Sa cơ
Chương 4:
Sau tất cả, Minh không dám hỏi vợ chi tiết, chỉ lặng lẽ ôm cô chặt hơn mỗi đêm, như sợ nếu buông tay thì Lan sẽ biến mất. Anh biết vợ đã trả giá bằng cơ thể để cứu mình khỏi tù tội, và nỗi bất lực ấy gặm nhấm anh từng ngày. Còn Lan, cô vẫn dịu dàng như xưa, nấu cơm, giặt giũ, chăm chồng, nhưng đôi mắt cô lúc nào cũng đỏ hoe, như giấu một nỗi đau không nói thành lời.
Cô yêu Minh, luôn luôn yêu Minh, yêu đến mức không hối hận vì những gì đã làm. Chỉ cần chồng được bình yên, cô cam chịu tất cả. Nhưng đêm đêm, khi nằm bên Minh, lồn cô vẫn nóng ran, co bóp từng cơn dư âm từ cái cặc to dài của Trung. Cô tự nhủ đó chỉ là phản ứng của cơ thể, rằng lòng cô vẫn chỉ thuộc về chồng. Thế nhưng, mỗi lần nhớ lại cảm giác bị liếm quanh mép lồn, bị cắn nhẹ núm ti, bị đâm sâu đến tử cung, nước lồn cô lại ướt át dù cô cố kìm nén.
Nhưng, cuộc đời đâu buông tha những mãnh đời bất hạnh dễ dàng đến thế. Trung không để Lan yên như đã hứa. Chỉ vài ngày sau, hắn nhắn tin: “ Lên phường ngay nhé, có chút việc thủ tục khái báo dân cư Lan ạ.” Lan đọc tin mà hoa cả mắt lên, nước mắt lưng tròng. Cô không muốn giấu Minh, chỉ cố làm anh an tâm hơn, Lan nói: “Em lên phường bổ sung thêm chút giấy tờ anh ơi, nhanh thôi.” Minh nhìn vợ, lòng quặn thắt, nhưng chỉ gật đầu, giọng khàn đặc: “Ừ… em đi đi…”
Ở phường, Trung chờ sẵn trong phòng riêng, cửa khóa chặt. Hắn nhìn Lan bằng ánh mắt thèm khát cháy bỏng, như chưa từng được nếm đủ. Lan vẫn cố mặc những bộ đồ kín đáo nhất, an toàn nhất, như cố gắng cuối cùng để bảo vệ bản thân trước những việc mà cô thừa biết rằng sẽ phải xảy ra, chiếc áo thun tay dài cùng chiếc quần jean lại không hề khiến cô an toàn như cô nghĩ, nó chỉ ôm sát và tôn lên thân thể nuột nà và bộ mông căng mẫy của Lan mà thôi. “Hôm nay mặc kín đáo thế, nhưng anh biết bên trong vẫn là con đĩ ngon nhất anh từng gặp.” Lan cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ van xin: “Anh… tha cho em lần này đi… em có chồng rồi, em chỉ muốn gia đình em yên ổn…” Trung cười khẩy, kéo cô lại gần, tay luồn vào áo bóp nhẹ cặp vú mềm của cô “Tha thì tha, nhưng phải phục vụ anh cho thật tốt chứ. Chồng em vô dụng, để anh cho em biết thế nào là sướng thật sự.”
Hắn đẩy Lan quỳ xuống sàn, kéo khóa quần, lôi cái cặc to dài đen sì ra, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn. Mùi cặc đàn ông lạ mà quen phả vào mặt Lan khiến cô đỏ mặt. “Bú đi con đĩ… bú thật sâu vào.” Lan nước mắt lăn dài, nhưng nghĩ đến Minh, cô cam chịu, há miệng ngậm lấy đầu khấc. Môi cô mềm mại bao quanh cặc, lưỡi e thẹn liếm quanh đầu khấc, rồi từ từ nuốt sâu. Tiếng bú láp láp nhép nhép vang lên trong phòng yên lặng, nước miếng Lan chảy dài theo thân cặc. Trung rên khoái trá, tay ấn đầu cô nhấp sâu hơn: “Bú sâu thế con đĩ…khéo miệng em còn sướng hơn cả con chem chép phía dưới đấy…”
Lan rên khe khẽ trong cổ họng, không phải vì dâm đãng mà vì nhục nhã và cam chịu “Ưm… anh… nhẹ thôi…” Nhưng lồn cô lại ướt dần, nước rỉ ra thấm ướt quần lót. Trung kéo cô đứng dậy, lột sạch quần áo, bộ quần áo mà cô mặc lên chỉ với 1 mục đích bảo vệ mình giờ không còn tác dụng, để lộ thân thể trắng hồng mê hồn. Hắn đẩy Lan nằm sấp lên bàn, banh rộng hai đùi, cúi xuống liếm mông, lưỡi quét dọc khe mông trắng mịn, chạm nhẹ lỗ đít nhỏ xíu rồi trượt xuống mép lồn, rồi lại xoáy đều vào đít. Tiếng liếm ướt át lép nhép, hắn ngậm mép lồn mút nhẹ, lưỡi quét quanh hột le chậm rãi như tra tấn.
