Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Quyền Lực Dục Vọng

Chương 5 : Nụ hôn bị chối từ



Chương 4: Nụ hôn bị chối từ

Những ngày tiếp theo trôi qua, không còn là sự lê thê của kẻ thất nghiệp, mà là nhịp điệu dồn dập, khắc nghiệt của một người đang tự đập đi xây lại chính mình. Minh Quân như một con rắn đang quằn quại lột bỏ lớp da cũ kỹ, yếu hèn.

Mỗi sáng, khi ánh mặt trời chưa kịp len qua khe rèm, tiếng thở dốc nặng nhọc đã bao trùm căn phòng trọ 1201. Quân lao vào tập luyện như một kẻ cuồng tín. Anh chống đẩy trên sàn nhà lạnh lẽo đến khi hai cánh tay tê dại, run rẩy không còn cảm giác; anh gập bụng đến khi cơ bụng nóng ran như có than hồng nung ở dưới da. Mồ hôi túa ra như tắm, mặn chát, nhỏ giọt xuống sàn gỗ, gột rửa đi cái mùi của sự tự ti, của những ngày tháng chỉ biết cúi đầu.

Anh nhìn vào gương. Mái tóc rũ rượi che mắt ngày nào đã được cắt ngắn, để lộ vầng trán cao và đường cằm góc cạnh mà bấy lâu nay bị sự luộm thuộm che lấp. Ánh mắt anh, từng lảng tránh mọi người, giờ đây đã có lửa – một ngọn lửa được nuôi dưỡng bằng sự khao khát và cả những ẩn ức đen tối về người phụ nữ bên kia bức tường. Anh ăn uống kỷ luật: yến mạch nhạt thếch, ức gà luộc khô khốc, nhưng anh nuốt chúng với sự ngon lành của ý chí.

“Phải xứng đáng. Phải để chị nhìn mình như một người đàn ông, chứ không phải thằng em trai thất bại.”

Và rồi, buổi chiều định mệnh ấy cũng đến. Một buổi chiều tháng Sáu oi ả, nắng vàng như mật đổ tràn qua cửa sổ, nung nóng không khí trong phòng.

Minh Quân ngồi trước laptop, thói quen check mail vẫn còn đó nhưng nỗi sợ hãi đã vơi đi. Một email mới xuất hiện. Tiêu đề in đậm: “THƯ MỜI NHẬN VIỆC – Công ty Công nghệ XYZ”.

Thời gian như ngưng đọng. Những hạt bụi lơ lửng trong nắng chiều dường như cũng dừng lại. Quân nín thở, click chuột. Dòng chữ “Mức lương khởi điểm 15 triệu/tháng… Bắt đầu từ thứ Hai…” hiện lên sắc nét. Không phải là mơ. Máu trong người Quân sôi lên sùng sục. Anh đứng bật dậy, chiếc ghế nhựa đổ kềnh ra sau tạo nên tiếng động lớn, nhưng anh không quan tâm. Anh nắm chặt nắm đấm, gân tay nổi lên cuồn cuộn. Anh muốn hét lên nhưng cổ họng nghẹn lại vì xúc động. Anh đã chiến thắng. Và người đầu tiên hiện lên trong tâm trí anh, rực rỡ hơn cả ánh mặt trời ngoài kia, là Lan Hương.

Minh Quân lao xuống siêu thị dưới chân tòa nhà với một tâm thế hoàn toàn khác. Anh bước đi vững chãi, lưng thẳng, ngực ưỡn, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước.

Anh đứng trước quầy rượu, ngón tay lướt qua những chai vang. Anh nhớ lại một lần tình cờ, Lan Hương nói chị thích vị chát nhẹ của vang đỏ mỗi khi trời mưa để dễ ngủ. Anh chọn một chai vang Chile, không quá đắt nhưng vỏ chai sang trọng. Tiếp đó là một hộp bánh Tiramisu – sự ngọt ngào để dẫn lối. Và cuối cùng, anh dừng lại trước quầy hoa. Những bông hồng đỏ rực rỡ mời gọi, nhưng Quân lắc đầu. Anh chọn một bó hồng trắng. Những cánh hoa trắng muốt, tinh khôi, e ấp.

“Màu trắng cho sự tôn trọng. Cho sự ngây thơ mà chị vẫn nghĩ về em.” Quân tự nhủ, một nụ cười nửa miệng nhen nhóm. Hoa trắng để che giấu những ý nghĩ không hề trong sáng đang bắt đầu nảy mầm từ sự tự tin mới mẻ này.

