Quyền Lực Dục Vọng
Chương 3: Buổi tối bất ngờ
Cánh cửa thang máy khép lại, che khuất nụ cười gượng gạo và ánh mắt lảng tránh của Lan Hương.
Minh Quân đứng một mình giữa hành lang vắng lặng, lồng ngực vẫn còn phập phồng. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ban sáng và những âm thanh ướt át đêm qua như hai dòng điện trái chiều chạy trong người anh. Anh nhớ lại ánh mắt mình vừa nhìn chị – một ánh mắt không còn rụt rè, sợ sệt mà đã mang chút lửa của sự khao khát. Nhưng rồi, anh cúi xuống nhìn lại chính mình.
Chiếc áo phông cũ bạc màu rộng thùng thình. Quần đùi nhăn nhúm. Đôi dép lê lẹt quẹt. Và khi anh đưa tay vuốt lên mặt, những sợi râu lởm chởm đâm vào tay thô ráp.
“Mày định dùng cái bộ dạng này để nhìn người ta bằng ánh mắt đó sao? Nực cười.”
Minh Quân tự cười chua chát. Sự tự ti về ngoại hình bỗng chốc dập tắt đốm lửa tự tin vừa nhen nhóm. Anh nhận ra, nếu bên trong anh đang bắt đầu thay đổi, thì bên ngoài anh cũng phải lột xác. Anh không thể để Lan Hương nhìn thấy một gã hàng xóm lôi thôi, luộm thuộm mãi được.
Anh quay ngoắt người, đi bộ xuống cầu thang bộ thay vì chờ thang máy. Anh cần vận động để giải tỏa năng lượng bức bối đang tích tụ.
Tiệm cắt tóc “Giá Sinh Viên” nằm khuất trong con ngõ nhỏ gần chung cư, vắng vẻ vào buổi sáng giữa tuần.
Minh Quân đẩy cửa bước vào. Một luồng khí mát lạnh từ điều hòa ập vào, mang theo mùi hóa chất uốn nhuộm và mùi dầu gội hương hoa nồng nàn.
“Anh cắt tóc ạ? Mời anh vào!”
Một giọng nữ lanh lảnh, tươi vui vang lên. Cô thợ trẻ tên Vy đang ngồi lướt điện thoại ở ghế chờ vội vàng đứng dậy.
Vy trẻ măng, chừng 20 tuổi, nhưng vóc dáng thì đã phổng phao, đầy sức sống. Cô mặc chiếc áo thun đen cổ tim khoét sâu, chất vải thun lạnh mỏng tang bó chặt lấy vòng một căng tròn, o ép đến mức khe ngực trắng nõn cứ đập vào mắt người đối diện. Chiếc quần short jeans ngắn cũn cỡn, mép quần cắt tua rua ôm sát vòng ba nảy nở và để lộ đôi chân trắng bóc, thon thả.
Minh Quân hơi khựng lại. Sự dạn dĩ và trang phục “mát mẻ” của cô gái khiến anh – một gã trai vừa mới chui ra khỏi vỏ ốc – lập tức thấy bối rối. Anh gật đầu nhẹ, mắt không dám nhìn thẳng vào khoảng hở trước ngực cô, lảng tránh sang hướng khác: “À… ừ… Anh muốn cắt ngắn… với cạo râu.”
“Dạ, anh qua giường gội đầu trước nhé. Em gội cho anh thư giãn,” Vy nói, tự nhiên nắm lấy cánh tay anh kéo đi.
Bàn tay cô gái mềm mại, lòng bàn tay ấm nóng chạm trực tiếp vào bắp tay trần của Quân khiến anh cứng người lại. Đã bao lâu rồi anh không được phụ nữ chạm vào da thịt? Sự tiếp xúc đột ngột này làm anh căng thẳng tột độ.
Khu vực gội đầu mờ tối, chỉ có ánh đèn vàng nhè nhẹ. Quân nằm xuống giường gội, toàn thân căng cứng như khúc gỗ, hai tay bám chặt vào mép nệm. Vy kéo chiếc ghế đẩu ngồi ngay phía trên đỉnh đầu anh.
“Anh thả lỏng ra đi, gồng thế đau cổ đấy,” Vy cười khúc khích, giọng pha chút trêu chọc.
Khi cô cúi người xuống để xả nước, “tai nạn” đầu tiên xảy ra. Vì tư thế ngồi cao hơn và phải cúi thấp để chỉnh vòi nước, bầu ngực đầy đặn của Vy qua lớp áo thun mỏng vô tình áp nhẹ vào đỉnh trán Quân.
Minh Quân nín thở. Anh cảm nhận rõ sức nặng mềm mại, sự đàn hồi êm ái và hơi ấm nóng hổi từ đôi gò bồng đảo ấy đang đè lên trán mình. Mùi nước xả vải thơm ngọt từ áo cô phả thẳng vào mũi anh. Anh nhắm nghiền mắt, tim đập thình thịch vì sợ hãi xen lẫn kích thích. Anh sợ cô biết anh đang rung động, nhưng cũng không dám nhúc nhích vì sợ mất đi cảm giác êm ái này.
Vy dường như không để ý – hoặc cố tình lờ đi. Cô luồn những ngón tay thon dài vào tóc anh, gãi nhẹ nhàng.
“Tóc anh dày thật đấy,” cô nói bâng quơ.
Mỗi lần cô với tay lấy dầu gội hay khăn lau, lồng ngực cô lại chao đảo, cọ quẹt, trượt qua trán và thái dương anh. Sự ma sát êm ái đến tê dại ấy khiến Quân rùng mình, da gà nổi lên từng đợt trên cánh tay trần. Anh cắn chặt răng, cố gắng nghĩ đến những con số để xua đi hình ảnh đen tối trong đầu, nhưng mùi hương cơ thể nồng nàn của Vy cứ bao vây lấy anh.
Ra đến ghế cắt, sự tra tấn ngọt ngào càng tăng lên.
Vy khoác áo choàng cho anh. Cô đứng sát phía sau, vòng hai tay trần qua cổ anh để buộc dây. Trong khoảnh khắc đó, cả cơ thể phía trước của cô áp sát vào lưng ghế và vai anh. Quân cảm nhận được sự mềm mại của ngực cô ép vào vai mình, nóng hổi qua lớp vải áo choàng mỏng tang. Hơi thở thơm mùi kẹo bạc hà của cô phả vào gáy anh nhột nhạt.
Vy bắt đầu cắt. Vì tiệm chật, cô phải di chuyển liên tục sát quanh ghế.
Mỗi lần cô lách người sang bên cạnh để tỉa tóc mai, phần hông và đùi trong lớp quần short jeans thô ráp lại cọ vào khuỷu tay trần của Quân (phần tay thò ra khỏi áo choàng).
Có những lúc, cô đứng sát đến mức anh cảm nhận được hơi ấm từ làn da đùi non mềm mại của cô truyền sang bắp tay mình. Minh Quân ngồi bất động, mắt nhìn chằm chằm vào gương nhưng không dám nhìn vào hình ảnh phản chiếu của cô, mặt đỏ bừng lên. Anh nuốt nước bọt liên tục, cổ họng khô khốc.
“Anh cúi đầu xuống chút,” Vy ra lệnh, tay đè nhẹ lên gáy anh.
Cô đứng kẹp sát vào tay vịn ghế. Khi cô rướn người cắt phần tóc gáy, bụng dưới phẳng lì và mềm mại của cô áp sát, cọ nhẹ vào bắp tay anh theo từng nhịp thở. Sự gần gũi xác thịt này quá sức chịu đựng với một kẻ “đói khát” lâu ngày như anh. Dù lý trí bảo phải lịch sự, nhưng bản năng đàn ông lại tham lam hít hà mùi hương da thịt tỏa ra từ cô gái trẻ.
Đỉnh điểm là lúc cạo râu.
Vy xoay ghế anh đối diện gương, rồi tự nhiên bước tới, đứng chen vào giữa hai chân anh đang mở rộng.
Quân hoảng hốt, định khép chân lại nhưng không kịp. Đùi của Vy đã ép chặt vào hai bên đầu gối anh. Vùng tam giác mật của cô chỉ cách hạ bộ đang rục rịch phản ứng của anh vài gang tay.
“Ngồi yên nào anh trai, cựa quậy là đứt tay đấy,” Vy nhắc nhở, tay nâng cằm anh lên.
Tay cô thoa bọt cạo râu, ngón tay mềm mại lướt trên da mặt, vẽ những vòng tròn trêu ngươi quanh môi anh. Vy cúi sát mặt anh để cạo cho sạch. Gần đến mức Quân thấy rõ hàng mi cong vút và đôi môi đỏ mọng ướt át của cô.
