Quyền Lực Dục Vọng
Chương 5: Thang máy
Những ngày sau nụ hôn bị từ chối, hành lang chung cư tầng 12 chìm trong một sự im lặng đặc quánh, nặng nề như có chì đổ vào không khí.
Minh Quân rơi vào một khoảng lặng đáng sợ. Anh sống như một bóng ma trong chính nơi ở của mình. Anh cố tình dậy sớm hơn, rời khỏi nhà khi bình minh còn chưa kịp ló dạng, sương mù còn vương trên cửa kính để tránh giờ Lan Hương đi dạy. Anh nán lại những quán cà phê vỉa hè đầy khói bụi, hoặc đi bộ lang thang vô định đến tối mịt mới dám rón rén về nhà, chỉ để không phải chạm mặt chị ở lối vào. Việc tập gym ở cầu thang bộ cũng chấm dứt, thay vào đó là những bài tập câm lặng trong phòng kín với cửa sổ kéo rèm che.
Mỗi khi nghe tiếng bước chân quen thuộc lạch cạch gõ xuống nền gạch hành lang, tim Quân lại thắt lại, nín thở áp tai vào cửa gỗ. Anh vừa khao khát được nhìn thấy bóng dáng ấy, vừa sợ hãi đến mức buồn nôn vì mặc cảm tội lỗi. Dục vọng với chị vẫn còn đó, âm ỉ cháy như than hồng dưới lớp tro tàn lạnh lẽo, nhưng bị đè nén bởi sự tự ti dày đặc. Anh không dám tự thỏa mãn nữa, chỉ nằm trằn trọc trong đêm, để nỗi nhớ và sự dằn vặt cào xé tâm can.
Về phía Lan Hương, chị cũng dựng lên một bức tường vô hình. Cánh cửa phòng 1202 luôn đóng im ỉm như một lời từ chối giao tiếp. Những lần hiếm hoi chạm mặt nhau ở thang máy hay sảnh chung cư, cả hai chỉ gật đầu nhẹ, mắt lảng đi nơi khác như hai người xa lạ chưa từng quen biết, dù mùi hương quen thuộc của đối phương vẫn lởn vởn trong mũi, gợi nhắc về đêm hôm ấy. Một tuần trôi qua như thế – sự im lặng tuyệt đối giữa hai căn phòng chỉ cách nhau một bức tường mỏng, nhưng xa cách ngàn dặm.
Tuần mới đến, đánh dấu một bước ngoặt: Minh Quân chính thức đi làm.
Sáng thứ Hai, anh khoác lên mình chiếc áo sơ mi xanh nhạt mới được ủi phẳng phiu và quần tây tối màu vừa vặn. Mái tóc cắt ngắn chải chuốt gọn gàng, lộ ra gương mặt sáng sủa nhưng phảng phất nét u buồn. Anh bước ra hành lang, hít một hơi sâu, vác chiếc vali laptop nhỏ lên vai. Anh bắt xe buýt đến công ty – một tòa nhà văn phòng hiện đại nằm giữa trung tâm thành phố, cách chung cư khoảng mười cây số, bỏ lại sau lưng những rắc rối tình cảm vụn vặt.
Ngày làm việc đầu tiên trôi qua suôn sẻ. Đồng nghiệp thân thiện, môi trường chuyên nghiệp, và công việc lập trình đúng sở trường khiến Quân dần lấy lại sự tự tin. Anh tập trung cao độ, cười nói tự nhiên hơn với đồng nghiệp, cảm thấy mình đang thực sự sống lại sau chuỗi ngày tăm tối.
6 giờ chiều. Giờ tan tầm.
Minh Quân bị cuốn vào dòng người hối hả rời khỏi tòa nhà. Anh chen chân vào một chiếc thang máy chật cứng người, bị đẩy dồn vào góc tường kim loại lạnh lẽo phía trong cùng. Cánh cửa mở ra ở tầng marketing, một cô gái trẻ bước vào, và ngay lập tức bị dòng người phía sau ép sát, dán chặt vào người Quân.
