Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Quá Trình Chinh Phục Con Đĩ Của Bố, Cũng Là Mẹ Của Tôi

Chương 10 : Tôi quay về phòng, đóng cửa nhẹ nhàng, lao lên giường. Đầu óc quay cuồng đấu tranh: “Mẹ là mẹ mình…



Chương 9:

Tôi quay về phòng, đóng cửa nhẹ nhàng, lao lên giường. Đầu óc quay cuồng đấu tranh: “Mẹ là mẹ mình… nghĩ bậy thế này tội lỗi lắm… đồi bại lắm… không được…” Nhưng hình ảnh cứ hiện lên: cổ mẹ đầy dấu hôn, vú lòi nửa bầu, tóc rối dâm đãng, và cả những đêm mẹ quỳ mút chân bố, rên “em là đĩ của anh”. Tội lỗi chỉ làm tôi càng nứng hơn. Tôi tụt quần đùi xuống, con cặc bật ra nóng hổi, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn. Tay nắm chặt, tôi bắt đầu sục mạnh ngay từ đầu.

Tôi tưởng tượng chính mình thay bố. Tôi đẩy mẹ ra ban công, bắt mẹ chống tay vào lan can, tụt quần lót mẹ xuống, rồi địt mạnh từ phía sau. Tôi nắm tóc mẹ kéo ngược, thì thầm vào tai mẹ: “Mẹ là con đĩ dâm của con… lồn mẹ ướt thế này vì thèm cặc con trai phải không… nói đi mẹ, mẹ muốn con địt nát lồn mẹ đúng không…” Trong đầu tôi, mẹ rên đáp lại: “Phải… mẹ là đĩ của con… địt mẹ mạnh đi con… mẹ thèm cặc con lâu rồi…”

Tôi sục nhanh kinh khủng, tay siết chặt thân cặc, ngón cái chà mạnh lên đầu khấc ướt át. Tôi tưởng tượng mẹ quỳ trước mặt tôi, miệng ngậm ngón chân tôi, mắt long lanh van xin “địt mẹ nữa đi con… lồn mẹ ngứa lắm”. Rồi tôi bắn tinh lên bụng mẹ, lên vú mẹ, lên mặt mẹ. Khoái cảm dâng lên như sóng dữ, tôi cong người, rên khