Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Sau khi trọng sinh ta bị quăng vào phòng tối

Oa Ngưu

Sau khi trọng sinh ta bị quăng vào phòng tối

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Oa Ngưu

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sắc hiệp Đụ cave Truyện xuyên không Truyện cổ trang Truyện tiên hiệp Truyện sex có ảnh

Danh sách chương (101)

Chương 1: Biên giới phía bắc Đại Tu Quốc, tiếng khóc đau xé ruột gan của một nam nhân truyền đến từ bên trong Chương 2: “Biểu muội, tên đó là tên tạp chủng, muội đừng có mà ngồi bên cạnh hắn, hắn sẽ làm vấy bẩn thân phận Chương 3: Vào buổi trưa hôm đó, mọi người rời khỏi bàn để đi ăn, tiểu cô nương quay đầu cười với hắn: “Ta là n Chương 4: Tả Triều Chi mở mắt, sự dữ tợn thoáng chốc trong ánh mắt của hắn khiến Đường Miên co rúm lại, nhưng Chương 5: Năm Nguyên Thành thứ ba mươi hai, bữa tiệc thôi nôi được tổ chức tại phủ Thành Vương. Con trai thứ b Chương 6: Ánh mắt của Tả Triều Chi thật sự quá mãnh liệt, dường như Đường Miên có cảm giác gì đó, quay đầu lại Chương 7: Mỹ nhân đẹp nhất Trường An xứng với người tài hoa nhất, câu chuyện tài tử và giai nhân từ xưa đến na Chương 8: Hứa Đường Miên kiên quyết cự tuyệt lời cầu thân của Tả Triều Chi, cho dù hắn là đại tướng quân đương Chương 9: “A Cẩm, con đi cầu xin A Triều đi, đi cầu xin hắn, nương van con, chỉ có con mới có thể cầu xi Chương 10: Lửa giận của Tả Triều Chi bị thổi bùng lên, hắn quay người lại, tức giận trừng mắt nhìn Hứa Đường Mi Chương 11: Đôi mắt Đường Miên ánh lên một sự kiên định. Nàng không ngốc. Con đường phía trước chẳng có nhiều lự Chương 12: Đôi gò bồng đảo hiển hiện trước mặt hắn thật khác với thân hình thanh mảnh bên ngoài của nàng. Hai n Chương 13: Lời vừa thoát ra khỏi miệng hắn khiến nàng không nói nên lời. Cơ thể nàng cứ ngứa ngáy. Nàng ghét ph Chương 14: Đường Miên nghe những lời cam kết đường mật ấy vẫn có chút lo lắng, ngập ngừng. Nàng quay lại nhìn h Chương 15: Hứa Đường Miên ngờ nghệch bước lên xe ngựa. Sau khi phóng ra trên tiểu huyệt lần đầu tiên xong, hắn Chương 16: “Cái đồ hết thuốc chữa này, đến nước này rồi mà ngươi vẫn không chịu buông tha cho ta hả?” Phủ đệ ở Chương 17: Mang theo vẻ vô cùng áy náy với trượng phu, Hứa Đường Miên rơi vào trong sự tối tăm mịt mù. Sau khi Chương 18: Tả đại tướng quân có quyền lực to lớn trong triều, nói là dưới một người trên vạn người cũng không q Chương 19: Trong nhà chính ở Tả phủ, Tả Triều Chi đứng chắp tay sau lưng. Đời trước hắn vung một tấm lưới khắp Chương 20: “A Cẩm, nàng có chuyện cần xin xỏ Triều Chi ca ca đúng không?” Những lúc như vậy, hắn cả Chương 21: *Bạch hổ xử nữ: chỉ những người phụ nữ vùng kín ít lông hoặc không mọc lông mu Chương 22: Tả Triều Chi ôm chặt Đường Miên, một lúc sau, hắn mới buông nàng ra, rút dương vật còn ươn ướt của m Chương 23: “Ây da…” Đường Miên kêu lên một tiếng, Tả Triều Chi đột nhiên lật người nàng lại, bắt nàng nằm xuống Chương 24: Cơ thể Đường Miên rất mệt mỏi, trong lúc hoảng hốt ngẩn ngơ, nàng rơi vào trong một giấc mộng tối tă Chương 25: Sau khi sắp xếp xong Đường Miên, Tả Triều Chi đích thân vào cung một chuyến, thỉnh chỉ để hoàng đế x Chương 26: Đường Miên cũng không rõ mình đã nằm bao lâu, bị nhốt lại thật sự rất là chán, trong lúc nằm dài trê Chương 27: Tả Triều Chi lật người lên, cơ thể cường tráng của hắn gần như bao phủ cả người Đường Miên, để nàng Chương 28: Rõ ràng mới chỉ qua ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi nhưng lại giống như trải qua giày vò đã lâu, Đường Mi Chương 29: Tả Triều Chi mềm lòng thở hắt ra, ấn vào gáy Đường Miên, dịu dàng nói: “Đi tắm rồi hẵng ngủ.