Cô gái khoảng chừng 24, 25 tuổi, toát lên vẻ đẹp hiện đại và đầy sức sống. Thân hình cô săn chắc, rõ ràng là thành quả của những giờ tập gym chăm chỉ, được bao bọc bởi chiếc váy công sở màu đen ôm sát tôn lên vòng eo thon và đôi chân dài miên man. Chiếc áo sơ mi trắng bó sát cơ thể, phô diễn trọn vẹn đường cong đầy đặn, căng tràn của vòng một đang phập phồng sau lớp vải.
Mái tóc ngắn nhuộm nâu sáng cá tính, đôi môi tô son đỏ mọng và đôi mắt to tròn long lanh. Mùi nước hoa ngọt ngào, nồng nàn từ hõm cổ cô gái lan tỏa mạnh mẽ, đánh chiếm không gian chật hẹp của thang máy, xộc thẳng vào khứu giác đang nhạy cảm của Quân, kích thích từng dây thần kinh.
Thang máy đóng cửa, tiếp tục hành trình đi xuống. Đám đông lắc lư, xô đẩy. Cô gái không còn chỗ để đứng, bị ép mạnh về phía sau, đến mức lưng và mông cô gần như dán chặt vào người Quân. Rồi cô xoay người lại để tìm khoảng trống, khiến tình thế càng trở nên ngạt thở.
Khi cô quay lại, bộ ngực đầy đặn, căng tròn của cô bị ép chặt ngay lập tức vào lồng ngực Quân qua lớp áo sơ mi mỏng manh của cả hai.
Lớp vải cotton trắng của cô và lớp sơ mi kaki mỏng của anh gần như không tồn tại, chỉ còn lại hơi ấm nóng hổi và độ đàn hồi mềm mại của bầu ngực chị truyền thẳng vào da thịt anh.
Quân cảm nhận rõ ràng từng nhịp phập phồng dữ dội của ngực cô theo hơi thở gấp gáp, hai núm vú đã cương cứng vì sự cọ xát vô tình giờ in hằn rõ ràng, day nhẹ rồi miết mạnh vào ngực anh mỗi khi thang máy rung lắc hay đám đông xô đẩy.
Mỗi lần thang máy giật nhẹ hay dừng đột ngột, bầu ngực ấy lại ép chặt hơn, núm vú hồng hào cứng ngắc cọ xát liên hồi qua lớp vải mỏng như đang cố tình trêu ngươi, gửi những luồng khoái cảm sắc nhọn chạy rần rật từ ngực anh xuống tận bụng dưới.
Hơi ấm từ hai bầu ngực nóng ran ấy lan tỏa qua lớp áo, thấm vào da anh như một dòng lửa chậm, khiến con cặc anh bắt đầu cương lên đau điếng trong quần tây chật chội.
Đồng thời, phần dưới cơ thể cũng không được tha.
Đùi trong trắng muốt, mềm mại của cô bị ép sát vào đùi ngoài của Quân, hơi ấm nóng hổi từ da thịt chị truyền qua lớp vải quần tây mỏng manh, khiến anh cảm nhận rõ từng đường cong căng mọng của bắp đùi cô.
Khi thang máy lắc lư, đùi cô cọ nhẹ vào đùi anh, ma sát chậm rãi nhưng đầy tra tấn, khiến máu nóng dồn hết xuống hạ bộ anh, con cặc giật giật từng cơn như muốn bật ra khỏi quần.
Để giữ thăng bằng giữa đám đông chen chúc, hai bàn tay nhỏ nhắn của cô vô thức bám chặt lấy vai Quân.
Những ngón tay thon thả, móng sơn hồng nhạt siết nhẹ vào cơ bắp vai anh qua lớp áo, như đang níu giữ một điểm tựa duy nhất giữa cơn hỗn loạn.
