Quá Trình Chinh Phục Con Đĩ Của Bố, Cũng Là Mẹ Của Tôi
Chương 3 : Tôi cười, hơi ngại nhưng ấm lòng: “Dạ, cảm ơn mẹ. Con ăn no rồi ạ.”
Chương 2:
Tôi cười, hơi ngại nhưng ấm lòng: “Dạ, cảm ơn mẹ. Con ăn no rồi ạ.”
Bố nhìn mẹ gắp thức ăn cho tôi, mắt lóe lên chút tinh quái, trêu đúng kiểu bố hay trêu mẹ:
“Em chăm con trai thế, anh ghen đấy. Lớn rồi mà vẫn cưng như hồi bé, anh đi vắng chắc em chỉ lo cho thằng Minh thôi.”
Mẹ nghe vậy liền lườm bố một cái sắc lẹm qua gọng kính vẫn chưa tháo, nhưng khóe môi cong cong, rõ ràng không giận thật mà chỉ giả vờ:
“Anh lại nói linh tinh. Con trai mình thì phải chăm chứ, anh ghen với con trai được à?”
Bố cười khàn, nhún vai: “Thì anh ghen thật mà, em xem, gắp cho anh có miếng thịt nào đâu.”
Mẹ nghe xong bật cười khe khẽ – tiếng cười hiếm hoi, nhỏ thôi nhưng đủ làm không khí bàn ăn ấm hơn. Mẹ gắp ngay một miếng thịt lớn bỏ vào bát bố:
“Đây, cho ông ghen tuông này. Ăn đi kẻo đói.”
Bố cười lớn hơn, cả nhà cùng cười theo. Tôi ngồi đó nhìn mẹ cười, nhìn khóe mắt mẹ hằn lên nếp nhăn rất nhỏ khi cười, nhìn môi mẹ cong cong, và tự nhiên thấy mẹ đẹp lạ lùng – vừa nghiêm nghị ban ngày, vừa dịu dàng lúc ăn cơm, vừa… quyến rũ theo cách mà chỉ tôi mới biết vào những đêm khuya.
Rồi khoảnh khắc ấy đến một cách bất ngờ. Mẹ cúi xuống gắp thêm ít rau muống xào vào bát chung, cổ áo sơ mi trắng hơi hé ra vì động tác cúi người. Tôi ngồi đối diện, vô tình nhìn thẳng vào… ôi trời ơi. Khe ngực sâu hun hút hiện ra trước mắt, làn da trắng mịn như sữa, hai bầu vú to tròn căng mọng lắc nhẹ theo nhịp cử động, như muốn tràn ra khỏi lớp áo lót ren mỏng màu trắng. Lớp ren ấy mỏng đến mức tôi thấy rõ núm vú hồng hồng nhỏ xinh, hơi nhô lên vì ma sát với vải, hai bầu vú ép sát vào nhau tạo thành cái khe sâu thẳm khiến người ta chỉ muốn cúi xuống mà ngửi mùi hương cơ thể mẹ. Da mẹ mịn màng, không một vết tỳ, trắng đến mức ánh đèn ăn tối chiếu vào lấp lánh nhẹ. Tôi nuốt nước bọt đánh ực, mắt dán chặt vào đó mất vài giây.
Trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ: “Đẹp thật… vú mẹ to thế này, ôm chắc sướng lắm…” Tim tôi đập thình thịch, mặt nóng bừng. Trời ơi, nghĩ gì thế này? Đây là mẹ mình cơ mà! Tôi lập tức gạt phăng ý nghĩ đó đi, tự mắng mình biến thái, cúi đầu ăn cơm tiếp, cố không nhìn nữa. May mà bố mẹ chẳng để ý, vẫn nói chuyện bình thường. Suốt bữa ăn còn lại, tôi cố giữ vẻ tự nhiên, nhưng cái hình ảnh ấy cứ ám ảnh, len lỏi trong đầu.
Ăn xong, tôi phụ dọn dẹp một chút rồi về phòng sớm, bảo mệt vì tập gym. Nằm trên giường, tắt đèn, tôi nhìn trần nhà tối om mà đầu óc cứ quay lại cái khe ngực trắng mịn ấy. Hai bầu vú to tròn lắc nhẹ, núm hồng ẩn hiện… Con cặc tôi bắt đầu cứng lên dưới lớp quần đùi, nóng ran. Tôi thở dài, lắc đầu tự nhủ không được nghĩ bậy về mẹ, đây chỉ là khoảnh khắc vô tình thôi mà. Nhưng sao nó lại đẹp đến thế? Tôi nằm đấy, tay đặt lên bụng, cặc hơi cương nhưng chưa đến mức phải thủ dâm. Chỉ nằm nghĩ, rồi dần chìm vào giấc ngủ với chút bồn chồn lạ lùng trong lòng.
Đêm đã khuya lắm rồi, chắc phải hơn một giờ sáng. Phòng tôi tối om, chỉ có ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình điện thoại hắt lên mặt. Tôi nằm trên giường, bảo với chính mình là đang “thức học bài”, nhưng thật ra đã mở hẳn một tab ẩn, lén lút xem mấy clip sex nhẹ nhàng mà tôi hay tìm. Không phải kiểu hardcore gì đâu, chỉ là những đoạn quay chậm, cô gái được vuốt ve, hôn hít, rồi từ từ cởi đồ, tiếng rên khe khẽ đủ để khiến con cặc tôi bắt đầu cương lên trong cái quần đùi mỏng. Nó căng cứng dần, đầu khấc cọ vào lớp vải cotton, nóng ran. Tôi thở nhẹ, tay phải luồn xuống xoa xoa qua lớp quần, định bụng lát nữa sẽ thủ dâm một phát rồi ngủ cho ngon.
Đang lúc máu dồn xuống dưới thì tôi nghe thấy tiếng động lạ từ phía cuối hành lang – phòng bố mẹ. Lúc đầu chỉ là tiếng vải sột soạt, rồi tiếng dây gì đó siết nhẹ, “sột… sột…”, kèm theo hơi thở gấp gáp của phụ nữ mà tôi nhận ra ngay là mẹ. Sau đó là tiếng cười khẽ của bố, giọng khàn khàn, kiểu cười của đàn ông khi đang rất hứng tình. Tôi cứng đờ người. Nhà mình tường cách âm tốt, bình thường chẳng bao giờ nghe thấy gì, nhưng đêm nay cửa phòng bố mẹ hình như hé mở một khe nhỏ. Tò mò nổi lên như lửa cháy. Tôi tắt ngay điện thoại, nằm im thin thít nghe ngóng. Tiếng mẹ lại vang lên, rất nhỏ, như đang cố kìm: “Ư… anh… nhẹ thôi…”
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi ngồi dậy, chân trần bước nhẹ ra khỏi phòng. Hành lang tối om, chỉ có chút ánh trăng lọt qua cửa sổ cuối dãy. Tôi rón rén từng bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiến lại gần cửa phòng bố mẹ. Đúng thật, cửa hé khoảng một gang tay, ánh đèn ngủ màu vàng cam hắt ra. Tôi ghé sát mắt vào khe cửa, cố không phát ra tiếng động nào.
Và cảnh tượng bên trong khiến tôi chết trân.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