Lan cắn môi chịu đựng, nước mắt rưng rức. Nhưng cơ thể cô run rẩy, lồn co bóp từng cơn, nước lênh láng chảy ra. Trung cười thỏa mãn, đứng dậy cà đầu cặc quanh mép lồn ướt át, rồi đâm sâu một cú thật mạnh. Lồn khít rịt nuốt trọn cặc to dài, tiếng bẹp bẹp vang lên sau mỗi cú nhấp như trời giáng. Hắn vừa đụ vừa bóp vú, cắn nhẹ núm ti để lại dấu đỏ “ đấy, lồn em khít quá… sướng hơn lần trước rồi con đĩ…”
Lan rên e thẹn, giọng nghẹn ngào: “A… chậm thôi anh… to quá… em đau…” Nhưng mỗi cú đâm sâu đến tử cung lại khiến cô run rẩy, lồn co thắt đón nhận dù lý trí van xin dừng lại. Cô nghĩ về Minh, nghĩ về gia đình, và cam chịu nằm đó để hắn đụ. Trung thay đủ tư thế, hắn doggy, tay bóp và xoa bộ mông cong vun cao, hắn rà đầu cặc vào lỗ đít nhoen nhoét nước miếng mà hắn nhổ vào, đè đầu cặc lún vào, lún vào từ từ, chậm chậm nhưng khoái lạc. Cơn đau làm Lan như liệm đi, nhưng cơn sương đã kéo cô trở lại, hắn bắt đầu nhấp mạnh, bốp bốp, hắn đánh vào mông cô đỏ tấy. Đột ngột hắn rút cặc ra khỏi đít, lại đâm sâu vào lồn cô, nhấp vài cái rồi lại rút ra mà đâm lại vào đít như 1 tay chơi chuyên nghiệp. Cơn sướng như giết chết Lan. sau đó hắn lại nằm đè lên, cặc đâm sâu, miệng ngậm ti cắn nhẹ, day day, rồi lại ngồi lên ghế, để Lan ngồi dạng háng trên đùi hắn, cặc đâm ngược lên tử cung. Vú Lan nảy tưng tưng theo nhịp nhún, nước lồn bắn tung tóe xuống sàn.
Cuối cùng, hắn bắn tinh ầm ầm vào Lan, tinh trùng tràn ra ngập ngụa. Lan run rẩy, rên nhỏ nghẹn ngào: “A…a..a.a….” Cô nằm đó, lồn sưng mọng co bóp dư âm, nước mắt rơi vì nhục nhã nhưng cũng vì một chút khoái lạc tội lỗi mà cô không thể chối bỏ. Lần này cuộc truy hoang có tên là giấy khái báo dân cư. Nhưng lần sau và những lần sau nữa ? Giấy tờ hết hạn cần công chứng ? Khái báo thay đổi thông tin cư trú ?….Tất cả những giấy tờ đấy đều có 1 điểm chung, là càng ngày càng tệ hơn và dâm dục hơn…
Có lần hắn đụ cô ngay trên ghế sau xe công an đậu ở bãi đất trống sau phường, cửa kính mờ, mùi da ghế lẫn mồ hôi và nước lồn quyện vào nhau. Hắn liếm mông cô kỹ hơn, lưỡi quét sâu vào khe, rồi đụ doggy từ sau, tay bóp vú nảy tưng tưng. Lan cam chịu rên: “Ư… anh nhẹ thôi…” Lần khác, trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo, hắn giả vờ “thẩm vấn”, còng tay Lan vào ghế, rồi cúi xuống liếm quanh đít thật lâu, mút hột le rồi đụ đít đến khi cô run rẩy khóc.
Mỗi lần về nhà, Lan đều tắm rửa thật lâu, nhưng sự sạch sẽ mà cô mong muốn mãi mãi không còn quay lại được. Minh cảm nhận được sự thay đổi, rằng vợ anh hay đi “giấy tờ” hơn, về nhà muộn hơn, lồn sưng mọng, mùi lạ thoang thoảng dù cô đã tắm. Anh không hỏi, chỉ ôm vợ chặt hơn, lòng đau như cắt nhưng cặc lại cứng ngắc mỗi khi tưởng tượng cảnh vợ bị Trung đụ đéo.
Lan nhìn chồng ngủ, nước mắt lăn dài. Cô yêu Minh, nhưng có lẽ cô cũng yêu cả cái trò chơi này, cơ thể cô bắt đầu thèm những cú liếm ướt át, những cái cắn nhẹ núm ti, những nhịp đâm sâu đến tử cung. Cô sợ hãi chính mình, sợ một ngày nào đó cô sẽ không còn đủ sức chống lại khoái lạc tội lỗi này.
Và rồi, một buổi chiều, tin nhắn lại đến, “Ngày mai sếp quận về kiểm tra phường. Em chuẩn bị đón tiếp sếp giúp anh nhé…” Lan đọc tin mà lòng mơ hồ. Cô biết, vòng xoáy này sắp kéo cô xuống sâu hơn nữa. Vì Minh, vì gia đình, hay vì cái lồn mơn mởn của cô lại đang ngọ nguậy nhớ mùi của những trận quần nhau dâm loạn…cô và cả chồng cũng không biết nữa…
HẾT
