Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Quyền Lực Dục Vọng

Chương 3 : Bức Tường



Chương 2: Bức Tường

Ánh nắng ban mai yếu ớt của ngày mới cố gắng len lỏi qua những khe hở của khung cửa sổ gỗ mục nát, vẽ lên sàn nhà đầy bụi bặm những vệt sáng nhờ nhạt, đứt quãng.

Minh Quân mở mắt. Điều đầu tiên anh cảm thấy không phải là sự sảng khoái của một giấc ngủ sâu, mà là cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực – di chứng của những cơn ác mộng chập chờn suốt đêm qua. Anh nằm bất động trên chiếc giường đơn lộn xộn, tấm ga trải giường nhàu nhĩ quấn lấy chân như muốn níu giữ anh lại trong vũng lầy của sự thảm hại.

Anh nhìn chằm chằm lên trần nhà, nơi những vết nứt vôi vữa chạy dọc ngang như những vết sẹo của thời gian. Đầu óc anh quay cuồng, trôi dạt giữa hai luồng ký ức đối lập.

Một bên là bóng tối đen đặc: Hình ảnh Lan Anh rên rỉ, quằn quại dưới thân xác vạm vỡ của Huy. Tiếng cười đắc thắng của gã đàn ông đó, tiếng da thịt va chạm ướt át, và ánh mắt khinh bỉ mà Lan Anh dành cho anh trong cơn hoan lạc… Tất cả vẫn còn đó, sắc lẹm như những mảnh thủy tinh găm vào não bộ, khiến anh cảm thấy ruột gan mình quặn thắt vì nhục nhã.

Nhưng bên cạnh đó, một luồng sáng lạ lẫm, ấm áp lại đang len lỏi vào, cố gắng xoa dịu vết thương ấy. Đó là ký ức về đêm qua. Cú va chạm ở hành lang tối. Mùi hương hoa nhài thanh khiết pha lẫn chút xạ hương nồng nàn. Và đặc biệt là cái chạm tay ngắn ngủi ấy.

Minh Quân vô thức đưa bàn tay phải lên trước mặt, xòe ra dưới ánh nắng. Anh như vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại, mát lạnh từ bàn tay của Lan Hương. Một bàn tay thon dài, được chăm chút kỹ lưỡng, hoàn toàn trái ngược với sự thô kệch của anh. Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng điện kỳ lạ đã chạy dọc sống lưng anh, đánh thức những dây thần kinh cảm giác đã tê liệt suốt ba tháng ròng. Nó không chỉ là dục vọng – dù anh không phủ nhận sự hưng phấn thể xác khi nhìn thấy cơ thể quyến rũ của cô – mà nó còn là một thứ gì đó giống như sự an ủi, một lời nhắc nhở rằng anh vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, biết rung động và khao khát.

“Mày đang nghĩ cái quái gì vậy hả Quân?”

Anh lắc đầu thật mạnh, tự mắng mình thành tiếng trong căn phòng trống. Giọng nói của anh vang lên khàn đặc, chua chát.

“Mày nhìn lại mình đi. Một thằng thất nghiệp. Một thằng loser bị người yêu đá vì yếu sinh lý. Một gã đàn ông 27 tuổi đầu phải chui rúc trong cái xó xỉnh này. Mày lấy tư cách gì mà mơ tưởng đến người ta? Cô ấy là giáo viên, là phụ nữ đã có chồng, lại còn đẹp như thế…”

Sự tự ti, mặc cảm lại ùa về như một cơn thủy triều đen ngòm, nhấn chìm chút hy vọng vừa nhen nhóm. Minh Quân vùng dậy khỏi giường, bước loạng choạng vào nhà vệ sinh chật hẹp.

Tấm gương mờ đục vì hơi nước và vết ố thời gian phản chiếu lại hình ảnh một gã đàn ông tiều tụy đến mức chính anh cũng thấy xa lạ. Đôi mắt thâm quầng trũng sâu vì mất ngủ triền miên. Râu ria lởm chởm mọc không hàng lối trên khuôn mặt hốc hác. Mái tóc rối bù như tổ quạ, bết bát mồ hôi dầu.

Anh vặn vòi nước. Nước lạnh ngắt tát vào mặt, làm anh rùng mình nhưng cũng giúp đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút. Anh nhìn thẳng vào mắt mình trong gương, nghiến răng: “Không thể thế này mãi được. Mày định chết dần chết mòn ở đây để thằng Huy nó cười vào mặt mày sao?”

Hôm nay anh phải tiếp tục gửi CV. Dù biết hy vọng là mong manh, dù biết những cánh cửa cơ hội đang đóng sập trước mặt vì sự phá hoại ngầm của Huy, anh vẫn phải thử. Anh không thể để mình chết đói, càng không thể để sự hèn nhát giết chết mình lần nữa.

Minh Quân thay bộ quần áo ngủ hôi hám ra, khoác lên mình chiếc áo phông cũ màu xám bạc và chiếc quần short thể thao rộng thùng thình. Anh quyết định xuống quán cà phê cóc dưới tầng trệt, uống một ly đen đá thật đặc để xốc lại tinh thần trước khi bắt đầu cuộc chiến xin việc trong vô vọng.

Anh mở cửa phòng 1201, bước ra hành lang.

Không khí buổi sáng ở tầng 12 trong lành hơn anh tưởng. Những cơn gió nhẹ thổi qua dãy hành lang hun hút, mang theo tiếng chim sẻ lích chích từ những lồng chim treo ở ban công các căn hộ khác. Cuộc sống ở khu chung cư cũ này tuy nghèo nàn nhưng lại có một nhịp điệu bình yên đến lạ, khác hẳn sự xô bồ, giả tạo nơi anh từng sống.

Anh đi bộ dọc hành lang, cố gắng bước thật nhẹ để không làm ồn. Nhưng khi đi ngang qua căn hộ 1202, bước chân anh bỗng khựng lại như bị đóng đinh xuống sàn.