Mỗi lần thang máy rung, tay cô lại siết chặt hơn, móng tay khẽ bấm nhẹ vào da thịt anh, gửi thêm những đợt khoái cảm khác lạ lan tỏa từ vai xuống tận sống lưng.
“Xin lỗi anh… đông quá, em không cố ý,” cô gái thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai anh, khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng nhưng ánh mắt lại lấp lánh vẻ tò mò.Thang máy đóng cửa, tiếp tục hành trình đi xuống. Đám đông lắc lư, xô đẩy. Cô gái không còn chỗ để đứng, bị ép mạnh về phía sau, đến mức lưng và mông cô gần như dán chặt vào người Quân. Rồi cô xoay người lại để tìm khoảng trống, khiến tình thế càng trở nên ngạt thở.
Khi cô quay lại, bộ ngực đầy đặn, căng tròn của cô bị ép chặt ngay lập tức vào lồng ngực Quân qua lớp áo sơ mi mỏng manh của cả hai.
Lớp vải cotton trắng của cô và lớp sơ mi kaki mỏng của anh gần như không tồn tại, chỉ còn lại hơi ấm nóng hổi và độ đàn hồi mềm mại của bầu ngực chị truyền thẳng vào da thịt anh.
Quân cảm nhận rõ ràng từng nhịp phập phồng dữ dội của ngực cô theo hơi thở gấp gáp, hai núm vú đã cương cứng vì sự cọ xát vô tình giờ in hằn rõ ràng, day nhẹ rồi miết mạnh vào ngực anh mỗi khi thang máy rung lắc hay đám đông xô đẩy.
Mỗi lần thang máy giật nhẹ hay dừng đột ngột, bầu ngực ấy lại ép chặt hơn, núm vú hồng hào cứng ngắc cọ xát liên hồi qua lớp vải mỏng như đang cố tình trêu ngươi, gửi những luồng khoái cảm sắc nhọn chạy rần rật từ ngực anh xuống tận bụng dưới.
Hơi ấm từ hai bầu ngực nóng ran ấy lan tỏa qua lớp áo, thấm vào da anh như một dòng lửa chậm, khiến con cặc anh bắt đầu cương lên đau điếng trong quần tây chật chội.
Đồng thời, phần dưới cơ thể cũng không được tha.
Đùi trong trắng muốt, mềm mại của cô bị ép sát vào đùi ngoài của Quân, hơi ấm nóng hổi từ da thịt chị truyền qua lớp vải quần tây mỏng manh, khiến anh cảm nhận rõ từng đường cong căng mọng của bắp đùi cô.
Khi thang máy lắc lư, đùi cô cọ nhẹ vào đùi anh, ma sát chậm rãi nhưng đầy tra tấn, khiến máu nóng dồn hết xuống hạ bộ anh, con cặc giật giật từng cơn như muốn bật ra khỏi quần.
Để giữ thăng bằng giữa đám đông chen chúc, hai bàn tay nhỏ nhắn của cô vô thức bám chặt lấy vai Quân.
Những ngón tay thon thả, móng sơn hồng nhạt siết nhẹ vào cơ bắp vai anh qua lớp áo, như đang níu giữ một điểm tựa duy nhất giữa cơn hỗn loạn.
Mỗi lần thang máy rung, tay cô lại siết chặt hơn, móng tay khẽ bấm nhẹ vào da thịt anh, gửi thêm những đợt khoái cảm khác lạ lan tỏa từ vai xuống tận sống lưng.
“Xin lỗi anh… đông quá, em không cố ý,” cô gái thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai anh, khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng nhưng ánh mắt lại lấp lánh vẻ tò mò.
“Không sao,” Quân đáp, giọng anh hơi run. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức con thú đang ngủ yên. Sự ma sát da thịt trong không gian kín mít, cộng với mùi hương đàn bà nồng nàn khiến phần hạ bộ của Quân phản ứng ngay lập tức. “Cậu nhỏ” của anh cương cứng, nóng hổi, gân guốc nổi lên, ép sát vào bụng dưới mềm mại của cô gái qua lớp vải, tạo thành một điểm tiếp xúc đầy xấu hổ nhưng cũng đầy kích thích.
