Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Quá Trình Chinh Phục Con Đĩ Của Bố, Cũng Là Mẹ Của Tôi

Chương 12 : Mẹ ăn chậm rãi, cầm đũa nhẹ nhàng, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn tôi. Ánh mắt mẹ không còn lạnh lùng n



Chương 11:

Mẹ ăn chậm rãi, cầm đũa nhẹ nhàng, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn tôi. Ánh mắt mẹ không còn lạnh lùng nghiêm nghị như ban ngày, mà dịu dàng hơn, hơi mệt mỏi vì ngày đầu thiếu bố, nhưng vẫn mang chút ấm áp của người mẹ đang cố gắng giữ không khí gia đình bình thường.

“Con ăn nhiều vào nhé,” mẹ nói, giọng khẽ khàng, đưa đũa gắp một miếng thịt bò to từ tô mẹ sang tô tôi, “mẹ nấu thêm trứng lòng đào với hai miếng thịt bò ngon nhất cho con đây.”

“Dạ… cảm ơn mẹ.” Tôi nuốt nước bọt đánh ực – không phải vì đói bụng, mà vì mỗi lần mẹ đưa tay qua bàn, cánh tay thon dài làm áo trễ sâu hơn, vú mẹ lắc nhẹ theo nhịp, khe ngực trắng mịn hiện rõ mồn một dưới ánh đèn.

Mẹ cười nhẹ, đặt đũa xuống một chút, chống cằm nhìn tôi: “Sao con ăn ít thế? Tập gym nhiều mà không ăn thì lấy sức đâu. Hay hôm nay con mệt?”

“Dạ không ạ, con ăn ngon lắm. Tại… tại nóng thôi.” Tôi lúng túng trả lời, mắt vẫn không kìm được mà lướt xuống cổ áo mẹ.

Mẹ nhận ra, khẽ đưa tay kéo mép áo lên một chút, nhưng rồi lại buông tay, như không muốn làm không khí căng thẳng thêm. Mẹ tiếp tục húp mì, rồi ngẩng lên hỏi: “Ngày đầu bố đi, con thấy thế nào? Có lạ không?”

Tôi ngập ngừng một chút, rồi thành thật: “Dạ… hơi lạ thật. Nhà yên ắng quá. Nhưng có mẹ ở nhà nên con vẫn thấy… ấm áp.”

Mẹ nhìn tôi lâu hơn một chút, ánh mắt dịu hẳn: “Mẹ cũng vậy. Bố đi lâu thế này lần đầu. Nhưng có con ở nhà, mẹ yên tâm hơn nhiều.”

Không khí im lặng vài giây, chỉ có tiếng húp mì khẽ khàng và tiếng quạt trần quay đều. Rồi mẹ lại cười nhẹ, giọng trêu trêu hiếm hoi: “Sao con nhìn mẹ mãi thế từ nãy giờ? Có gì trên mặt mẹ à, hay mẹ dính hành?”

Tôi giật mình, mặt nóng bừng, lắp bắp: “Dạ… không, không có gì ạ. Tại… tại mẹ đẹp thôi.”

Mẹ ngẩn ra một giây, rồi bật cười khe khẽ – tiếng cười nhỏ nhưng thật sự, vang lên mấy lần trong một tối mà trước đây tôi hiếm khi nghe được: “Con trai mẹ khéo miệng thế. Lớn rồi mà vẫn nịnh mẹ như hồi bé. Ăn đi kẻo nguội hết bây giờ, mai còn đi học sớm.”

“Dạ…” Tôi cười gượng, cúi xuống ăn nhanh hơn, nhưng mắt vẫn lén ngước lên nhìn mẹ. Mẹ cũng nhìn tôi, ánh mắt chạm nhau vài lần, không né tránh như mọi khi. Có lần mẹ hỏi thêm: “Dạo này con có bạn gái chưa mà mẹ không biết? Hay vẫn chỉ lo học với tập gym?”

Tôi lắc đầu ngay: “Dạ chưa mẹ. Con… con chưa thích ai.”

Mẹ gật gật, như đang suy nghĩ gì đó: “Ừ, không vội cũng được. Con còn trẻ, cứ tập trung học hành trước đã. Nhưng nếu có gì thắc mắc về con gái… hay chuyện gì… thì cứ nói với mẹ nhé. Mẹ cũng từng trẻ mà.”

Câu nói ấy làm tôi nuốt nước bọt lần nữa, tim đập thình thịch. Tôi chỉ “Dạ” nhỏ, không dám nói thêm.

Chúng tôi ăn xong, tôi đứng dậy phụ mẹ dọn bát. Hai mẹ con đứng sát nhau bên bồn rửa, vai gần chạm vai. Mùi hương cơ thể mẹ thoảng qua ngọt ngào, quyến rũ, hòa lẫn với mùi mì nóng còn dư. Mẹ đưa bát cho tôi rửa, tay vô tình chạm tay tôi một chút, mẹ khẽ cười: “Cảm ơn con, ngoan thật.”

 

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...