Cánh cửa gỗ sơn nâu sẫm của phòng 1202 hé mở.

Lan Hương bước ra.

Thời gian như ngưng đọng lại trong mắt Minh Quân. Nếu đêm qua, cô hiện ra với vẻ đẹp u buồn, mong manh và có phần xộc xệch của một người vợ bị bỏ rơi, thì sáng nay, dưới ánh sáng tự nhiên, cô rực rỡ và hoàn hảo như một nữ thần.

Cô đang khóa cửa, tay xách chiếc túi da chứa giáo án có vẻ rất nặng. Lan Hương mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh pastel nhạt – màu của bầu trời buổi sớm. Chất liệu lụa mềm mại ôm sát lấy thân hình cân đối, tôn lên vòng một đầy đặn đang phập phồng nhẹ nhàng sau lớp vải. Chiếc cúc áo trên cùng được mở hờ hững, vừa đủ lịch sự nhưng cũng vừa đủ để lộ ra hõm cổ sâu và xương quai xanh mảnh mai, trắng ngần đầy gợi cảm.

Phía dưới là chiếc chân váy bút chì công sở màu đen, ôm trọn lấy vòng eo con kiến và đường cong tròn trịa của vòng hông quả táo. Chân váy dài qua gối, nhưng đường xẻ tà phía sau thấp thoáng khoe ra bắp chân thon thả được bao bọc bởi lớp tất da chân mỏng tang. Cô đi đôi giày cao gót màu kem, mũi nhọn, gõ xuống sàn gỗ hành lang những âm thanh “cộp, cộp” đầy tự tin và quyến rũ.

Mái tóc đen dài tối qua xõa rối bời giờ đã được buộc cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ cao thanh tú và đôi bông tai ngọc trai nhỏ xíu lấp lánh. Cô quay người lại kiểm tra khóa cửa, và khoảnh khắc đó, một luồng gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi nước hoa quen thuộc ập vào khứu giác Quân. Mùi hương ấy không nồng gắt, mà thoang thoảng, len lỏi, vương vấn như muốn trêu đùa sự kìm nén của anh.

Minh Quân đứng chôn chân tại chỗ, nín thở. Anh muốn lùi lại, muốn trốn đi vì xấu hổ trước vẻ đẹp quá đỗi chỉn chu ấy, nhưng đôi chân không nghe lời.

“Ồ, chào em Quân.”

Lan Hương quay lại và nhìn thấy anh. Cô hơi giật mình, đôi mắt mở to một chút vì bất ngờ, nhưng rồi nhanh chóng cong lên thành một nụ cười ấm áp. Nụ cười ấy không phải kiểu xã giao hời hợt, mà mang nét dịu dàng của một người chị lớn.

“Chào… chào chị Hương,” Quân lắp bắp, giọng anh vỡ ra, khàn đặc và lúng túng.

Anh vội vàng cúi đầu nhìn xuống sàn gạch bong tróc, mặt nóng bừng lên như có lửa đốt. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và nhếch nhác trong bộ quần áo cũ kỹ này khi đứng cạnh cô. Anh cố nép sát vào tường để nhường đường, nhưng khóe mắt phản chủ vẫn lén lút liếc nhìn cô. Anh thấy lồng ngực cô phập phồng nhẹ sau lớp áo lụa, thấy đôi bàn tay thon dài đang chỉnh lại quai túi xách.

Lan Hương liếc nhìn anh, ánh mắt tinh tế của một người phụ nữ trưởng thành và cũng là một giáo viên lâu năm giúp cô nhận ra ngay sự ngại ngùng, lúng túng của chàng trai trẻ. Cô không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại, còn cảm thấy một chút thú vị và thương cảm.

“Em cũng xuống dưới à? Đi chung thang máy với chị nhé, chị đang vội đi dạy một chút.” Cô mở lời tự nhiên, bước về phía thang máy ở cuối hành lang, tiếng giày cao gót gõ nhịp đều đặn.

“Vâng… dạ… dạ được ạ chị,” Quân gật đầu lia lịa như một cái máy, bước theo sau cô nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn chừng hai mét, như thể sợ nếu lại gần quá, sự thảm hại của mình sẽ làm vấy bẩn hào quang của cô.

Cả hai cùng đứng trước cửa thang máy. Lan Hương đưa ngón tay thon dài ấn nút gọi. Đèn báo tầng nhảy số chậm chạp. Trong không gian chật hẹp của sảnh chờ thang máy, sự im lặng trở nên ngượng ngùng và đặc quánh. Minh Quân nín thở, cố gắng không để tiếng thở mạnh của mình phát ra, trong khi mùi hương của cô cứ vây lấy anh từ mọi phía.

Lan Hương bỗng quay sang, phá tan bầu không khí tĩnh lặng bằng một câu hỏi khiến tim Quân suýt nhảy ra khỏi lồng ngực:

“Em ngủ ngon không đêm qua? Chung cư này tường mỏng lắm, cách âm tệ thật. Chị nghe tiếng động gì đó lục đục bên phòng em lúc khuya, chắc là dọn dẹp đồ đạc mới chuyển đến thôi nhỉ?”

Minh Quân giật bắn mình, đánh thót một cái. Máu trong người anh như đông cứng lại rồi lại sôi sục lên.

Chị ấy nghe thấy gì? Tiếng anh trở mình trằn trọc? Tiếng anh thở dài? Hay tệ hơn… liệu chị ấy có nghe thấy những suy nghĩ đen tối trong đầu anh không? Câu hỏi của cô nghe có vẻ vô tư, nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười kia lại khiến anh hoang mang tột độ. Nó như một lời nhắc nhở đầy ẩn ý: Chị biết chúng ta ở rất gần nhau, chỉ cách một bức tường thôi đấy.

“Dạ… dạ… em ngủ ngon ạ chị,” anh trả lời lắp bắp, giọng run run không giấu nổi sự chột dạ. “Chắc… chắc là tiếng cái quạt trần cũ nó kêu cót két thôi ạ. Em… em xin lỗi nếu làm phiền chị.”