Cô gái liếc nhìn anh, cảm nhận rõ ràng con cặc nóng hổi, cứng ngắc của Quân đang ép sát vào bụng dưới mình qua lớp quần tây mỏng, đầu khấc giật giật như muốn xé vải mà lao vào.
Cô không rụt lại, thậm chí còn khẽ đẩy hông về trước một chút, cọ nhẹ vùng kín ướt át của mình vào vật cứng ấy như cố ý trêu ngươi.
Ánh mắt cô thoáng chút hoảng hốt xen lẫn thích thú dâm đãng, đôi môi hé mở thở hổn hển, má đỏ bừng vì hơi nóng từ cơ thể anh truyền sang, lưỡi khẽ liếm môi dưới như đang thèm thuồng.
Thang máy xuống chậm chạp, dừng ở nhiều tầng, mỗi lần dừng là một lần đám đông dồn toa, ép cơ thể hai người hòa làm một đến mức không còn khe hở nào.
Dục vọng trong đầu Quân bùng nổ như lửa cháy rừng, phá vỡ mọi đê điều lý trí, biến khung cảnh chật chội ngột ngạt này thành một thước phim hoan lạc dâm loạn đầy yếu tố BDSM trong tâm trí anh – nơi anh là chủ nhân tàn nhẫn, và cô gái lạ mặt kia là con mồi ngoan ngoãn bị trói buộc bởi chính đám đông vô hình.
Trong đầu Quân, anh đột ngột xoay phắt người cô gái lại, ép mạnh cô vào góc tường kim loại lạnh lẽo của thang máy đến mức lưng cô dán chặt vào thép lạnh ngắt, hai cổ tay cô bị anh túm chặt kéo ngược lên cao trên đầu, giữ bằng một tay như đang trói cô bằng dây thừng vô hình.
Cơ thể anh nóng hổi áp sát, con cặc cứng ngắc ép chặt vào bụng dưới cô qua lớp vải mỏng, đầu khấc giật giật như muốn xé quần mà lao vào lồn cô ngay lập tức.
Anh cúi xuống ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng sưng mọng của cô, môi anh nghiền nát môi cô trong một nụ hôn thô bạo, đầy chiếm hữu.
Lưỡi anh mạnh mẽ tách môi cô ra, xâm nhập sâu vào khoang miệng ẩm nóng ngọt ngào, quấn quýt lấy lưỡi cô rồi mút mạnh như đang trừng phạt, nước bọt dâm đãng chảy dài xuống cằm và cổ cô, để lại vệt bóng nhẫy dài.
Tiếng chụt chụt dâm đãng vang lên trong đầu anh dù xung quanh vẫn là tiếng thì thầm vô tri của đám đông.
“Rên đi con đĩ… mút lưỡi anh mạnh vào… mày thèm cặc anh lắm phải không? Nói đi, mày muốn bị anh địt ngay đây đúng không?” anh thì thầm khàn đục trong đầu, tay thô bạo luồn vào trong lớp áo sơ mi mỏng manh đã ướt mồ hôi, bóp mạnh bầu ngực căng tròn đầy đặn của cô như muốn vắt kiệt, ngón tay siết chặt rồi xoa nắn không thương tiếc như muốn để lại dấu tay đỏ ửng.
Anh nhéo mạnh vào núm vú hồng hào đã cứng ngắc vì kích thích, kéo dài ra rồi vê mạnh đến mức đỏ au, xoắn vặn như đang tra tấn.