Trở về phòng, Quân tắm rửa kỹ lưỡng hơn bao giờ hết. Anh kỳ cọ từng tấc da thịt, cạo râu nhẵn nhụi. Anh chọn chiếc áo sơ mi xanh biển đậm – màu áo làm nổi bật bờ vai đã rộng ra nhờ tập luyện – và sơ vin gọn gàng. Một chút nước hoa hương gỗ trầm ấm được xịt lên cổ tay và sau gáy. 7 giờ tối, người đàn ông trong gương mỉm cười lại với anh – một nụ cười của kẻ đi săn biết mình muốn gì.

Cốc. Cốc. Cốc.

Cánh cửa phòng 1202 mở ra. Lan Hương xuất hiện, và một lần nữa, Quân cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

“Em Quân? Ơ… sao em…”

Lan Hương sững lại. Chị chớp mắt, ngỡ ngàng nhìn người thanh niên đứng trước mặt mình. Không còn là cậu trai lôi thôi, nhút nhát hôm nào. Trước mặt chị là một người đàn ông đích thực, thơm tho, sáng sủa, và ánh mắt… ánh mắt ấy nhìn chị trực diện, nóng bỏng lạ thường.

“Em có tin vui. Em đậu rồi chị ơi! 15 triệu khởi điểm!” Quân nói, giọng trầm ấm, giơ cao bó hoa trắng và chai rượu.

“Trời ơi! Thật á?” Lan Hương reo lên, khuôn mặt bừng sáng niềm vui chân thật. Chị quên mất khoảng cách xã giao, chị lao tới ôm chầm lấy cổ anh. “Giỏi quá! Chị biết mà! Chúc mừng em!”

Cái ôm bất ngờ. Cơ thể mềm mại, ấm nóng của chị ép chặt vào lồng ngực rắn chắc của Quân. Mùi hương hoa hồng từ tóc chị xộc thẳng vào mũi anh, gây tê liệt lý trí. Quân đứng im, tận hưởng khoảnh khắc ngực chị chạm vào ngực mình, tay chị vòng qua cổ mình. Nhưng rồi chị buông ra rất nhanh, cười ngượng nghịu, mời anh vào nhà.

Bữa tiệc bắt đầu trong ánh đèn vàng dịu nhẹ. Mùi gà xào sả ớt cay nồng bốc lên nghi ngút. Tiếng ly thủy tinh chạm nhau keng một tiếng giòn tan.

“Uống đi em, mừng cho tương lai tươi sáng!” Lan Hương nâng ly, đôi má chị đã bắt đầu ửng hồng vì hơi men và niềm vui.

Một ly. Rượu vang chát chát nơi đầu lưỡi rồi ngọt lịm ở cuống họng. Hai ly. Không khí trong phòng bắt đầu nóng lên. Những câu chuyện trở nên cởi mở hơn. Ba ly. Lan Hương cười nhiều hơn, tiếng cười của chị lanh lảnh, vô tư. Chị chống cằm nhìn Quân, đôi mắt ướt rượt long lanh vì men say: “Công nhận… em thay đổi nhanh thật đấy. Trông em hôm nay… đàn ông lắm. Chồng chị ở nhà chắc cũng không phong độ bằng em bây giờ đâu.”

Lời so sánh vô tình ấy như một mồi lửa ném vào đống thuốc súng. Quân nhìn chị. Chiếc áo phông rộng cổ trễ xuống, để lộ khe ngực trắng ngần phập phồng theo từng nhịp thở. Anh thấy chị cắn nhẹ môi, một cử chỉ vô thức nhưng đầy khiêu gợi.

“Chị Hương…” Quân gọi tên chị, giọng anh khàn đặc, không còn che giấu sự thèm khát. “Chị đẹp lắm. Đẹp hơn tất cả những gì em từng tưởng tượng.”

Không gian như bị hút hết không khí. Tiếng cười tắt ngấm. Lan Hương sững người, ly rượu trên tay chị khẽ run. Chị nhìn vào mắt Quân, và lần đầu tiên, chị thấy rõ con thú đang hiện hình trong đó. Không phải sự ngưỡng mộ của đứa em trai, mà là dục vọng của một gã đàn ông trưởng thành.

“Quân… em say rồi…” Chị lắp bắp, định lùi lại.