Anh siết chặt hai bàn tay vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, mắt vẫn dán chặt xuống mũi giày thể thao cũ mèm của mình, không dám ngẩng lên đối diện với cô.

Lan Hương bật cười khẽ. Tiếng cười trong trẻo, nhẹ nhàng làm đôi mắt cô long lanh hơn dưới ánh đèn hành lang.

“Có gì đâu mà xin lỗi, chị hỏi thăm thế thôi. Quen rồi mà, ở đây lâu em sẽ thấy nhà nào làm gì cũng nghe thấy hết ấy chứ.” Cô nói, giọng pha chút đùa cợt nhưng cũng đầy sự cảm thông. “Thế chuyện tìm việc mới của em thế nào rồi? Hôm qua chị thấy em bảo đang thất nghiệp đúng không?”

“Dạ… em đang gửi CV mấy chỗ rồi ạ. Nhưng mà… vẫn chưa có tin tức gì khả quan chị ạ,” anh thì thầm, giọng chùng xuống đầy mặc cảm.

Thang máy “ting” một tiếng, cửa mở ra. Bên trong trống không. Hai người bước vào. Lan Hương đứng ở một bên, Quân nép vào góc đối diện.

“Cố lên nhé em Quân,” giọng Lan Hương bỗng trở nên nghiêm túc và ân cần lạ thường. Cô quay sang nhìn thẳng vào anh. “Đàn ông mà, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó. Phải mạnh mẽ một chút. Đừng để chuyện cũ hay khó khăn trước mắt làm mình xuống tinh thần mãi. Em còn trẻ, lại có chuyên môn công nghệ thông tin, chị tin là cơ hội còn nhiều lắm.”

Lời khích lệ của cô không sáo rỗng. Nó ấm áp và chân thành như lời động viên của một người chị gái dành cho đứa em trai đang lạc lối. Trong khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại và cabin bắt đầu trôi xuống, Lan Hương vô tình lùi lại một bước để giữ thăng bằng, khuỷu tay trần của cô chạm nhẹ vào bắp tay anh.

Một cú chạm thoáng qua, nhẹ tựa lông hồng nhưng đủ khiến Minh Quân run lên bần bật. Da thịt cô mát lạnh, mịn màng tiếp xúc với làn da đang nóng hổi vì bối rối của anh. Anh nín thở, không dám nhúc nhích, sợ làm tan biến khoảnh khắc này.

Thang máy dừng ở tầng trệt. Cửa mở ra, ánh nắng chói chang ùa vào.

Lan Hương bước ra trước. Nhưng có vẻ chiếc túi xách chứa đầy giáo án và laptop quá nặng, cộng với đôi giày cao gót khiến bước chân cô hơi loạng choạng, vai nghiêng hẳn sang một bên. Cô khẽ nhăn mặt, đưa tay đỡ lấy vai.

Bản năng đàn ông trong Quân trỗi dậy, lấn át sự nhút nhát. Anh vội vàng bước tới, giọng nói nhanh và dứt khoát hơn hẳn lúc nãy:

“Chị Hương, để em xách giúp chị! Nặng lắm đấy ạ.”

“Ồ, phiền em quá,” Lan Hương quay lại, mỉm cười ngại ngùng nhưng ánh mắt ánh lên vẻ cảm kích. “Cảm ơn em nhé, hôm nay chị mang nhiều tài liệu quá.”

Cô đưa quai túi cho anh. Và lần này, sự va chạm không còn là vô tình nữa. Khi Minh Quân đón lấy chiếc túi, những ngón tay thon dài của Lan Hương chạm vào lòng bàn tay anh. Cô không rụt tay lại ngay, mà để những đầu ngón tay mềm mại, với móng tay sơn màu nude nhạt tinh tế, lướt nhẹ qua da thịt anh trong một giây ngắn ngủi khi chuyển giao trọng lượng chiếc túi.

Hơi ấm từ bàn tay cô lan tỏa, thấm qua lớp da chai sạn, đi thẳng vào tim anh khiến nó đập loạn nhịp điên cuồng. Mùi nước hoa của cô lại một lần nữa bao trùm lấy anh ở cự ly gần. Minh Quân hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, xách chiếc túi nặng trịch như thể nó nhẹ tựa bông hồng, đi bên cạnh cô ra tận cổng chung cư.

Chiếc taxi màu vàng đã đợi sẵn. Ánh nắng sớm mai chiếu lên mái tóc Lan Hương, tạo nên một vầng hào quang rực rỡ khiến anh lóa mắt.

“Cảm ơn em Quân nhiều nhé. Nặng thế mà em xách một mạch ra đây, khỏe thật đấy,” cô cười rạng rỡ, giọng nói pha chút ngưỡng mộ trêu chọc. “Hôm nào rảnh ghé sang nhà chị chơi, chị nấu ăn cũng tạm được, coi như cảm ơn hàng xóm tốt bụng.”

“Dạ… không… không có gì đâu ạ. Chị đi làm cẩn thận,” Quân gãi đầu, cười ngượng nghịu – nụ cười thật sự đầu tiên của anh sau bao ngày u ám.

Lan Hương vẫy tay chào anh rồi cúi người bước vào xe. Cánh cửa đóng lại, chiếc xe lăn bánh hòa vào dòng người đông đúc của buổi sáng thành phố.

Minh Quân đứng đó, nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó khuất dạng sau ngã tư. Anh cúi xuống nhìn bàn tay mình – nơi vẫn còn lưu lại dư âm của sự mềm mại và hơi ấm từ tay cô. Anh nắm chặt tay lại, như muốn giữ lại chút cảm giác ấy.

Trong lòng anh, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên. Không chỉ là sự rung động trước vẻ đẹp của một người phụ nữ, mà là khát khao muốn chứng tỏ bản thân. Anh nhớ lại lời cô nói: “Phải mạnh mẽ một chút”.

