Sự Hi Sinh Của Người Vợ
Chương 2:
Thầy ngồi xuống bên cạnh, bàn tay ông ấm áp đặt nhẹ lên vai cô qua lớp vải. Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng Lan giật mình run rẩy, cơ thể co lại bản năng. “Thư giãn đi chị,” ông thì thầm, giọng dịu dàng. Tay ông bắt đầu vuốt ve chậm rãi từ vai xuống cánh tay, những ngón tay dài lướt nhẹ nhàng, như đang xoa dịu một con mèo hoảng loạn. Lan cảm nhận rõ từng đường vân tay ông chạm qua lớp vải mỏng, ấm áp lan tỏa từ vai xuống khuỷu tay, rồi xuống cổ tay. Hơi thở ông phả nhẹ lên cổ cô khi ông cúi xuống gần hơn, thứ hơi thở nóng ấm mang theo mùi trầm thoang thoảng, khiến da cổ cô nổi gai ốc. Cô cứng đờ người, cố kìm nén không đẩy ông ra, lòng nghĩ thầm: “Chỉ là truyền năng lượng thôi, chịu đựng đi, vì gia đình mà.”
Tay ông tiếp tục vuốt ve, lần này chậm rãi hơn, từ vai trở lại, rồi lướt nhẹ qua xương quai xanh lộ ra nơi cổ áo dài hơi trễ. Ngón tay ông chạm vào da thịt thật sự, ấm áp và chắc chắn, khiến Lan thở gấp. Cô cảm nhận rõ từng cái chạm nhẹ như lông vũ, lướt dọc theo xương quai xanh, dừng lại ở viền ngực nơi lớp vải áo dài ôm sát. Chỉ là chạm nhẹ thôi, nhưng ngực cô đột ngột nóng lên, núm vú dưới lớp áo mỏng cương cứng vì kích thích lạ lẫm. Lan xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, nước mắt lại lăn dài, cô quay mặt đi không dám nhìn. “Tôi… tôi ngại lắm thầy ơi,” cô thì thầm run rẩy, giọng lạc đi.
“Không sao, chị cứ thả lỏng. Năng lượng cần lưu thông qua da thịt,” ông nói nhẹ, tay vẫn không dừng lại. Ngón tay ông lướt nhẹ hơn nữa, chạm vào viền ngực qua lớp vải, vòng quanh mà không ấn mạnh, như đang vẽ những vòng tròn chậm rãi. Lan thở dài kìm nén, tiếng thở thoát ra run rẩy qua đôi môi mím chặt. Cơ thể cô bắt đầu phản ứng ngoài ý muốn, một cảm giác nóng ấm lan tỏa từ ngực xuống bụng, khiến cô hoảng hốt siết chặt hai đùi lại. Sao lại thế này? Cô đã có chồng, đã sinh con, nhưng những cái chạm này lạ lẫm quá, chậm rãi và đầy ý tứ, không giống những lúc vội vã với chồng.
Thầy cúi xuống gần hơn, hơi thở nóng ấm phả đều đặn lên cổ cô, khiến da thịt nơi đó râm ran. Rồi môi ông chạm nhẹ lên cổ, chỉ là một cái hôn thoáng qua, mềm mại và ấm áp. Lan run rẩy mạnh hơn, cơ thể cứng đờ vì xấu hổ, nhưng không đẩy ra. Môi ông lại chạm lần nữa, lần này chậm rãi hơn, hôn dọc theo đường cổ xuống xương quai xanh, mỗi cái hôn đều nhẹ nhàng như đang nhấm nháp. Lưỡi ông lướt ra, liếm nhẹ lên da thịt trắng hồng của cô, vị mặn ngọt của da lan tỏa, khiến mùi hương cơ thể Lan – thứ mùi ngọt ngào của sữa tắm và mồ hôi nhẹ vì căng thẳng – lan ra trong không khí. Lan thở gấp, ngực phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo dài, cô cảm nhận rõ núm vú cọ xát vào vải mỏng mỗi lần thở, tạo nên những đợt râm ran lạ lẫm.
Tay ông vòng qua eo cô, kéo nhẹ để cơ thể cô sát hơn vào ông. Lan giật mình, nhưng không kháng cự, lòng nghĩ thầm phải chịu đựng vì gia đình. Ngực ông chạm vào ngực cô qua lớp vải mỏng, sự ấm áp từ cơ thể đàn ông lạ lẫm lan tỏa, khiến ngực cô nóng ran. Ông ôm cô nhẹ nhàng, tay vuốt ve dọc lưng qua áo dài, từ vai xuống eo, rồi vòng qua hông. Những ngón tay lướt chậm rãi, cảm nhận đường cong mông nở nang của cô dưới lớp vải, nhưng chỉ chạm nhẹ, không ấn mạnh. Lan xấu hổ đến mức muốn khóc to, nước mắt thấm ướt gối, nhưng cơ thể lại phản bội, một cảm giác nóng ấm dần lan xuống giữa hai đùi, nơi đó bắt đầu ẩm ướt lạ lẫm. Cô hoảng hốt siết chặt đùi lại, cố kìm nén không để tiếng rên thoát ra.