Cô trong tưởng tượng cong người rên rỉ van xin đầy quy phục: “A… anh… đau… nhưng sướng quá… bóp mạnh nữa đi anh… ngực em là của anh… nhéo nát núm vú em đi… em thèm cặc anh quá… địt em đi anh…”
Không dừng lại, bàn tay anh tốc mạnh chiếc váy ngắn của cô lên tận eo, để lộ chiếc quần lót ren mỏng manh đã ướt sũng một mảng lớn vì dâm thủy tuôn ra không kiểm soát.
Anh xé toạc nó ra bằng một động tác thô bạo, vải ren rách toạc vang lên trong đầu anh, rồi ném xuống sàn như đánh dấu lãnh thổ.
“Quần lót ướt thế này… con đĩ này thèm cặc từ lúc nào rồi hả? Lồn mày đang chảy nước kìa… nói anh nghe, mày muốn cặc anh nhét vào thế nào?” anh thì thầm trong tưởng tượng, rồi bế bổng cô lên dễ dàng, hai tay siết chặt dưới đôi mông tròn trịa căng mọng, bóp mạnh đến mức thịt mềm tràn qua kẽ tay và để lại dấu tay đỏ ửng.
Chân cô quắp chặt lấy eo anh theo bản năng, bàn chân trần bấu víu vào lưng anh qua lớp áo, gót chân miết mạnh như đang cầu xin được trừng phạt thêm.
Con cặc nóng hổi, cứng ngắc của anh bật ra khỏi quần, đầu khấc đỏ au bóng nhẫy dịch nhờn chọc thẳng vào cửa mình ướt át hé mở.
Anh đâm mạnh một phát lút cán từ phía trước ngay giữa thang máy đông người trong tưởng tượng, khiến cô hét lên một tiếng dài sung sướng dâm đãng trong đầu anh: “A… cặc anh to quá… địt sâu vào lồn em đi anh… nhét đầy em đi… lồn em thèm cặc anh lâu lắm rồi…”
Nhịp thúc dồn dập, mạnh bạo như thú hoang, mỗi cú rút ra lại kéo theo dâm thủy bắn tung tóe xuống sàn, rồi đâm sâu đến mức chạm tử cung khiến cô rung lắc bần bật, bộ ngực nảy tưng tưng trước mặt anh.
Cô van xin không ngừng: “Mạnh nữa anh… địt em mạnh nữa đi… lồn em sướng quá… cặc anh ngon thế này em nghiện mất rồi… địt con đĩ này nát lồn đi anh…”
Quân xoay phắt người cô lại trong tưởng tượng, ép cô quay mặt vào vách thang máy lạnh lẽo, hai tay cô bám chặt thành kim loại như đang van xin được địt tiếp.
Mông cô chổng cao ra sau, váy bị tốc lên tận eo để lộ hoàn toàn vùng kín ướt nhẹp hồng hào và đôi mông tròn trịa trắng muốt rung rung mời gọi bị trừng phạt.
Anh đứng sát sau lưng, một tay giữ chặt hông cô bóp mạnh đến đỏ ửng, tay kia cầm con cặc bóng nhẫy dâm thủy đặt vào cửa mình rồi đâm phập một phát lút cán theo tư thế doggy dâm đãng nhất.
Những cú thúc mạnh bạo liên hồi vang lên tiếng “bạch bạch bạch” da thịt va chạm khô khốc đầy nhục dục trong đầu anh, mỗi lần đâm sâu là một lần con cặc chạm tận tử cung khiến cô cong người rên rỉ như con điếm lên cơn.
Anh cúi xuống thì thầm dâm đãng vào tai cô, giọng khàn đục đầy quyền lực: “Lồn em chặt khít quá… con đĩ dâm đãng của anh… anh địt nát lồn em luôn… rên to lên đi, để mọi người biết con đĩ này đang bị cặc anh nhét đầy thế nào… nói đi, mày thích bị địt từ sau thế này không?”