Mỗi nhịp tay cô đưa dao cạo, phần bụng dưới và hông của cô lại vô tình cọ nhẹ, ấn vào đầu gối anh theo nhịp điệu đều đặn. Sự ma sát nhịp nhàng ấy truyền tín hiệu thẳng xuống “thằng nhỏ” của Quân. Cậu nhỏ cương cứng, đội lớp quần lên, may mắn được chiếc áo choàng che khuất.
Minh Quân cắn chặt môi đến bật máu, tay bám chặt vào thành ghế, mồ hôi rịn ra trên trán vì căng thẳng tột độ. Anh vừa sợ bị phát hiện, vừa tận hưởng cảm giác đê mê tội lỗi này.
“Xong rồi!” Vy dùng khăn ấm lau mặt cho anh.
Bàn tay cô tiện thể lướt xuống cổ, rồi luồn nhẹ vào cổ áo sơ mi đang phanh cúc của anh để lau bọt rơi vãi. Lòng bàn tay ấm nóng, mềm mại của cô áp trực tiếp lên ngực trái anh, nơi trái tim đang đập như muốn vỡ tung lồng ngực.
Cô dừng lại một chút, cảm nhận nhịp tim dồn dập ấy, rồi nhìn anh qua gương, cười mỉm đầy ẩn ý: “Tim anh đập nhanh thế? Sợ em cắt phạm vào thịt à? Hay là… hồi hộp?”
Quân đỏ mặt tía tai, chỉ biết lí nhí, mắt lảng đi chỗ khác: “À… ừ… anh hơi… hơi nóng thôi.”
Khi Vy tháo khăn choàng, Minh Quân nhìn vào gương. Người trong đó lạ lẫm đến mức anh ngỡ ngàng.
Mái tóc ngắn gọn gàng kiểu undercut để lộ vầng trán cao và đôi mắt sáng (dù vẫn còn vương nét rụt rè, bối rối). Khuôn cằm cạo sạch sẽ lộ ra đường nét vuông vức nam tính. Trông anh trẻ trung, khỏe khoắn và “sáng” hơn hẳn cái vẻ u ám lúc sáng.
Vy dúi tấm card visit vào túi áo ngực của anh, ngón tay lại một lần nữa quẹt nhẹ qua đầu ngực anh sau lớp áo, nháy mắt: “Lần sau nhớ gọi em nhé. Em giảm giá đặc biệt cho anh.”
Quân trả tiền vội vàng, gật đầu cảm ơn rối rít rồi bước nhanh ra khỏi tiệm như chạy trốn. Sự tiếp xúc da thịt dồn dập vừa rồi khiến anh vừa hưng phấn, vừa xấu hổ, đầu óc quay cuồng.
Về đến chung cư, trời đã ngả sang chiều muộn. Minh Quân đi bộ về phòng, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim. Anh về phòng, tắm rửa sạch sẽ để gột bỏ những sợi tóc con và cả sự kích thích còn sót lại, thay một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ và quần âu chỉnh tề.
Vừa mở cửa định đi vứt rác, cửa thang máy tầng 12 mở ra. Lan Hương bước ra, trên tay xách túi đồ đi chợ.
Hai người chạm mặt nhau giữa hành lang.
Minh Quân đứng sững lại. Lan Hương cũng khựng lại.
Chị nhìn người thanh niên trước mặt. Không còn là cậu em hàng xóm luộm thuộm với mái tóc tổ quạ nữa. Trước mặt chị là một người đàn ông gọn gàng, khuôn mặt sáng sủa lộ rõ nét nam tính, và đặc biệt là ánh mắt… Ánh mắt anh nhìn chị lúc này có sự bối rối, nhưng cũng ẩn chứa một ngọn lửa lạ lùng – dư âm của sự kích thích ban nãy chưa tan hết.
Túi đồ trên tay Lan Hương trễ xuống. Chị nhìn chằm chằm vào anh, đôi môi hé mở vì ngạc nhiên.
“Em… Quân?” Giọng chị thốt lên, đầy vẻ không tin.
Minh Quân đưa tay gãi gãi mái tóc ngắn cụt lủn, cười gượng gạo, cái nết nhút nhát lại trỗi dậy trước người phụ nữ mình thầm thương: “Dạ… chào chị Hương. Chị… chị mới đi chợ về ạ?”
Lan Hương bước lại gần hơn, ánh mắt chị dán chặt vào khuôn mặt anh, rồi lướt xuống bờ vai rộng trong chiếc áo sơ mi. Gò má chị ửng hồng.