&# Chương 30: “Đầy quá, Triều Chi ca ca, đầy quá…” Đường Miên ú a ú ở, hai cánh tay mất thăng bằ Chương 31: Đường Miên bị liếm tỉnh lại, vừa có được ý thức đã nhìn thấy giữa hai chân mình có một cái đầu đầy t Chương 32: Tả Triều Chi luận động một trận trên người Đường Miên rồi mới luyến tiếc bò dậy Chương 33: Sau khi Tả Triều Chi rời khỏi, sau tấm mành giường lại chỉ còn lại mình Đường Miên, cũng không biết Chương 34: Tả Triều Chi hung hăng hôn xuống đôi môi nàng, nàng ngoan cố vùng lên, mím chặt môi không cho hắn lu Chương 35: “Chúc mừng Tả đại tướng quân đạt được nguyện vọng!” Chương 36: Mơ thấy vài chuyện cũ khó hiểu ở đời trước, Đường Miên mở mắt tỉnh dậy từ trong một cơn đau đầu chón Chương 37: Đường Miên vội vã muốn thu lại dâm vật trong tay, nhưng mà đôi mắt nhỏ sáng lóe của Trà Trà sớm đã c Chương 38: Đường Miên kinh ngạc thốt lên một tiếng, lại nhớ Trà Trà còn đang ngủ ở đằng trước chỗ của cả hai, n Chương 39: Đường Miên không còn nhớ rõ rốt cuộc mình và Tả Triều Chi đã triền miên quấn quýt bao nhiêu lâu, đươ Chương 40: Thời gian lặng lẽ trôi đến tháng mười, kéo ngắn ngày thành thân của hai người chỉ còn chưa tới một t Chương 41: Ngày 17 tháng 10, Tả Triều Chi có hơi lười phải rời giường, đến giờ Mão rồi như vẫn không có thức dậ Chương 42: Ngọc thạch cứng rắn bị Tả Triều Chi dùng đầu lưỡi đẩy ra, ngang ngược chặn ở môi nàng. “Ưm a!” Đường Chương 43: Cuối cùng cũng ăn mặc chỉnh tề, Tả Triều Chi chìa tay ra trước mặt Đường Miên, không biết tại sao, Đ Chương 44: Tả Triều Chi đang có tâm sự, lần này không dễ dỗ dành như ngày thường, vầng trán trái lại toát ra sự Chương 45: Đường Miên để lộ ra cái chân mang đôi giày thêu ngọc trai, cẩn thận bước xuống chiếc ghế nhỏ Chương 46: “Tả đại tướng quân tới, Hứa Thất cô nương tới!” Lâm Thủy Các nhìn tên đoán nghĩa, chính Chương 47: “Cuối cùng chúng ta cũng đợi được đại công thần của Đại Tu tới rồi, Vương gia đợi mà sốt hết c Chương 48: “Ai cũng biết đại tướng quân yêu thương Hứa tiểu thư, Hứa tiểu thư tài sắc vẹn toàn, đương nhi Chương 49: Sau khi kết thúc yến tiệc ban hoa cúc của gia yến là đến giờ dùng bữa trưa của thiên hoàng quý tộc. Chương 50: Lần này Hứa Đường Miên và phu thê Cung Vương cùng lên một chiếc thuyền. Cũng coi như tránh khỏi tình Chương 51: Sau khi lên thuyền hoa, mấy người ngồi vào chỗ bên trong, trên mặt nước vẫn có chút ớn lạnh, than tr Chương 52: Ánh mắt của Cung Vương và Tả Triều Chi không biết từ lúc nào đã dán chặt trên người hai nữ nhân, thấ Chương 53: “Được rồi, đi thôi.” Ngu Kiều đứng ở phía sau Đường Miên, dùng chút sức thúc giục Đường Miên rời đi Chương 54: Lời của Đường Miên tuy không nói rõ, nhưng bên trong rõ ràng đang nói Lý Thời Vũ lớn lên không xinh Chương 55: Kiếp trước, Đường Miên cùng đám người của Tư Mã Thanh Du chơi hành tửu lệnh, công chúa Dung An nhân Chương 56: Nỗi đau mất con của Ngu Kiều, nói thế nào cũng là huyết mạch của hoàng thất, vì vậy thủ phạm cần bị Chương 57: Hoàng thất rất coi trọng con cái nối dõi, việc chính phi của các Vương gia có thể sinh ra con nối dõ Chương 58: Giữa lầu là cả một cảnh tượng hỗn loạn, Tả Triều Chi đưa Đường Miên đến cáo từ Trấn Nam Vương, ông t Chương 59: Thuyền thuận lợi trở lại bến tàu, con đường Hồng Phong Tế bị chặn ở hai bên đường, chưởng sự điều là Chương 60: “Phong vũ như hối, minh minh bất dĩ. Ký kiến quân tử, Vân Hồ bất hỉ.” Đường Miên không n