Nhưng Quân đã nhanh hơn. Anh rướn người qua chiếc bàn nhỏ, bàn tay rắn rỏi nắm lấy cổ tay chị, kéo nhẹ. Khoảng cách bị xóa bỏ. Anh cúi xuống, áp môi mình lên môi chị.

Nụ hôn đầu tiên. Nó không nhẹ nhàng thăm dò, mà mạnh mẽ, chiếm đoạt đến tàn bạo.

Môi anh nóng hổi như lửa, nồng nặc vị rượu vang đỏ và hơi thở đàn ông đầy dục vọng, nghiền nát đôi môi mềm mại của chị, ép chặt đến mức chị cảm thấy môi mình sưng mọng chỉ sau vài giây.

Ban đầu, toàn thân Lan Hương cứng đờ như tượng đá, đôi mắt chị mở to hoảng loạn.

Hai bàn tay thon thả bản năng đặt lên lồng ngực Quân, đẩy nhẹ nhưng run rẩy, những ngón tay búp măng siết chặt lớp áo anh như muốn xô anh ra, như muốn nhắc nhở chính mình rằng đây là tội lỗi, rằng chị là vợ người khác, rằng chị là cô giáo mà học sinh kính trọng.

Nhưng Quân không cho chị cơ hội.

Môi anh ép sát hơn nữa, lưỡi anh mạnh bạo tách đôi môi chị ra, xâm nhập sâu vào khoang miệng ẩm nóng ngọt ngào với vị rượu nồng và mùi nước hoa nam tính nồng cháy lan tỏa từ cổ anh.

Hơi men từ anh tràn ngập miệng chị, hòa quyện với men say chị đã uống trước đó, làm đầu óc chị quay cuồng, lý trí tan chảy từng mảng.

Sự cô đơn kéo dài bao tháng ngày, những đêm nằm bên nửa giường lạnh lẽo, vùng kín bị bỏ đói đến cồn cào đột ngột bùng nổ như ngọn lửa gặp gió.

Cơ thể chị phản bội lý trí một cách nhục nhã và ngọt ngào.

Đôi tay đang đẩy giờ dần buông thõng, những ngón tay không còn sức lực, thay vào đó khẽ bấu víu vào áo anh, rồi bất giác trượt lên vai anh, kéo anh gần hơn như đang van xin được lấp đầy.

Môi chị hé mở đón nhận hoàn toàn, đầu lưỡi chị rụt rè chạm vào lưỡi anh trước, rồi nhanh chóng quấn chặt lấy nhau trong một vũ điệu ướt át, dâm đãng đến điên cuồng.

Nước bọt hòa quyện ngọt ngào và dâm đãng, chảy dài từ khóe miệng chị xuống cằm, tiếng “chụt chụt chụt” ướt át vang lên liên hồi giữa hai khuôn miệng đang tham lam nuốt lấy nhau.

Hơi thở chị hóa thành những tiếng rên nhỏ kìm nén trong cổ họng, nóng hổi phả vào mặt anh, ngực chị phập phồng dữ dội ép sát vào lồng ngực anh qua lớp vải mỏng, núm vú đã cứng ngắc cọ xát vào anh như đang van xin được vê mạnh.

Bàn tay Quân không còn giữ nguyên vị trí nữa.

Chúng táo bạo, thô bạo trượt xuống lưng chị, từ vai trần mịn màng xuống tận eo thon nhỏ, rồi siết mạnh như muốn bẻ gãy chị, kéo cơ thể chị ép sát hoàn toàn vào anh.

Chị cảm nhận rõ ràng con cặc nóng hổi, cứng ngắc của anh đang cương lên đến đau đớn ép chặt vào bụng dưới mình qua lớp quần mỏng, đầu khấc giật giật như muốn xé vải mà chui vào vùng kín chị đang co thắt điên cuồng vì thèm khát.

Toàn thân chị mềm nhũn như tan ra, đầu ngửa ra sau đón nhận nụ hôn sâu hơn nữa, lưỡi chị quấn quýt không rời, mút lấy lưỡi anh như một con điếm đang đói khát sau bao năm bị bỏ rơi, nước bọt chảy dài xuống cổ chị lấp lánh dưới ánh đèn.

Nhưng rồi, một tia lý trí lóe lên trong cơn say của Lan Hương.

Hình ảnh người chồng, đạo đức của một nhà giáo, và nỗi sợ hãi về ranh giới bị phá vỡ đã kéo chị lại như một cái tát.