Cô trong tưởng tượng van xin không ngừng, giọng vỡ vụn vì khoái lạc: “A… mạnh nữa anh… địt em mạnh nữa đi… em nghiện cặc anh rồi… nát lồn em đi anh ơi… địt con đĩ này mạnh vào… em thích bị anh địt từ sau… địt như chó cái đi anh…”
Và rồi cao trào ập đến cùng lúc trong tâm trí Quân, dữ dội và không thể kiềm chế như một buổi địt điên cuồng cuối cùng.
Anh gầm lên man rợ, dồn lực thúc vài cú cuối cùng thật mạnh sâu đến mức bụng dưới cô phồng lên theo hình con cặc, tay anh vỗ mạnh thêm vài cái vào mông cô đỏ ửng.
Con cặc giật mạnh liên hồi bên trong lồn cô, phồng lên tối đa rồi bắn từng dòng tinh dịch nóng hổi, dày đặc sâu vào tử cung cô như đánh dấu chủ quyền, đầy ắp đến mức trào ra ngoài mỗi khi anh rút ra một chút, chảy dài xuống đùi cô trắng đục nhớp nháp.
Cô co giật dữ dội như bị điện giật, lồn siết chặt lấy con cặc như muốn vắt kiệt từng giọt tinh trùng cuối cùng, hét lên dâm đãng: “Bắn vào em đi anh… đầy tinh trùng anh vào tử cung em… em ra rồi… phun hết cho anh… aaaa… lồn em đầy cặc anh sướng quá… bắn nữa đi anh… cho con đĩ này mang thai con anh luôn đi…”
Dòng dâm thủy của cô tuôn trào ào ạt như suối, phun ra từng đợt mạnh mẽ hòa lẫn với tinh dịch trắng đục, chảy dài xuống đùi cô và nhỏ giọt xuống sàn thang máy lạnh lẽo trong tưởng tượng, tạo thành vũng nhớp nháp trắng đục giữa đám đông vô tri, mùi dục vọng nồng nặc lan tỏa khắp không gian chật hẹp.
Ding!
Tiếng chuông thang máy vang lên kéo Quân về thực tại.
Cửa mở ở tầng trệt. Cô gái bước ra, quay lại mỉm cười nhẹ đầy ẩn ý: “Cảm ơn anh.”
Minh Quân bước ra khỏi tòa nhà, gió đêm tạt vào mặt nhưng không làm dịu đi được sự nóng bừng trong người. Cơn cương cứng vẫn còn đó, đau tức và khao khát, nhắc nhở anh rằng con thú trong anh chưa bao giờ ngủ yên.
Tối hôm đó, Minh Quân đang ngồi ăn tối một mình trong căn phòng trọ tĩnh mịch. Bát cơm trên tay anh nguội ngắt, đầu óc vẫn còn lảng vảng hình ảnh cô gái trong thang máy, thì một âm thanh lớn vang lên từ phía căn hộ 1202, xé toạc sự yên tĩnh.
Tiếng đàn ông quát tháo. Lần đầu tiên anh nghe rõ giọng chồng Lan Hương – một giọng nói lạnh lùng, gay gắt, mang âm sắc của sự khinh miệt.
“Lại về muộn nữa? Em bắt anh chờ cơm mãi à?”
“Anh có bao giờ về đúng giờ đâu? Tuần nào cũng thế, anh đi biền biệt, em cô đơn lắm anh biết không?” Giọng Lan Hương vang lên, run rẩy, uất ức và vỡ vụn.
“Công việc bận, em đừng có cằn nhằn mãi. Đàn bà biết cái gì!”
“Anh… trên áo anh có mùi nước hoa lạ… Là con nào?” Tiếng khóc của Lan Hương bắt đầu vỡ òa, đau đớn như bị dao cứa.
“Đồng nghiệp thôi! Em đa nghi vừa chứ. Em ở nhà rảnh rỗi quá sinh tật à? Anh đi kiếm tiền lo cho cái nhà này!”
Cuộc cãi vã leo thang nhanh chóng. Những lời trách móc dồn nén bấy lâu tuôn ra như thác lũ. Chị khóc vì sự vô tâm, vì sự cô đơn của một người vợ có chồng cũng như không.