Anh quay người bước trở lại vào chung cư, bóng lưng không còn còng xuống ủ rũ như mọi khi nữa. Hôm nay, anh sẽ làm một điều gì đó khác đi.

Trở về căn phòng trọ ở tầng 12, Minh Quân đóng cửa lại, dựa lưng vào tấm gỗ sần sùi, thở hắt ra một hơi dài. Trái tim anh vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì leo cầu thang hay xách nặng, mà vì dư âm của cuộc gặp gỡ vừa rồi.

Anh đưa bàn tay lên ngang mặt, ngắm nhìn nó. Bàn tay thô ráp, chai sần vì những năm tháng gõ phím và cuộc sống thiếu chăm chút, nay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm và mùi hương dịu nhẹ từ bàn tay ngọc ngà của Lan Hương. Cái chạm tay ấy, nụ cười ấy, và lời khích lệ “Phải mạnh mẽ một chút” của cô cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một câu thần chú.

Quân bước đến bàn làm việc cũ kỹ, mở chiếc laptop lên. Màn hình sáng trưng hiện ra hàng loạt tab tuyển dụng việc làm mà anh đã mở từ tối qua. Anh ngồi xuống, bắt đầu gõ phím. Vẫn là công việc gửi CV nhàm chán và đầy rủi ro, nhưng lần này, thái độ của anh đã khác. Anh không còn gửi đi với tâm thế của một kẻ cầu may tuyệt vọng nữa. Anh chỉnh sửa lại từng câu chữ trong thư xin việc, trau chuốt lại profile cá nhân. Anh gửi đi thêm mười cái email nữa, mỗi cái click chuột là một lần anh tự nhủ: “Mày làm được. Mày không phải phế vật.”

Xong xuôi, anh đứng dậy, bước tới trước chiếc gương lớn gắn trên cánh tủ quần áo – nơi mà trước đây anh luôn tránh nhìn vào. Anh cởi phăng chiếc áo phông rộng thùng thình, ném nó xuống giường.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Minh Quân nhìn thẳng vào cơ thể mình một cách trần trụi và nghiêm khắc.

Trong gương là một gã đàn ông 27 tuổi với thân hình đáng báo động. Không béo phì, nhưng lại thiếu sức sống trầm trọng. Bờ vai hẹp, buông xuôi. Lồng ngực lép kẹp lộ rõ những xương sườn. Phần bụng dưới bắt đầu tích một lớp mỡ lỏng lẻo do ngồi nhiều và ăn uống vô độ mì gói, nước ngọt. Làn da tái xanh thiếu ánh nắng.

“Trông mày tởm thật đấy, Quân ạ,” anh tự cười chua chát với chính mình. “Bảo sao Lan Anh nó chán. Bảo sao nó mê mẩn thằng Huy.”

Hình ảnh Huy hiện lên trong tâm trí anh như một bóng ma. Huy với cơ bắp cuồn cuộn, bờ vai rộng vững chãi, bụng sáu múi săn chắc – kết quả của những giờ tập gym miệt mài. Lan Anh đã từng rên rỉ đầy khoái lạc khi được đôi tay mạnh mẽ ấy ôm siết, được tấm thân cường tráng ấy đè lên. Sự so sánh ấy như muối xát vào lòng tự trọng của Quân, nhưng lúc này, nó không còn làm anh gục ngã nữa. Nó trở thành nhiên liệu đốt cháy sự quyết tâm.

“Tao sẽ thay đổi. Không phải vì mày, Lan Anh. Mà vì tao. Và vì… để xứng đáng đứng cạnh một người khác.”

Quân lấy điện thoại, mở YouTube và tìm kiếm từ khóa: “Bài tập thể dục tại nhà cho người mới bắt đầu”.

Anh dọn dẹp một khoảng trống nhỏ giữa phòng, trải tạm chiếc khăn tắm cũ làm thảm tập. Những động tác đầu tiên bắt đầu.

Hít đất. Một cái. Hai cái. Đến cái thứ năm, cánh tay anh đã run lên bần bật như cành cây trước gió, cơ bắp yếu ớt gào thét đòi bỏ cuộc. Nhưng anh nghiến răng, cố đẩy thêm một cái nữa. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, chảy dọc xuống sống mũi, mặn chát.

Plank. Ba mươi giây đầu tiên trôi qua như ba mươi năm. Cơ bụng anh rung lên, sống lưng đau nhức. Anh gầm gừ trong cổ họng, mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ đếm ngược trên màn hình điện thoại, quyết không để đầu gối chạm đất.

Squat. Chân anh mỏi nhừ, nhưng anh vẫn cố giữ lưng thẳng, hít thở đều đặn như hướng dẫn viên trong video nói.

Kết thúc buổi tập ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn hai mươi phút, Minh Quân nằm vật ra sàn gỗ, thở hồng hộc như một con cá mắc cạn. Mồ hôi tuôn ra như tắm, ướt đẫm cả chiếc quần short. Cả người anh đau nhức ê ẩm, phổi nóng ran như lửa đốt. Nhưng kỳ lạ thay, trong cái đau đớn thể xác ấy, anh lại tìm thấy một sự sảng khoái chưa từng có. Máu huyết lưu thông rần rần dưới da, tim đập mạnh mẽ đầy sức sống. Anh cảm thấy mình đang sống lại, từng chút một.

Buổi chiều, Minh Quân tắm rửa sạch sẽ rồi xuống siêu thị mini dưới tầng hầm chung cư. Anh lướt qua quầy mì gói và snack quen thuộc mà không hề do dự, đi thẳng đến quầy thực phẩm tươi sống. Anh chọn mua ức gà, trứng gà, rau xanh, cà chua và một túi yến mạch. Anh tải app tính calo về máy, lên một thực đơn đơn giản nhưng khoa học: Tăng đạm, giảm tinh bột xấu, nhiều chất xơ.