“Trời ơi… Chị suýt không nhận ra em. Trông em… khác hẳn,” Lan Hương nói, giọng nhẹ nhàng nhưng có chút run rẩy. “Đẹp trai hơn nhiều lắm Quân ạ. Tóc ngắn thế này… nhìn em… đàn ông lắm.”
Từ “đàn ông” chị nói rất khẽ, như một hơi thở.
Minh Quân đỏ mặt, cúi nhìn xuống mũi giày, lắp bắp: “Dạ… tại… tại chị bảo đàn ông phải mạnh mẽ… nên em thử thay đổi chút thôi ạ.”
Sự thật thà và vẻ bối rối của anh dường như lại càng khiến Lan Hương rung động hơn. Chị mỉm cười, một nụ cười dịu dàng và có chút e thẹn khác thường, không còn vẻ “chị gái” vô tư như trước.
“Ừ, em nghe lời thế là tốt. Chị… chị thích kiểu này lắm.”
Chị ngập ngừng một chút, ngón tay siết nhẹ quai túi đồ, rồi ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt long lanh mời gọi: “À… tối nay em rảnh không? Mang cái CV sang chị xem lại cho. Sẵn tiện… chị mua gà về làm sả ớt đây. Em sang ăn tối cùng luôn nhé? Ăn một mình… chị buồn lắm.”
Lời mời của chị rơi vào không gian tĩnh lặng của hành lang, nghe rõ mồn một. Minh Quân ngẩng lên, tim đập thình thịch. Cơ hội để bước qua cánh cửa kia đã đến.
“Dạ… em… em sang ạ. Mấy giờ thì tiện cho chị?”
“7 giờ nhé. Chị đợi.”
Lan Hương mỉm cười, nụ cười chứa đựng cả một bầu trời hứa hẹn, rồi quay người mở cửa phòng 1202, để lại Minh Quân đứng đó với sự hồi hộp xen lẫn khao khát cháy bỏng.
Đúng 7 giờ tối. Hành lang chung cư cũ kỹ chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, im lìm đến mức Minh Quân có thể nghe thấy tiếng mạch máu đang đập thình thịch hai bên thái dương mình.
Quân đứng trước cửa phòng 1202. Anh hít một hơi dài, cố gắng nuốt trôi sự hồi hộp đang dâng lên trong cổ họng. Anh đã mất cả tiếng đồng hồ trong phòng tắm, kỳ cọ sạch sẽ như thể muốn gột rửa đi cái mùi đàn ông lam lũ thường ngày. Trên cổ áo sơ mi là một chút nước hoa hương gỗ rẻ tiền – thứ vũ khí yếu ớt anh dùng để che đậy sự tự ti nghèo nàn của mình.
Cốc. Cốc.
Cánh cửa mở ra. Và thế giới của Quân chao đảo.
“Vào đi em Quân, đúng giờ thế!”
Lan Hương hiện ra trước mặt anh, rực rỡ và sống động đến mức khiến Minh Quân gần như quên cả thở.
Chị đã trút bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc cô giáo nghiêm nghị hay người phụ nữ công sở xa cách ngày thường.
Trước mặt Quân giờ đây là một Lan Hương “đàn bà” nhất, trần tục nhất, quyến rũ đến mức nguy hiểm.
Chiếc áo phông cotton màu hồng phấn rộng thùng thình, loại vải mỏng mềm rẻ tiền ấy, giờ đây lại trở thành thứ vũ khí tình dục chết người trên cơ thể cô.
Nó trễ nải một cách lười biếng xuống tận bờ vai, để lộ trọn vẹn xương quai xanh thanh thoát cùng làn da trắng muốt mịn màng, và cả dây áo lót màu kem mảnh như sợi chỉ vắt hờ hững qua vai, như sắp tuột khỏi bất cứ lúc nào.
Chất cotton mỏng manh, gần như trong suốt dưới ánh đèn vàng ấm áp của hành lang chung cư cũ kỹ, bám nhẹ vào da thịt cô như một lớp sương mù mỏng, không che đậy mà chỉ làm mờ đi vừa đủ để kích thích trí tưởng tượng đến mức đau đớn.
Nó ôm sát lấy đôi bầu ngực đầy đặn, căng tròn, khiến hai núm vú hồng hào đã cương nhẹ vì cái se lạnh đêm khuya in hằn rõ ràng qua lớp vải, như hai điểm tối nổi bật trên nền hồng phấn nhạt, rung nhẹ theo từng nhịp thở gấp gáp của cô.
