi thức không?” Lan nuốt nước bọt, tay siết chặt vạt áo, gật đầu trong nước mắt.

Thầy dẫn cô vào căn phòng nhỏ phía sau, khép cửa lại. Ánh nến leo lét bắt đầu lung linh trên bàn thờ nhỏ. Lan bước vào căn phòng nhỏ, cửa khép lại sau lưng với một tiếng kẹt nhẹ, như thể cả thế giới bên ngoài đột ngột bị cắt đứt. Ánh sáng duy nhất đến từ vài cây nến cháy leo lét trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tỏa thứ ánh vàng ấm áp nhưng mờ ảo, khiến mọi thứ xung quanh chìm trong bóng tối dịu dàng. Mùi trầm hương thoang thoảng lẫn với mùi nến cháy, tạo nên không gian vừa bí ẩn vừa ngột ngạt. Cô đứng đó một lúc, tay siết chặt vạt áo dài trắng đơn sơ, thứ vải mỏng ôm sát lấy cơ thể đầy đặn của mình, làm nổi bật đường cong ngực căng tròn và vòng eo vẫn còn thon gọn dù đã qua tuổi bốn mươi. Da cô trắng hồng mịn màng dưới ánh nến, nhưng lúc này mặt cô tái đi vì lo lắng và xấu hổ.

Lan bước vào căn phòng nhỏ, cửa khép lại sau lưng với một tiếng kẹt nhẹ, như thể cả thế giới bên ngoài đột ngột bị cắt đứt. Ánh sáng duy nhất đến từ vài cây nến cháy leo lét trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tỏa thứ ánh vàng ấm áp nhưng mờ ảo, khiến mọi thứ xung quanh chìm trong bóng tối dịu dàng. Mùi trầm hương thoang thoảng lẫn với mùi nến cháy, tạo nên không gian vừa bí ẩn vừa ngột ngạt. Cô đứng đó một lúc, tay siết chặt vạt áo dài trắng đơn sơ, thứ vải mỏng ôm sát lấy cơ thể đầy đặn của mình, làm nổi bật đường cong ngực căng tròn và vòng eo vẫn còn thon gọn dù đã qua tuổi bốn mươi. Da cô trắng hồng mịn màng dưới ánh nến, nhưng lúc này mặt cô tái đi vì lo lắng và xấu hổ.

Sau đó thầy ngồi ở góc phòng, khuôn mặt ông ẩn hiện trong bóng tối, giọng nói trầm ấm vang lên như lời ru vỗ về. “Chị Lan, hãy bình tĩnh. Nghi thức này là để truyền năng lượng tốt lành, giải hạn cho gia đình chị. Chồng chị đang khó khăn, con cái cũng chịu ảnh hưởng… Chỉ cần chị tin tưởng và thả lỏng, mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.” Lan nuốt nước bọt, lòng nặng trĩu. Gia đình cô đang ngập trong nợ nần, chồng thất nghiệp đã mấy tháng, con trai lớn thì sắp thi đại học mà tiền học phí không biết xoay đâu. Cô đã nghe đồn về thầy từ chị bạn thân, rằng ông có cách truyền năng lượng đặc biệt, giúp nhiều người vượt qua vận hạn. Nhưng khi thầy bảo phải ở riêng trong phòng này, và nghi thức cần sự tiếp xúc gần gũi, cô đã suýt quay đầu bỏ chạy. Bây giờ thì muộn rồi. Vì chồng, vì con, cô cắn răng gật đầu, nước mắt lăn dài trên má mà không dám lau.

Thầy đứng dậy, dẫn cô đến chiếc giường nhỏ trải chiếu trắng sạch sẽ ở giữa phòng. “Chị nằm xuống đây đi, thư giãn cơ thể. Tôi sẽ bắt đầu từ từ.” Lan nằm xuống, cơ thể cứng đờ như khúc gỗ, hai tay đặt sát bên hông, mắt nhắm nghiền vì không dám nhìn thẳng. Áo dài trắng mỏng manh ôm sát lấy ngực cô, mỗi nhịp thở khiến lớp vải nhẹ nhàng lên xuống, lộ rõ đường cong đầy đặn. Cô xấu hổ đến mức muốn khóc to hơn, nghĩ đến chồng ở nhà đang lo lắng chờ tin, nghĩ đến việc mình đang làm gì đây, ở cái tuổi này mà lại nằm đây cho một người đàn ông lạ chạm vào người.

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...