Về phòng, anh tự tay vào bếp nấu ăn. Mùi gà hấp gừng và salad trộn dầu giấm thay thế cho mùi mì tôm chua cay thường ngày. Ngồi ăn một mình trong căn phòng trọ, anh vừa nhai kỹ từng miếng rau giòn sật, vừa nghĩ về Lan Hương.

Giờ này chị ấy đang làm gì? Đã tan dạy chưa? Chị ấy có ăn tối một mình không, hay chồng chị ấy hôm nay sẽ về? Ý nghĩ về sự cô đơn của người phụ nữ xinh đẹp ấy làm bữa ăn của Quân bớt ngon miệng đi một chút, nhưng lại làm lòng anh trĩu nặng sự quan tâm thầm kín.

Đêm buông xuống. Bóng tối bao trùm lấy khu chung cư cũ kỹ, nuốt chửng những ồn ào của ban ngày. Chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng xe cộ xa xăm vọng lại từ đường lớn.

Đồng hồ chỉ 9 giờ tối.

Minh Quân đang nằm trên giường xem thêm video hướng dẫn kỹ thuật gym thì nghe thấy tiếng động quen thuộc từ hành lang. Tiếng giày cao gót gõ lạch cạch xuống nền gạch, tiếng chìa khóa lanh canh.

Chị ấy đã về.

Tim Quân đập nhanh hơn một nhịp. Anh tắt màn hình điện thoại, nằm im trong bóng tối, mọi giác quan căng ra hướng về phía bức tường bên trái.

Cánh cửa phòng 1202 mở ra rồi đóng lại thật khẽ, như sợ làm kinh động đến màn đêm. Tiếng túi xách đặt xuống bàn. Tiếng bước chân trần đi lại trên sàn gỗ. Và rồi, một tiếng thở dài nặng nề vang lên, xuyên qua lớp tường mỏng manh, mang theo cả sự mệt mỏi rã rời của một ngày dài gồng mình.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm bắt đầu vang lên róc rách. Minh Quân nuốt nước bọt khan. Trong đầu anh, trí tưởng tượng – thứ vũ khí vừa ngọt ngào vừa tàn nhẫn của những kẻ đơn phương – bắt đầu vẽ nên những hình ảnh sống động.

Anh tưởng tượng Lan Hương đang trút bỏ bộ đồ công sở bó sát. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt rơi xuống sàn, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh đèn vàng ấm áp. Chiếc chân váy đen trượt xuống đôi chân thon dài. Anh hình dung cô đứng dưới vòi sen, nước nóng chảy tràn qua bờ vai mảnh dẻ, len lỏi qua khe ngực đầy đặn, chảy dọc xuống vùng eo thon và đọng lại nơi…

Quân lắc đầu mạnh, cố xua đi những ý nghĩ tội lỗi, nhưng tiếng nước chảy cứ như tiếng nhạc thôi miên, cuốn anh vào mê cung dục vọng.

Mười lăm phút trôi qua. Tiếng nước ngừng. Tiếng sột soạt của khăn tắm lau trên da thịt. Tiếng bước chân đi về phía phòng ngủ – căn phòng nằm ngay sát vách với phòng ngủ của anh, chỉ cách nhau một bức tường mười phân.

Bên kia bức tường, Lan Hương thả mình xuống chiếc giường rộng thênh thang. Cô nhìn sang nửa giường bên cạnh – trống hoác và lạnh lẽo. Điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên một tin nhắn ngắn gọn, vô tình: “Anh họp khuya với đối tác nước ngoài. Em ngủ trước đi. Đừng chờ.”

Lan Hương cười nhạt, ném điện thoại sang một bên. Lại là họp. Lại là đối tác. Đã bao lâu rồi anh không về nhà đúng giờ? Đã bao lâu rồi anh không ôm cô, không hôn cô, không chạm vào cô với khao khát của một người đàn ông dành cho vợ mình? Ba tháng? Bốn tháng? Hay lâu hơn nữa?

Cơ thể cô vừa được đánh thức bởi làn nước nóng, giờ đây đang râm ran một sự trống trải đến cồn cào. Cô là một phụ nữ đang độ xuân sắc, cơ thể cô khao khát được yêu thương, được lấp đầy, nhưng lại bị bỏ đói trong chính ngôi nhà của mình. Sự cô đơn biến thành ngọn lửa dục vọng âm ỉ, thiêu đốt tâm trí cô.

Cô từ từ cởi bỏ nút áo ngủ, để lộ bầu ngực căng tròn đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp. Bóng tối trong phòng che giấu đi sự xấu hổ, chỉ còn lại bản năng đàn bà trỗi dậy mạnh mẽ.

Trong bóng tối nặng nề, ngột ngạt của căn phòng ngủ, Lan Hương nằm ngửa trên chiếc giường rộng thênh thang nhưng lạnh lẽo.

Cơ thể cô nóng ran như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa dục vọng bị chồng bỏ đói quá lâu nay.

Cô chậm rãi đưa bàn tay phải thon dài, trắng muốt lên cổ mình.

Những ngón tay búp măng mịn màng khẽ lướt nhẹ trên làn da mỏng manh nơi yết hầu, cảm nhận từng nhịp mạch máu đập loạn xạ dưới lớp da nóng bỏng.

Cái chạm đầu tiên ấy chỉ là thăm dò, nhẹ nhàng như một hơi thở ấm áp, nhưng đã đủ khiến toàn thân cô run rẩy nhẹ.

Da thịt nổi da gà từ cổ xuống tận bụng dưới, một luồng khoái lạc nhỏ bé nhưng sắc nhọn chạy dọc sống lưng khiến cô bất giác cắn nhẹ môi dưới để kìm nén.

Tay cô trượt xuống dần, chậm rãi và đầy ý tứ, lướt qua xương quai xanh thanh thoát, qua vùng da mịn màng giữa hai bầu ngực, rồi cuối cùng dừng lại trên bầu ngực phải căng tròn đầy đặn đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp.

Ngón cái và ngón trỏ nhẹ nhàng kẹp lấy núm vú hồng hào đã cương cứng từ lâu vì kích thích tự thân.