Mỗi lần Lan Hương khẽ cử động hay hít vào một hơi, lớp cotton lại ma sát nhẹ vào đầu nhũ hoa nhạy cảm, khiến chúng càng thêm cứng ngắc, như đang van xin được chạm vào.
Vòng eo thon gọn bị chiếc áo rộng che hờ, nhưng lại càng tôn lên sự nở nang đột ngột của cặp hông quả táo và đôi mông tròn trịa ẩn hiện dưới lớp vải mỏng, mỗi bước chân khiến chúng lắc lư nhẹ nhàng đầy khiêu khích.
Nhưng thứ khiến Quân gần như mất hết lý trí chính là đôi chân trần thon dài của cô.
Chúng sáng lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt, như được phủ một lớp dầu bóng mịn màng sau khi vừa tắm, từ bắp chân săn chắc, thẳng tắp xuống tận bàn chân nhỏ nhắn với những ngón chân hồng hào cong cong duyên dáng.
Chiếc áo phông ngắn cũn cỡn chỉ che đến giữa đùi, để lộ gần như toàn bộ đôi chân dài bất tận ấy.
Mỗi bước đi chậm rãi của cô đều khiến lớp cotton khẽ nhấc lên, hé lộ thêm một đoạn đùi trong trắng muốt, mịn màng không tì vết, nơi da thịt ép sát vào nhau tạo nên một khe nhỏ tối tăm đầy bí ẩn giữa hai bắp đùi căng mọng.
Ánh đèn phản chiếu lên làn da còn ẩm nhẹ, tạo những vệt sáng long lanh dọc theo đường cong chân, gợi lên những liên tưởng ướt át không thể kiểm soát: Quân tưởng tượng đầu lưỡi mình lướt dọc từ mắt cá chân lên đầu gối, rồi cao hơn nữa, nơi lớp cotton mỏng đang che đậy vùng kín chắc chắn đã nóng ran và ướt át vì những cơn mộng mị đêm qua.
Anh hình dung đôi chân ấy quắp chặt lấy hông mình, bàn chân trần bấu víu vào lưng anh, da thịt mát lạnh nhưng nóng bỏng ma sát vào nhau trong từng nhịp thúc, cho đến khi anh bắn đầy tinh dịch nóng hổi lên tận lớp cotton hồng phấn mỏng manh ấy, thấm ướt cả vùng bụng dưới đang phập phồng trước mắt.
Sự đối lập giữa chất vải cotton bình dị, mỏng manh, gần như rẻ tiền và những đường cong đẫy đà, mềm mại, xuân thì bên trong khiến Lan Hương trông không còn là người phụ nữ xa cách nữa, mà là một người đàn bà trần tục nhất, dâm đãng nhất, đang vô tình (hay cố ý?) phô bày tất cả những gì khiến Quân khao khát đến phát điên chỉ bằng một chiếc áo phông cũ kỹ và đôi chân trần sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
“Dạ… em chào chị.” Quân lí nhí, ánh mắt anh như kẻ trộm, chỉ dám lướt nhanh qua rồi găm chặt xuống sàn nhà, sợ rằng nếu nhìn lâu hơn một giây, anh sẽ bị thiêu đốt.
“Vào đi, đứng đấy làm gì. Cơm vừa chín tới, nóng hổi.” Hương cười xòa, bàn tay chị vỗ nhẹ lên vai anh.
Cái chạm tay ấy như một đốm lửa rơi vào đống rơm khô. Bàn tay chị mềm, ấm sực, truyền một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng Quân qua lớp vải áo sơ mi mỏng tang. Anh nuốt nước bọt, bước vào, cánh cửa đóng lại sau lưng. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, nhốt anh vào một chiếc lồng kín mít, ngập tràn mùi hương của chị – mùi sữa tắm hoa hồng nồng nàn pha lẫn mùi da thịt ấm áp, ngây ngất.
Căn hộ chật hẹp. Bàn ăn được dọn ngay tại bàn trà thấp. Vì chiếc sofa chỉ là loại băng dài hai chỗ, Lan Hương tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh.
“Ngồi đây cho êm, khách sáo làm gì.”
Khi chị ngồi xuống, lớp đệm mút cũ kỹ lún sâu ngay lập tức, tạo thành một cái bẫy ngọt ngào kéo hai cơ thể trôi tuột về phía nhau.
Khoảng cách an toàn bị xóa sổ chỉ trong chớp mắt.