Chương 1: Biên giới phía bắc Đại Tu Quốc, tiếng khóc đau xé ruột gan của một nam nhân truyền đến từ bên trong


[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s 00:00 / 00:00 Cài đặt Reset Giọng đọc Đang tải... Tốc độ − + Cao độ − + Cỡ chữ − + Giãn dòng − + Font Palatino Linotype Bookerly Minion Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial Nền Tự động chuyển chương Bạn đang đọc Sau khi trọng sinh ta bị quăng vào phòng tối – Chương 1:

Biên giới phía bắc Đại Tu Quốc, tiếng khóc đau xé ruột gan của một nam nhân truyền đến từ bên trong một ngôi nhà lợp ngói nhỏ đổ nát. Quang cảnh của ngôi nhà lợp ngói nhỏ rất tồi tàn, bên trong chỉ có một chiếc giường chung bằng gạch có sưởi, trên giường chung trải một ít cam thảo ẩm ướt. Một người nam nhân cao to đang mặc bộ y phục rách nát ngồi trên chỗ cam thảo đó, trong lòng hắn là một nữ nhân được quấn trong một chiếc chăn bông rách. Chiếc chăn bông rách rưới là vật chống rét duy nhất của bọn họ, ruột bông bên trong đều lòi ra ngoài, còn có màu đen và xám, nữ tử bị quấn kia vẫn luôn run cầm cập, thở không ra hơi. Gió lạnh không ngừng lùa vào bên trong khe cửa không được che đậy, người nam nhân dùng hết sức, muốn dùng thân thể mình để ngăn cơn lạnh, nhưng vẫn vô ích. “Đường Đường, tỉnh lại đi, nàng đi rồi ta phải làm thế nào?” Nam nhân này cả một đời chưa từng khóc, nhưng bây giờ lại khóc đến nỗi lạc giọng.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. 

Hứa Đường Miên chỉ cảm thấy toàn thân mình rã rời, suy nghĩ cũng càng lúc càng trở nên mờ mịt. Vài giọt nước mắt nóng bỏng rơi trên khuôn mặt của nàng, nàng ngây người, suy nghĩ rất lâu mới nhớ ra, nam nhân đang ôm nàng và khóc không ngừng này chính là phu quân của nàng, Tả Triều Chi. Hắn từng là tả tướng Đại Tu Quốc, vốn là con nhà võ nhưng có công trong việc phò tá hoàng đế trong thời kỳ tranh giành ngôi báu, cuối cùng trở thành một kẻ dưới một người trên vạn người. Nam nhân đó cuối cùng vì bảo vệ nàng, quỳ ba ngày ba đêm ở trước Điện Lập Chính, sau đó bị lưu đày đến biên cương phía Bắc cùng với nàng. Nàng thật sự chịu không được nỗi đau bị lưu đày này, không dễ dàng gì mới đến được biên cương phía Bắc, cơ thể gần như kiệt quệ. Lẽ ra nàng đã phải chết, nhưng người nam nhân đó tin rằng con người có thể chiến thắng thiên nhiên, hắn dùng hết số lộ phí còn sót lại, dốc hết tâm tư tìm thầy thuốc có tiếng vì nàng. Để bốc được thuốc nhằm kéo dài sự sống cho nàng, hắn cương quyết tham gia đội xung phong tuyến đầu. Chấp nhận nguy hiểm bằng chính máu thịt của bản thân, bò ra khỏi vực thẳm của cái chết hết lần này đến lần khác, nhuộm máu tươi trở về bên cạnh nàng, hắn từ đầu đến cuối luôn giữ lời thề hôn nhân, không rời xa, không từ bỏ. Nhưng cuối cùng nàng cũng không thể chống đỡ nổi nữa… Mặc dù nàng rất muốn thức dậy, rất muốn tiếp tục bên cạnh hắn, nhưng nàng đã chỉ còn lại một hơi thở cuối cùng. Nếu bạn có đọc bản dịch này ở trang reup rồi thì cũng nhớ qua trang chủ Luvevaland.co để ủng hộ view cho team mình nha. Hứa Đường Miên rất muốn giơ tay lên, nhưng ngay cả sức lực giơ tay lên cũng không có. “Đường Đường, nàng mở mắt ra nhìn ta đi? Cả đời này nàng có từng yêu ta chưa?” Hắn rất yêu, rất yêu nàng, hắn cố gắng lâu như vậy, cho dù nói một lời nói dối cũng được, lừa gạt hắn cũng được, hắn bằng lòng bị nàng lừa! 

Không phải nàng thích lừa dối hắn nhất sao? Luôn luôn lừa gạt hắn nói muốn sống thật tốt cùng với hắn, kết quả trong nháy mắt lại phản bội hắn, đâm vào tim phổi hắn, nàng chính là tên lừa gạt! Vậy tại sao lúc này lại không thể lừa gạt hắn?  Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Hứa Đường Miên muốn nói gì đó, nhưng ý thức ngày càng hỗn loạn, ngày càng mơ hồ. Cơ thể của nàng cứng lại, không thể cử động. Sự đau thương, tiếng khóc điên cuồng của hắn vang vọng lại bên tai, bên trong tâm trí hỗn loạn bắt đầu xuất hiện một số mảnh vỡ. Có lẽ là người đang cận kề cái chết sẽ bắt đầu nhớ lại những mẩu chuyện quan trọng nhất trong đời người.  Toàn bộ những ký ức trong đầu nàng đều là hắn, từ thiếu niên hào hoa phong      nhã, rồi đến việc Tả Triều Chi bắt đầu theo đuổi nàng, Đường Miên xuất thân từ gia đình nho học nên vốn không coi trọng con nhà võ thô bỉ như vậy. Nhưng sau đó gia cảnh nhà nàng sa sút, đành phải xin giúp đỡ từ hắn, hai con người bèn dây dưa bên nhau, mười năm hôn nhân, mười năm oan nghiệt. Bọn họ quen biết nhau trong một ngày mùa xuân ấm áp, đó là lúc nàng bảy tuổi. Lần đầu tiên lên tộc học, nàng mặc một chiếc áo mùa xuân màu hồng phấn giản dị và thuần khiết, trên đầu buộc búi tóc đôi, bên trên cắm mấy cành tuyết liễu, mang theo quà nhập học đến làm lễ bái sư. 

Nàng xuất thân là hòn ngọc quý trên tay của người trong gia tộc, tất nhiên là đối tượng để bọn trẻ con từng nhà tranh nhau nịnh bợ, bọn chúng để lại cho nàng vị trí đứng đầu phía trước, vị trí đó vô cùng thu hút sự chú ý. Hứa Đường Miên không muốn ngay ngày nhập học đầu tiên đã khiến mọi người chú ý như thế, cho nên nàng bước đến chỗ cuối cùng, phía sau chỉ có một chỗ trống, bạn cùng bàn là một thiếu niên nhỏ vô cùng gầy gò, thiếu niên nhỏ đó có một đôi mắt tràn đầy phòng bị.

 


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...