“Em sống như góa phụ ấy! Anh coi cái nhà này là cái trọ à?”
“Im đi! Tao đi ngủ khách sạn cho yên thân!”
RẦM!
Tiếng cửa đóng sầm lại rung chuyển cả hành lang, dư âm dội vào lồng ngực Quân. Tiếng bước chân nặng nề bỏ đi, xa dần. Rồi sau đó, không gian chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở, đau đớn đến xé lòng của Lan Hương vọng sang qua bức tường mỏng.
Minh Quân ngồi chết lặng. Tim anh đau nhói. Không phải vì ghen tuông, mà vì thương xót tột độ. Người phụ nữ anh khao khát, người phụ nữ dịu dàng ấy, đang bị chà đạp bởi chính người đàn ông của chị. Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, sự do dự giằng xé. Nhưng tiếng khóc nấc lên từng hồi như mũi kim châm vào lòng anh.
Không chịu nổi nữa, anh mở cửa, bước sang phòng 1202.
Cánh cửa mở ra. Lan Hương đứng đó, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, lớp trang điểm nhòe nhoẹt chảy dài trên má. Vẻ ngoài tiều tụy, yếu đuối của chị khiến tim Quân thắt lại.
Thấy Quân, chị sững lại một giây. Rồi như tìm thấy chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển nước mắt, chị lao tới, không màng đến sĩ diện hay khoảng cách, ôm chầm lấy anh ngay ngưỡng cửa.
Chị lao vào vòng tay anh với toàn bộ sức nặng của nỗi đau và cơn cô đơn đang dâng trào.
Bộ ngực đầy đặn, căng tròn của Lan Hương ép chặt vào lồng ngực rộng lớn của Quân, phập phồng dữ dội theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.
Lớp áo ngủ lụa mỏng manh gần như không tồn tại – hai núm vú hồng hào đã cứng ngắc vì xúc động và hơi lạnh đêm khuya cọ sát nhẹ nhàng nhưng rõ ràng vào ngực anh qua lớp áo sơ mi mỏng, gửi những rung động ấm áp xen lẫn đau đớn vào tim anh.
“Quân… ôm chị chặt nữa đi… chị… chị không chịu nổi nữa…” chị thì thầm khàn đục giữa những tiếng nấc, giọng vỡ vụn đầy tuyệt vọng và cần che chở.
Tay chị bám víu lấy lưng áo anh, những ngón tay thon dài siết chặt đến mức móng tay bấm nhẹ vào da thịt qua lớp vải, như sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ biến mất và để chị lại một mình với nỗi đau đang xé lòng.
Hơi ấm cơ thể chị lan tỏa mạnh mẽ, nóng hổi như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm lạnh, mùi hương quen thuộc của nước hoa nhài hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt thấm đẫm vai áo anh từng giọt lớn.
“Chị… em ở đây rồi… chị đừng sợ…” Quân thì thầm bên tai chị, giọng trầm ấm đầy an ủi, tay siết nhẹ hơn như muốn truyền hết sức mạnh của mình sang chị.
Quân vòng tay ôm lấy eo chị một cách bản năng, bàn tay to lớn siết nhẹ nhưng chắc chắn quanh vòng eo thon nhỏ, cảm nhận rõ ràng đường cong mềm mại, đàn hồi của cơ thể chị đang run rẩy trong vòng tay mình như một chiếc lá giữa cơn bão.
Da thịt chị qua lớp lụa mỏng nóng bỏng, nhưng lại run lên từng đợt vì những tiếng nấc còn sót lại, khiến anh vừa thương cảm tột độ vừa bị khơi dậy những rung động thể xác bị kìm nén bấy lâu – không phải dục vọng thô bạo, mà là sự khao khát được che chở, được lấp đầy khoảng trống mà chị đang chịu đựng.