Đùi phải trần trụi, mát rượi của Lan Hương chạm sát vào đùi trái của Quân qua lớp quần jeans thô ráp.
Cái chạm đầu tiên ấy như một cú sốc điện mạnh mẽ, khiến toàn thân anh cứng đờ trong tích tắc.
Làn da chị mịn màng như lụa, mát lạnh vì vừa tắm và vì chiếc váy ngủ cotton ngắn không che hết đùi, áp sát vào lớp vải jeans thô cứng, nóng hổi đang căng chặt vì cơ thể anh đang rực cháy từ bên trong.
Sự đối lập ấy càng làm nổi bật từng chi tiết: da thịt chị mềm mại, trơn tru như kem, không một lỗ chân lông thô ráp, trong khi quần jeans của anh sần sùi, thô ráp, nóng ran vì máu dồn xuống hạ bộ từ lúc chị bước vào phòng.
Ma sát nhẹ xảy ra ngay khi cả hai khẽ dịch chuyển để ngồi vững – da đùi chị lướt nhẹ trên lớp vải jeans, tạo nên một luồng điện khoái cảm sắc nhọn chạy rần rật từ điểm tiếp xúc ấy lan tỏa khắp cơ thể Quân.
Nó bắt đầu từ mặt đùi ngoài, nóng bỏng như bị kim châm, rồi lan dọc theo dây thần kinh lên tận bụng dưới, khiến con cặc anh giật mạnh một cái trong quần, cương cứng thêm một mức đau điếng.
Luồng điện ấy tiếp tục chạy dọc sống lưng, lên tận gáy, khiến tóc gáy anh dựng đứng, rồi lan ra hai cánh tay khiến anh phải siết chặt tay vào thành sofa để khỏi run rẩy lộ liễu.
Mỗi lần Lan Hương khẽ cử động để gắp thức ăn hay cười nói, đùi chị lại cọ nhẹ thêm một chút vào đùi anh, kéo dài sự ma sát ấy thành những đợt khoái cảm liên tiếp.
Da chị mát lạnh ban đầu giờ đã ấm dần lên vì hơi nóng từ cơ thể anh truyền sang, nhưng vẫn giữ được độ mịn màng chết người, khiến Quân cảm giác như đang bị một miếng lụa sống quấn lấy, vừa dịu dàng vừa tra tấn.
Anh gần như nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong tai, máu nóng dồn hết xuống hạ bộ, con cặc cương cứng đến mức đau nhức, ép chặt vào lớp jeans thô ráp như muốn xé toạc ra để tìm kiếm sự giải thoát.
Hương gắp thức ăn cho anh, vô tư chăm sóc như một người chị gái. Nhưng trong mắt Quân, từng cử chỉ ấy lại là một sự khiêu khích vô tình.
“Ăn nhiều vào, đàn ông con trai phải có da có thịt mới đẹp. Mà công nhận, cắt tóc xong nhìn em sáng láng hẳn. Chị nhìn còn thấy ưng…”
Lời khen của chị lọt vào tai Quân, méo mó đi vì dục vọng. Mùi hương của chị bao vây lấy anh, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Anh cắm cúi ăn, cố giấu đi khuôn mặt đang đỏ bừng như say rượu và hơi thở ngày càng nặng nhọc.
Bữa ăn kết thúc trong sự tra tấn êm ái. Lan Hương dọn dẹp rồi quay lại với hai cốc nước. “Nào, giờ đến việc chính. Mở máy lên chị xem cái CV cho.”
Minh Quân đặt laptop lên bàn trà thấp. Để cùng nhìn vào màn hình nhỏ xíu, hai cái đầu buộc phải ghé sát vào nhau. Lan Hương, với bản năng nhiệt tình của một giáo viên, rướn người tới, một tay chống lên đùi mình, tay kia chỉ trỏ lên màn hình.
Và rồi, địa ngục – hay thiên đường – mở ra.
Khi chị rướn người về phía trước, bầu ngực trái đầy đặn, căng tròn của Lan Hương vô tình áp sát vào bắp tay phải của Quân.
Sức nặng mềm mại, đàn hồi đến kinh ngạc của nó đè nén lên cánh tay anh một cách chậm rãi, chắc chắn, như một chiếc gối lụa nóng hổi đang từ từ ép chặt xuống.
Lớp cotton mỏng của chiếc áo phông không hề là rào cản – nó chỉ làm tăng thêm cảm giác ma sát khi bầu ngực chị cọ nhẹ vào da thịt anh qua lớp áo sơ mi mỏng.