Môi ông tiếp tục hôn cổ cô, lần này chậm rãi hơn, lưỡi liếm nhẹ dọc theo đường gân cổ, rồi xuống xương quai xanh, mỗi cái liếm đều kéo dài, khiến da thịt cô râm ran như có dòng điện chạy qua. Hơi thở ông phả lên da ướt át ấy, nóng ấm và đều đặn, khiến Lan run rẩy không ngừng. Tay ông lướt lên ngực cô qua lớp vải, chạm nhẹ vào bầu ngực căng tròn, ngón tay vòng quanh núm vú mà không trực tiếp chạm, chỉ lướt nhẹ qua viền áo. Lan thở gấp hơn, tiếng thở dài xấu hổ thoát ra khỏi môi, cô cắn môi dưới để kìm nén. Cảm giác lạ lẫm ấy, sự chậm rãi đầy đam mê trong từng cái chạm, khiến cơ thể cô nóng lên dần dần, từ ngực lan xuống bụng dưới, giữa hai đùi bắt đầu ướt át một cách khó tả. Cô xấu hổ vô cùng, nghĩ thầm sao mình lại phản ứng thế này, mình là vợ, là mẹ, sao lại để cơ thể rung động vì những cái chạm lạ lẫm.
Thầy thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai khiến cô nổi gai ốc toàn thân. “Chị thấy năng lượng đang lưu thông chưa? Hãy thả lỏng hơn nữa.” Tay ông vuốt ve eo cô chậm rãi, kéo lớp áo dài lên một chút để chạm trực tiếp vào da thịt bụng, ấm áp và mịn màng. Ngón tay lướt nhẹ dọc theo đường bụng dưới, dừng lại ở viền quần, nhưng không đi sâu hơn. Lan run rẩy mạnh, cơ thể cô nóng ran, ngực phập phồng vì hơi thở gấp gáp, và giữa hai đùi ấy, sự ướt át càng rõ rệt hơn, khiến cô hoảng hốt xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất. Nhưng cô vẫn nằm yên, cắn răng chịu đựng, vì gia đình, vì hy vọng vận hạn sẽ qua.
Nghi thức tiếp tục chậm rãi như thế, những cái hôn nhẹ lên cổ, lên vai, tay vuốt ve dọc cánh tay và eo lưng, mỗi tiếp xúc đều kéo dài, đầy đam mê nhưng nhẹ nhàng, như đang truyền một thứ năng lượng ấm áp vào cơ thể cô. Lan dần thả lỏng hơn một chút, dù lòng vẫn rối bời xấu hổ, cơ thể lại đón nhận những cảm giác lạ lẫm ấy một cách bản năng. Mùi hương cơ thể cô lan tỏa mạnh hơn, ngọt ngào và quyến rũ, hòa quyện với mùi trầm và nến. Thầy ôm cô sát hơn, ngực chạm ngực, hơi thở hòa quyện, nhưng ông dừng lại đúng lúc, không đi quá sâu.
Cuối cùng, ông buông cô ra nhẹ nhàng, giọng nói trầm ấm: “Xong rồi chị ơi. Năng lượng đã truyền, hạn sẽ dần giải.” Lan mở mắt, mặt đỏ bừng, nước mắt vẫn lăn dài. Cô vội vàng ngồi dậy, kéo lại áo dài cho ngay ngắn, tay run run vì dư âm cơ thể vẫn còn nóng ran, giữa hai đùi ướt át khó tả khiến cô xấu hổ không dám nhìn thẳng. Cô đứng lên, cúi đầu cảm ơn lí nhí, rồi vội vàng bước ra khỏi phòng, cửa khép lại sau lưng.
Bên ngoài trời đã tối mịt, Lan bước nhanh trên con đường về nhà, lòng rối bời như tơ vò. Cơ thể vẫn còn dư âm những cái chạm chậm rãi ấy, nóng ấm và râm ran, đặc biệt là nơi kín đáo giữa hai đùi, ướt át đến mức cô phải siết chặt bước đi để che giấu. Cô xấu hổ với chính mình, nước mắt lại rơi, nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác lạ lẫm khó tả len lỏi – liệu nghi thức ấy có thực sự giúp gia đình, hay chỉ làm cô thêm rối ren? Về đến nhà, cô sẽ cười trừ với chồng, nói rằng mọi thứ ổn, nhưng đêm nay, nằm bên chồng, cơ thể cô chắc chắn sẽ còn nhớ mãi những khoảnh khắc da thịt chậm rãi đầy đam mê ấy.
Một tuần trôi qua kể từ lần đầu tiên, mà với Lan, mỗi ngày đều như kéo dài gấp đôi. Gia đình vẫn chưa có dấu hiệu khá hơn, chủ nợ vẫn gọi điện đều đặn, chồng cô vẫn im lặng hút thuốc ngoài hiên nhà đến khuya. Nhưng trong cơ thể Lan, có một thứ gì đó đã thay đổi. Đêm nào cô cũng nằm thao thức, nhớ lại những cái chạm chậm rãi trên cổ, trên vai, trên viền ngực qua lớp áo dài mỏng. Mỗi lần nhớ, giữa hai đùi lại nóng ran, ướt át một cách khó hiểu. Cô tự mắng mình, tự thấy tội lỗi với chồng, nhưng sáng hôm sau, khi chị Mai nhắn tin hỏi thăm “Em thấy có gì khác chưa?”, Lan chỉ trả lời ngắn gọn: “Chị ơi… em muốn quay lại lần nữa. Để củng cố năng lượng.”
Chị Mai cười qua điện thoại: “Thầy bảo thế là đúng rồi. Lần đầu chỉ mở lối, lần hai mới thực sự truyền sâu. Em cứ đi đi, chị tin là sẽ tốt.”
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc thuê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