Mỗi lần chị nấc lên vì xúc động, bầu ngực đầy đặn lại ép chặt hơn vào ngực anh, cọ xát nhẹ nhàng theo từng nhịp thở đứt quãng.
Sự tiếp xúc ấy gửi những luồng ấm áp chạy dọc cơ thể anh, khiến tim anh đập mạnh hơn, nhưng anh chỉ siết chặt chị hơn, như muốn dùng chính cơ thể mình để chắn hết nỗi đau cho chị.
“Em… em thương chị lắm… để em ôm chị thế này nhé… chị cứ khóc đi, em không đi đâu cả…” Quân thì thầm, giọng trầm ấm đầy vững chãi.
Chị ngẩng đầu lên một chút, giọng run rẩy: “Quân… cảm ơn em… chị… chị chỉ còn có em thôi…”
“Chị… đừng khóc nữa… Em ở đây mà…” Anh thì thầm, giọng trầm ấm, vững chãi, tay vuốt nhẹ lên mái tóc rối bời của chị.
Lan Hương ngẩng đầu lên chậm rãi. Đôi mắt đỏ hoe, long lanh nước mắt nhìn sâu vào mắt anh. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn là gang tấc. Không khí xung quanh đặc quánh lại, nặng nề bởi nỗi đau, sự cô đơn và cả sự khao khát thầm kín không lời.
“Em… Quân…” Giọng chị run rẩy, đôi môi hé mở yếu ớt.
Minh Quân không kìm được nữa. Anh cúi xuống. Lần này không phải là sự chiếm đoạt thô bạo của kẻ say rượu hôm nào, mà là sự an ủi đầy khao khát của một người đàn ông tỉnh táo. Anh hôn lên đôi môi đang run rẩy của chị.
Môi anh chạm nhẹ vào môi chị trước tiên, dịu dàng như một lời an ủi không lời, nếm trải vị mặn chát của nước mắt còn đọng lại trên đôi môi mềm mại ấy.
Nụ hôn bắt đầu chậm rãi, nhẹ nhàng, chỉ là sự chạm khẽ và vuốt ve, như muốn lau đi nỗi đau bằng chính hơi ấm của mình.
Lan Hương bất ngờ mở to mắt, cơ thể chị thoáng cứng đờ trong vòng tay anh, nhưng chị không đẩy ra.
Thay vào đó, cơ thể chị dần mềm nhũn, tựa hẳn vào anh như đang buông bỏ mọi gánh nặng.
Đôi môi chị hé mở nhẹ, đón nhận nụ hôn ấy một cách bị động nhưng đầy tin tưởng, nước mắt vẫn lăn dài nhưng tiếng nấc đã dịu lại.
Nụ hôn dần trở nên sâu hơn, ướt át hơn khi lưỡi Quân nhẹ nhàng tìm đến lưỡi chị, quấn quýt đầy an ủi nhưng cũng đầy chiếm hữu.
Anh hôn chị chậm rãi, sâu lắng, như muốn truyền hết tình cảm và sự che chở của mình qua từng cái mút nhẹ, từng cái quấn lấy.
Lan Hương bắt đầu đáp lại.
Đầu lưỡi chị rụt rè chạm vào lưỡi anh trước, rồi dần quấn chặt hơn, mút nhẹ đáp lại như đang tìm kiếm hơi ấm và sự bình yên mà chị đã thiếu thốn bấy lâu.
Tay chị vòng qua cổ anh, kéo anh sát hơn vào người mình, ngón tay luồn vào tóc anh như muốn níu giữ khoảnh khắc này mãi mãi.
“Quân… em…” chị thì thầm giữa nụ hôn, giọng run rẩy đầy xúc động.
Anh đáp lại bằng một cái hôn sâu hơn, tay vuốt nhẹ lưng chị: “Em đây chị… em luôn ở đây mà…”
sâu hơn, tay vuốt nhẹ lưng chị: “Em đây chị… em luôn ở đây mà…”