Quân cảm nhận rõ ràng độ ấm nóng hổi tỏa ra từ bên trong, hơi ấm của một người phụ nữ đang độ xuân thì, lan tỏa qua lớp vải mỏng manh thấm vào da anh như một dòng lửa chậm.
Mỗi lần Lan Hương thở sâu vì hào hứng, bầu ngực ấy lại phập phồng mạnh mẽ, ép chặt hơn vào bắp tay anh rồi lại giãn ra một chút, tạo nên những nhịp cọ xát liên tục đầy tra tấn.
Đầu núm vú đã cương cứng vì kích thích vô tình ấy in hằn rõ qua lớp cotton, cọ nhẹ vào cánh tay anh theo từng nhịp thở, như một hạt đậu nhỏ cứng ngắc đang miết đi miết lại trên da thịt, gửi những luồng điện khoái cảm sắc nhọn chạy rần rật từ bắp tay lên vai, xuống tận bụng dưới.
Quân cứng đờ người, cơ bắp tay căng cứng không dám nhúc nhích, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng sẽ khiến bầu ngực ấy ép chặt hơn, hoặc tệ hơn, khiến chị nhận ra sự cương cứng đau điếng đang căng tức trong quần anh.
Hơi ấm nóng hổi, độ đàn hồi mềm mại đến mức khiến anh muốn rên lên ấy khiến đầu óc anh quay cuồng, máu nóng dồn hết xuống hạ bộ, con cặc giật mạnh từng cơn như muốn phá quần mà lao ra.
Chưa dừng lại ở đó, để ngồi thoải mái hơn, Lan Hương co một chân lên ghế. Chiếc quần ngủ vốn đã ngắn cũn cỡn nay càng co lên cao, phơi bày gần như toàn bộ phần đùi non trắng nõn đến tận bẹn. Đầu gối trần của chị vô tình tỳ nhẹ vào đùi ngoài của Quân làm điểm tựa. Mỗi lần chị hào hứng: “Đúng rồi, chỗ này hay này!”, chị lại vô thức rung đùi, đầu gối cọ đi cọ lại vào chân anh.
Minh Quân cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh nồng lan trong miệng giúp anh giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Máu trong người anh dồn hết xuống hạ bộ, tạo nên một sự cương cứng đau đớn, căng tức đến mức như muốn nổ tung. Anh phải khom người xuống, giả vờ chăm chú nhìn màn hình, dùng chính cơ thể mình để che đi “túp lều” đang dựng đứng đầy tục tĩu ở đũng quần.
“Em… em hiểu rồi ạ.” Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn như tiếng sỏi nghiến vào nhau.
Lan Hương quay sang, khuôn mặt chị chỉ cách anh một gang tấc. Hơi thở chị phả vào má anh, thơm tho. Chị thấy trán anh lấm tấm mồ hôi. “Sao thế? Nóng à em? Để chị bật quạt to lên nhé.”
Sự ngây thơ của chị lúc này, đối với Quân, tàn nhẫn hơn bất kỳ lời từ chối nào. Nó biến anh thành một kẻ tội đồ dơ bẩn đang rình rập, thèm khát chính “người chị” tốt bụng của mình.
“Xong rồi đấy.” Chị vỗ tay cái bốp, rồi theo thói quen thân mật, vỗ nhẹ lên đùi anh một cái – ngay sát phần bẹn nhạy cảm đang căng cứng.
Quân giật bắn người như chạm phải dây điện trần. “Vâng… em cảm ơn chị. Em… em về đây ạ, muộn rồi.” Anh bật dậy như lò xo nén hết cỡ, sợ rằng chỉ cần ở lại thêm một giây, con thú trong anh sẽ xé toạc lồng ngực mà lao ra.
Minh Quân lao về phòng mình, đóng sầm cửa, khóa trái hai lớp. Anh tựa lưng vào cửa, thở dốc hồng hộc, mắt vằn lên những tia máu đỏ.
Nhưng cánh cửa gỗ không ngăn được những hình ảnh đang nhảy múa trong đầu anh. Bầu ngực mềm mại ép vào tay, đầu gối trắng muốt cọ vào đùi, và mùi hương đàn bà nồng nàn… tất cả quay cuồng, sắc nét và sống động đến điên dại.
Minh Quân lao lên giường, tay run rẩy tháo thắt lưng. Chiếc quần jeans chật chội tuột xuống cùng quần lót, giải phóng cho dục vọng đang gào thét.