Cô se se theo vòng tròn chậm rãi ban đầu, rồi dần tăng lực đạo, day mạnh hơn khiến đầu nhũ hoa nhạy cảm bị kéo dài ra, bị véo nhẹ đến mức đau điếng xen lẫn khoái lạc tột độ.

Cô cong người lên một chút, ngực đẩy cao hơn như mời gọi chính bàn tay mình.

Trong khi đó, tay kia cũng tham gia, xoa bóp bầu ngực trái thật lực, bóp chặt từ gốc rồi thả ra đột ngột khiến bộ ngực trắng muốt rung lắc dâm đãng trong bóng tối, núm vú bị vê mạnh đến đỏ au, lấp lánh mồ hôi vừa rịn ra.

Mỗi cái chạm đều khiến cô cảm nhận rõ ràng hơn sự trống rỗng bên trong, sự thèm khát được một đôi bàn tay đàn ông mạnh mẽ thay thế.

Nhưng giờ đây chỉ còn lại chính cô – một người vợ xuân sắc bị bỏ rơi, tự an ủi cơ thể đang rực cháy.

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên da thịt trắng ngần, mùi hương cơ thể quyến rũ nồng nàn của một người phụ nữ đang độ chín mọng lan tỏa khắp không khí ngột ngạt, hòa quyện với mùi lụa ẩm của áo ngủ.

Cô cắn chặt môi dưới đến mức trắng bệch, cố kìm những tiếng rên đang chực trào ra khỏi cổ họng khàn đục.

Nhưng hơi thở đã bắt đầu dồn dập, đứt quãng, ngực phập phồng dữ dội như muốn bật tung khỏi lớp áo ngủ lụa mỏng đã bị kéo tụt xuống tận eo, để lộ hoàn toàn đôi bầu ngực đầy đặn rung động theo từng nhịp vuốt ve.

Mỗi cử động của bàn tay đều đánh thức thêm một phần bản năng dâm đãng bị chôn vùi bấy lâu, khiến vùng hạ bộ cô bắt đầu co thắt nhẹ nhàng.

Dâm thủy âm thầm tuôn ra thấm ướt lớp quần lót mỏng manh, chuẩn bị cho những cái chạm sâu hơn, mãnh liệt hơn sắp tới.

“Ưm… chồng ơi… sao anh lại bỏ em…”

Tiếng rên rỉ nhỏ nhoi thoát ra từ cổ họng cô, vừa trách móc vừa van lơn. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng của bốn bức tường. Cô nhắm nghiền mắt, bàn tay thon dài trượt xuống dưới, luồn qua lớp vải mỏng của quần lót, tìm đến nơi ẩm ướt nhất đang khao khát được xoa dịu.

Bàn tay phải của Lan Hương tiếp tục hành trình xuống phía dưới, chậm rãi lướt qua vùng bụng phẳng lì đang co thắt nhẹ vì thèm khát.

Ngón tay cô khẽ luồn qua mép quần lót lụa mỏng đã ướt sũng một mảng lớn, dâm thủy nóng hổi thấm ra đến tận đùi trong.

Cô khẽ dạng rộng hai chân hơn nữa, đầu gối co lên cao, để lộ hoàn toàn vùng kín sưng mọng đang run rẩy dưới lớp vải mỏng manh.

Ngón giữa chạm nhẹ vào hai mép lồn hồng hào hé mở, chỉ một cái lướt đầu tiên đã khiến cô giật nảy người, một dòng khoái lạc sắc nhọn lan tỏa từ hạ bộ lên tận óc.

Ngón tay cô tách mạnh hai mép thịt mềm mại ra, cảm nhận rõ ràng sự ướt át kinh hoàng – dâm thủy nhớp nháp, nóng hổi bám đầy đầu ngón, mùi dục vọng nồng nàn của chính cơ thể mình lan tỏa trong không khí ngột ngạt.

Cô đưa ngón giữa thâm nhập từ từ vào lỗ lồn đang co thắt điên cuồng, từng centimet một, cảm nhận rõ từng nếp gấp thịt mềm mại bên trong siết chặt lấy ngón tay như không muốn buông ra.

“Ưm… chặt quá… sâu nữa…” Cô thì thầm khàn đục trong cổ họng, mắt nhắm nghiền.

Cô bắt đầu di chuyển ngón tay ra vào chậm rãi ban đầu, mỗi lần rút ra lại kéo theo một dòng dịch nhờn trắng đục dài, bắn nhẹ lên mặt đùi trắng muốt.

Ngón cái đồng thời đặt lên hột le đã sưng cứng, đỏ au vì kích thích, day nhẹ theo vòng tròn đều đặn.

Chỉ vài vòng cọ xát đã khiến cô cong người lên, lồn co bóp mạnh hơn quanh ngón tay đang nằm sâu bên trong.

Nhịp điệu dần tăng lên – ngón giữa ra vào nhanh hơn, mạnh hơn, tiếng “chụt chụt” ướt át vang lên rõ mồn một trong căn phòng tĩnh mịch.

Cô thêm ngón trỏ vào, giờ là hai ngón tay cùng địt lồn mình không thương tiếc, móc sâu vào thành trong tìm đúng điểm G nhạy cảm khiến cơ thể cô rung lắc bần bật.

Ngón cái day mạnh hơn lên hột le, cọ xát lên xuống điên cuồng, phối hợp hoàn hảo với nhịp ra vào của hai ngón tay bên dưới.

Dâm thủy tuôn ra ngày càng nhiều, ướt đẫm cả bàn tay, chảy dài xuống khe mông, thấm ướt ga giường thành một vũng lớn nhớp nháp.

Cô dạng chân rộng hết cỡ, hông tự động nhấp lên đón nhận từng cú móc của chính mình.

Khoái cảm dâng trào như sóng dữ, khiến hơi thở cô hóa thành những tiếng rên dâm đãng không thể kìm nén, lồn co thắt liên hồi quanh ngón tay như một con điếm đang đói khát được lấp đầy sau bao tháng ngày bị bỏ rơi.