“Ưm… buông… buông ra!”

Lan Hương dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực Quân. Chị lùi lại, va vào ghế sofa, thở hổn hển. Đôi môi chị sưng đỏ, ướt át, ngực phập phồng dữ dội. Chị vung tay, một cái tát nhẹ nhưng đủ tỉnh táo giáng xuống má anh.

“Em điên rồi! Em làm cái trò gì thế hả?” Chị quát lên, nhưng giọng run rẩy, nghe như sắp khóc. “Về đi! Về ngay! Đừng bao giờ làm thế nữa!”

Minh Quân đứng đó, chới với như kẻ vừa bị tát một gáo nước lạnh vào mặt. Cơn say bị đánh gãy. Anh nhìn thấy sự hoảng sợ tột độ và cả sự thất vọng trong mắt chị.

“Em… chị… em xin lỗi…”

“Đi về!” Lan Hương chỉ tay ra cửa, quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt đang chực trào.

Tiếng cửa đóng sầm lại. Hành lang im ắng. Chỉ còn lại mùi nước hoa đàn ông vương vãi và sự đổ vỡ của một mối quan hệ trong sáng.

Lan Hương trượt dài xuống sàn nhà lạnh lẽo ngay sau cánh cửa. Chị ôm mặt, khóc nức nở trong bóng tối của phòng khách.

Cảm giác tội lỗi trào lên như axit, ăn mòn tâm can chị. Chị đã để một người đàn ông khác hôn mình. Tệ hơn nữa, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chị đã muốn nụ hôn đó. Chị đã không đẩy em ấy ra ngay lập tức. Chị đã cảm nhận được sự khao khát chết tiệt đó len lỏi trong bụng dưới, làm ẩm ướt nơi tư mật.

Chị lảo đảo đứng dậy, dọn dẹp qua loa đống vỏ chai và ly rượu, như muốn xóa sạch bằng chứng. Rồi chị lao vào phòng tắm, tát nước lạnh lên mặt liên hồi. Nhưng nước lạnh không dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ bên trong. Nụ hôn của Quân như một liều thuốc độc ngọt ngào, đã đánh thức những dây thần kinh cảm giác đã ngủ quên quá lâu trong sự chờ đợi chồng mòn mỏi. Chị nhớ lại bờ vai rộng của em ấy, hơi thở nóng hổi phả vào mặt, và cái cách lưỡi em ấy xâm chiếm khoang miệng chị đầy mạnh mẽ.

Lan Hương bước vào phòng ngủ, tắt đèn. Bóng tối bao trùm, nhưng những hình ảnh dâm đãng lại càng hiện lên rõ nét. Chị nằm xuống giường, cơ thể vặn vẹo trong lớp chăn. Hơi rượu vẫn còn trong máu, làm nóng ran từng thớ thịt.

“Không được… mình là gái có chồng… mình không thể…” Chị thì thầm, nước mắt vẫn chảy dài trên gối.

Nhưng bàn tay chị, phản bội lại ý chí, từ từ trượt xuống.

Chị cần giải tỏa. Chị cần dập tắt cơn ngứa ngáy điên dại này ngay lập tức.

Trong bóng tối nặng nề của căn phòng ngủ, Lan Hương run rẩy ngồi dậy, những ngón tay thon dài run lẩy bẩy cởi bỏ từng nút áo ngủ lụa mỏng.

Chiếc áo trượt khỏi vai, rơi xuống sàn không một tiếng động.

Tiếp theo là chiếc quần lót đã ướt sũng từ lâu, chị kéo tụt xuống tận mắt cá chân rồi đá văng ra góc giường.

Da thịt trần trụi của chị tiếp xúc với ga giường cotton mát lạnh, khiến chị rùng mình một cái dài.

Làn da nóng bỏng như lửa đốt gặp cái se lạnh của vải khiến chị vừa rên khẽ vừa co người lại, nhưng cơn lạnh ấy chỉ càng làm nổi bật hơi nóng hừng hực từ sâu bên trong – từ bụng dưới, từ vùng kín đang co thắt liên hồi vì thèm khát bị bỏ đói quá lâu.

Chị nằm ngửa ra, nước mắt lăn dài trên má, vừa khóc nấc lên những tiếng nghẹn ngào vừa đưa bàn tay phải lên bầu ngực căng tức của mình.

Ngón tay chạm vào núm vú đã cứng ngắc từ lúc bị Quân hôn, se se nhẹ rồi bóp mạnh như trừng phạt chính mình.