Con cặc đã cương cứng từ lâu bật ra khỏi lớp vải, nóng hổi, đỏ au, đầu khấc bóng nhẫy dịch nhờn, giật giật từng cơn như muốn lao vào một cơ thể thật sự.
Anh nằm ngửa, hai chân dạng rộng, bàn tay phải siết chặt lấy thân cặc từ gốc, vuốt mạnh một cú dài từ dưới lên khiến dịch nhờn bắn ra tung tóe.
Trong đầu anh, ký ức những cái chạm vô tình ban nãy bị bóp méo hoàn toàn thành một cơn mời gọi dâm đãng không thể cưỡng lại.
Anh nhớ lại bầu ngực đầy đặn của Lan Hương ép vào bắp tay mình, nhưng trong tưởng tượng, chị không vô tình nữa – chị chủ động rướn người, ép chặt bộ ngực căng tròn ấy vào tay anh, núm vú cứng ngắc cọ xát qua lớp cotton mỏng như đang van xin được vê mạnh.
“Em muốn chạm vào ngực chị không… muốn bóp mạnh không Quân…” – giọng chị vang lên trong đầu anh, khàn đục đầy dục vọng.
Tay anh vuốt nhanh hơn, siết chặt hơn, mô phỏng như đang bóp lấy bầu ngực ấy thật sự.
Anh tưởng tượng Lan Hương không chỉ ép ngực, mà còn chủ động banh rộng hai chân ra trước mặt anh, chiếc quần ngủ ngắn cũn kéo lên tận bẹn, để lộ vùng kín ướt át hồng hào, hai mép lồn hé mở mời gọi.
“Địt chị đi… nhét cặc em vào lồn chị đi… chị thèm quá rồi…” – chị thì thầm trong cơn mê của anh, giọng rên rỉ dâm đãng như con điếm đang lên cơn.
Anh gầm nhẹ trong cổ họng, tay vuốt điên cuồng lên xuống thân cặc nổi đầy gân xanh, ngón cái day mạnh lên đầu khấc mỗi lần lên đỉnh, khiến dịch nhờn bắn ra rơi xuống bụng.
“A… chị Hương… lồn chị chặt quá… em địt chị nát lồn luôn… chị là con đĩ của em…” – những lời tục tĩu tuôn ra từ miệng anh không kiểm soát, hòa lẫn với tiếng “nhóp nhép” ma sát mạnh bạo của bàn tay.
Hông anh nhấp lên liên hồi như đang thúc sâu vào lồn chị thật sự, hai hòn dái co rút chuẩn bị bùng nổ.
Anh tưởng tượng mình đang đè Lan Hương xuống giường, cặc ra vào điên cuồng trong lồn chị ướt át, chị cong người rên rỉ van xin được bắn tinh vào tử cung.
Và rồi khoảnh khắc ấy đến – một sự bùng nổ dữ dội về thể xác, kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của lý trí.
Con cặc giật mạnh liên hồi trong bàn tay siết chặt, phồng lên tối đa.
Từng dòng tinh dịch nóng hổi, dày đặc bắn vọt lên cao thành những vệt dài trắng đục, rơi xuống bụng, ngực và cả ga giường anh, vấy bẩn khắp nơi như minh chứng cho sự chiếm đoạt dâm ô trong tâm tưởng.
Mỗi lần giật là một dòng tinh khác lại phun ra mạnh mẽ, bắn xa đến tận cổ anh, ướt át nhớp nháp, mùi dục vọng nồng nặc lan tỏa trong căn phòng nhỏ.
Anh co giật toàn thân trong cơn cực khoái kéo dài, mắt nhắm nghiền, miệng vẫn lẩm bẩm gọi tên chị đầy tục tĩu: “Bắn vào lồn chị rồi… đầy tinh trùng em trong tử cung chị rồi chị Hương ơi…”
Lý trí tan biến hoàn toàn trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại sự thỏa mãn nguyên thủy của một gã đàn ông vừa “địt” người phụ nữ mình khao khát đến phát điên trong trí tưởng tượng.
Minh Quân nằm vật ra giường, mồ hôi ướt đẫm ga trải, hơi thở đứt quãng trong căn phòng tĩnh mịch.
Cảm giác tội lỗi len lỏi vào, nhưng rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi một cảm giác khác mạnh mẽ hơn – dư vị ngọt ngào của tội lỗi.