Mỗi nhịp di chuyển đều đẩy cô gần hơn đến bờ vực, cơ thể nóng bỏng run rẩy, sẵn sàng bùng nổ trong cơn mê loạn tự thân sắp tới.

Bên này bức tường, Minh Quân nghe thấy tất cả.

Tiếng ga giường sột soạt. Tiếng thở hắt ra đầy dồn nén. Và rồi, tiếng rên rỉ “Ưm… a…” khe khẽ, đứt quãng vang lên, xuyên thủng màng nhĩ anh, đánh thức con quái vật dục vọng đang ngủ say.

Cậu nhỏ của anh cương cứng đau điếng, dựng đứng lên dưới lớp quần short mỏng manh như muốn phá vỡ sự kìm kẹp. Máu nóng dồn hết xuống hạ bộ, khiến đầu óc anh quay cuồng. Anh biết mình không nên nghe, nhưng cơ thể anh lại phản bội lý trí. Anh kéo quần xuống, bàn tay run rẩy nắm lấy dương vật đang nóng hổi, giật giật từng cơn.

Anh nhắm mắt lại, và trong bóng tối, bức tường ngăn cách dường như tan biến.

“Chị Hương…” Anh thì thầm tên cô, giọng khàn đặc.

Anh tưởng tượng mình đang ở bên kia bức tường. Rằng bàn tay đang vuốt ve Lan Hương không phải là tay cô, mà là tay anh. Anh tưởng tượng mình đang hôn lên đôi môi mọng đỏ ấy, đang vùi mặt vào bầu ngực thơm tho ấy, đang dùng sự cứng cáp của mình để lấp đầy sự trống trải của cô.

Bên này bức tường mỏng manh, Minh Quân nằm ngửa trên giường, quần short đã bị kéo tụt xuống tận mắt cá chân.

Con cặc của anh cương cứng đau điếng từ lâu, đầu khấc đỏ au bóng nhẫy vì dịch nhờn rỉ ra không ngừng, giật giật từng cơn mỗi khi tiếng rên khẽ của Lan Hương vang lên.

Anh đưa bàn tay phải run rẩy xuống, siết chặt lấy gốc cặc nóng hổi, cảm nhận rõ từng đường gân xanh nổi cuồn cuộn dưới lớp da mỏng.

Anh bắt đầu vuốt ve chậm rãi từ gốc lên ngọn, nhịp điệu hoàn toàn mô phỏng theo tiếng “chụt chụt” ướt át và tiếng thở dồn dập từ phòng bên kia – mỗi lần cô ra vào sâu hơn, tay anh cũng vuốt dài hơn, mạnh hơn.

Ma sát ban đầu chỉ là nhẹ nhàng, nhưng chỉ sau vài nhịp đã trở nên mãnh liệt.

Da tay cọ xát mạnh vào thân cặc khiến khoái cảm dâng trào nhanh chóng, dịch nhờn rỉ ra nhiều hơn, bôi trơn toàn bộ chiều dài khiến mỗi cú vuốt đều phát ra tiếng “nhóp nhép” nhỏ trong bóng tối.

Trong đầu anh, hình ảnh Lan Hương hiện lên sống động đến mức gần như thật: cô dạng rộng chân trên giường, ngón tay ra vào lồn mình đầy khoái lạc dâm đãng, bộ ngực căng tròn rung lắc theo từng nhịp.

Anh tưởng tượng mình đang ở đó, thay thế bàn tay cô bằng con cặc nóng hổi của mình, đâm sâu lút cán vào lồn ướt át chặt khít ấy, khiến cô cong người rên rỉ van xin.

Anh tăng tốc độ, tay siết chặt hơn quanh thân cặc, vuốt lên xuống điên cuồng.

Ngón cái day mạnh lên đầu khấc mỗi khi lên đến đỉnh, cọ xát vào lỗ sáo nhạy cảm khiến dịch nhờn bắn ra tung tóe, rơi xuống bụng dưới và đùi anh.

Hông anh tự động nhấp lên theo từng cú vuốt, như đang địt thật sự vào một cơ thể vô hình.

Mỗi lần nghe tiếng Lan Hương rên to hơn, con cặc anh lại giật mạnh một cái, khoái cảm tích tụ ở gốc dương vật lan tỏa lên tận óc, khiến anh nghiến răng kìm tiếng gầm trong cổ họng.

Hình ảnh tưởng tượng càng lúc càng dâm đãng: Lan Hương quỳ doggy chổng mông về phía anh, lồn ướt nhẹp hé mở mời gọi; rồi cô ngồi lên người anh, cưỡi mạnh mẽ khiến bộ ngực nảy tưng tưng trước mặt.

Anh tưởng tượng mình bóp chặt đôi mông tròn ấy, đâm sâu đến mức chạm tử cung, khiến cô hét lên vì sướng.

Tay anh giờ di chuyển như piston, ma sát mạnh bạo không thương tiếc, gốc cặc phồng lên tối đa, hai hòn dái co rút chuẩn bị bùng nổ.

Hơi thở anh hổn hển, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm trán, toàn thân căng cứng vì khoái cảm đang dâng lên đến đỉnh điểm, chỉ chờ tiếng rên cuối cùng của người phụ nữ bên kia để cùng nhau buông bỏ tất cả.

Tiếng rên của Lan Hương bên kia ngày càng lớn hơn, dâm đãng hơn, không còn kìm nén nữa. Cô đang chìm đắm trong cơn mê loạn. Cô quỳ dậy, thay đổi tư thế, tiếng đầu gối ma sát xuống đệm nghe rõ mồn một.

“Phốc… phốc… a… sâu quá… ừm… mạnh nữa đi… đừng dừng lại…”

Cô tự nói chuyện với chính mình, hay đang nói chuyện với người tình trong tưởng tượng? Những âm thanh ướt át của dịch thể, tiếng ngón tay ra vào “chụt chụt” vang lên kích thích đến điên người.