Đầu óc chị giằng xé đau đớn: một bên là hình ảnh người chồng xa cách, lạnh lùng, nửa giường trống hoác bao đêm; bên kia là khuôn mặt Minh Quân vừa áp sát, đôi môi mạnh mẽ vừa nghiền nát môi chị, mùi đàn ông nồng nàn vẫn còn vương vấn trên da.

Chị khóc to hơn, những tiếng nấc đứt quãng hòa lẫn với tiếng thở dồn dập, nhưng bàn tay vẫn không dừng lại, bóp chặt bầu ngực đến mức đau điếng xen lẫn khoái lạc tội lỗi.

Nhưng rồi, lý trí hoàn toàn đầu hàng trước cơn đói khát cơ thể.

Chị nhắm nghiền mắt, và trong bóng tối, bàn tay đang vuốt ve bầu ngực mình không còn là tay chị nữa – mà là bàn tay thô ráp, nóng hổi của Minh Quân.

Chị tưởng tượng anh đang đè lên người mình, môi anh vẫn đang ngấu nghiến môi chị, bàn tay to lớn của anh bóp mạnh bầu ngực chị khiến chị cong người rên rỉ.

Bàn tay chị trượt xuống bụng dưới, ngón giữa và ngón trỏ táo bạo tách hai mép lồn đã sưng mọng, ướt át kinh hoàng.

Dâm thủy nóng hổi nhớp nháp bám đầy đầu ngón, mùi dục vọng nồng nặc lan tỏa trong không khí ngột ngạt.

Chị đưa hai ngón tay thâm nhập sâu vào lỗ lồn đang co thắt điên cuồng, móc mạnh từ từ rồi tăng nhịp dồn dập như đang bị địt thật sự.

Ngón cái day mạnh lên hột le đỏ au sưng cứng, cọ xát điên cuồng lên xuống, phối hợp hoàn hảo với nhịp ra vào bên dưới.

Tiếng “chụt chụt chụt” ướt át vang lên rõ mồn một, dâm thủy tuôn ra ngày càng nhiều, thấm đẫm ga giường thành một vũng lớn trắng đục dưới mông chị.

Chị dạng rộng hai chân, hông tự động nhấp lên đón nhận từng cú móc của chính mình, tưởng tượng đó là con cặc nóng hổi của Quân đang địt sâu lút cán vào lồn chị.

Tiếng rên rỉ bị kìm nén trong cổ họng, méo mó giữa khoái cảm và tội lỗi: “Ưm… a… Quân… mạnh nữa… địt chị mạnh nữa đi…” – những tiếng thì thầm khàn đục thoát ra từ đôi môi sưng mọng, vừa ngọt ngào vừa nhục nhã.

Và rồi khoảnh khắc ấy đến, dữ dội và không thể cưỡng lại.

Chị cong người lên như cây cung kéo căng, ba ngón tay móc sâu hết mức vào bên trong, ngón cái day mạnh điên cuồng lên hột le đang rung bần bật.

“A… Quân… aaaa… em địt chị sướng quá… chị ra… chị phun rồi…”

Chị vô thức gọi tên anh trong cơn mê loạn, tiếng hét vỡ vụn vút cao rồi nghẹn lại trong cổ họng khi cơn cực khoái bùng nổ kinh hoàng.

Lồn chị siết chặt lấy ngón tay rồi giãn ra trong từng đợt co thắt điên cuồng.

Dâm thủy tuôn trào ào ạt như suối, từng dòng nóng hổi mạnh mẽ phun ra bắn vọt lên, ướt đẫm bàn tay, mặt đùi và ga giường như sự giải phóng cuối cùng của tội lỗi bị dồn nén bấy lâu.

Chị co giật toàn thân trong khoái lạc tột độ, nước mắt trào ra vì sung sướng xen lẫn tủi hổ.

Khi cơn cực khoái dần tan, chị nằm co quắp lại như một đứa trẻ, trống rỗng và kiệt sức hoàn toàn.

Nước mắt lại tiếp tục rơi dài trên má, thấm ướt gối, trong sự tủi hổ ê chề không lời.

Chị kẹt giữa dư vị ngọt ngào còn rung động trong từng tế bào và vực thẳm đạo đức đang mở rộng dưới chân, biết rằng mình vừa rơi sâu hơn một bậc nữa vào cám dỗ không thể quay đầu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...