Minh Quân cũng tăng tốc độ. Bàn tay anh di chuyển lên xuống liên hồi, ma sát mạnh bạo vào thân dương vật nổi đầy gân xanh. Hơi thở anh hổn hển, hòa nhịp với tiếng thở của người phụ nữ bên kia bức tường. Hai con người cô đơn, hai cơ thể đang rực lửa, vô tình tạo nên một bản hòa tấu của dục vọng trong đêm vắng.

“A… chị Hương… em muốn địt chị… lồn chị ướt quá…” Quân rên rỉ trong cổ họng, không kìm được những lời nói dâm tục phát ra từ bản năng.

Bên kia, Lan Hương đang tiến gần đến đỉnh điểm. Cô cong người, ngón tay móc sâu vào bên trong, ngón cái day mạnh vào hột le đang rung bần bật.

“A… ha a… sắp rồi… a… sướng quá… lồn em sướng quá… a a a…”

Tiếng hét của cô vút lên, cao vút và ngân dài, báo hiệu cơn cực khoái bùng nổ.

Cơn cực khoái bùng nổ kinh hoàng.

Lồn cô siết chặt lấy ngón tay đến mức đau điếng, rồi đột ngột giãn ra trong từng đợt co thắt điên loạn.

Dâm thủy phun ra ào ạt như suối, từng dòng nóng hổi mạnh mẽ bắn vọt lên, ướt đẫm cả bàn tay, mặt đùi, và ga giường trắng thành một vũng lớn nhớp nháp, trắng đục.

Cô nằm đờ đẫn run rẩy, thở hổn hển từng nhịp đứt quãng, toàn thân mềm nhũn như vừa bị rút hết xương.

Mồ hôi lấp lánh khắp da thịt trắng ngần, bộ ngực phập phồng dữ dội, núm vú vẫn cứng ngắc.

Dư vị khoái lạc khiến đôi môi run run nở nụ cười dâm đãng tội lỗi, lồn vẫn co giật nhẹ nhàng rỉ thêm dâm thủy từng giọt chậm rãi xuống khe mông.

Cùng chính khoảnh khắc ấy, bên này bức tường, Minh Quân gầm nhẹ một tiếng đầy man rợ từ sâu trong cổ họng.

Hông anh nhấc cao khỏi giường như đang đâm sâu lút cán vào một lồn vô hình ướt át chặt khít.

Bàn tay siết chặt gốc cặc thật lực, vuốt mạnh vài cú cuối cùng điên cuồng không thương tiếc.

Con cặc giật mạnh liên hồi, phồng lên tối đa, đầu khấc đỏ au mở rộng.

Từng dòng tinh dịch nóng hổi, dày đặc bắn vọt lên cao thành những vệt dài trắng đục, rơi xuống bụng dưới, ngực và cả cổ anh trong khoái cảm tột độ chưa từng có.

Mỗi lần giật là một dòng tinh trùng mạnh mẽ khác lại phun ra, bắn xa đến tận cằm, ướt át nhớp nháp khắp cơ thể đang run rẩy.

Tinh trùng vẫn tiếp tục rỉ ra từng giọt nhỏ khi cơn cực khoái kéo dài, khiến anh co giật toàn thân, mắt nhắm nghiền.

Trong đầu chỉ còn hình ảnh Lan Hương đang phun nước vì sướng, như thể chính anh đã khiến cô lên đỉnh cùng lúc.

Cả hai cùng đổ gục xuống giường gần như đồng thời.

Tiếng thở dốc nặng nhọc, đứt quãng hòa quyện qua lớp tường mỏng manh, tạo nên một bản giao hưởng nhục dục bí mật giữa hai tâm hồn cô đơn đang khao khát nhau đến điên dại.

Không gian rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn mùi dục vọng nồng nặc lan tỏa từ hai phía, và dư âm của cơn cực khoái song song vẫn còn rung động trong từng tế bào.

Cả hai cùng đổ gục xuống giường gần như cùng một lúc.

Không gian rơi tõm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và tiếng thở dốc nặng nhọc vọng lại từ hai phía bức tường.

Minh Quân nằm đó, cơ thể rã rời, mồ hôi ướt đẫm trán. Cảm giác hưng phấn qua đi, nhường chỗ cho một sự xấu hổ len lỏi. Nhưng sâu thẳm hơn cả sự xấu hổ, là một sự kết nối kỳ lạ và mãnh liệt mà anh vừa trải qua. Anh biết bí mật của cô. Và dường như, trong cái khoảnh khắc cao trào ấy, anh cảm giác như cô cũng thấu hiểu sự hiện diện của anh.

Sáng hôm sau.

Hành lang vẫn vắng vẻ. Khi Quân mở cửa bước ra, Lan Hương cũng vừa vặn đi tới. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí nhẹ nhàng, khuôn mặt trang điểm kỹ càng nhưng vẫn không giấu được đôi mắt hơi sưng và gò má ửng hồng bất thường khi nhìn thấy anh.

“Chào em Quân,” cô lí nhí, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào anh như mọi khi. Sự ngại ngùng của cô tố cáo tất cả. Cô sợ anh nghe thấy. Hoặc… cô sợ chính cảm giác thỏa mãn tội lỗi đêm qua.

“Chào… chào chị Hương,” Quân đáp, giọng trầm hơn, ánh mắt anh nhìn cô bỗng trở nên sâu thẳm, táo bạo hơn, không còn vẻ rụt rè của cậu trai mới lớn nữa. Anh nhìn vào đôi môi đỏ mọng của cô, nhớ lại tiếng rên rỉ đêm qua, và khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

“Chị… tối qua ngủ ngon chứ ạ?”

Lan Hương giật mình, ngước lên nhìn anh, mặt đỏ bừng. Trong đôi mắt anh, cô nhìn thấy một ngọn lửa đang nhen nhóm – ngọn lửa của một người đàn ông đã bắt đầu nhận thức được sức mạnh và khao khát của chính mình.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...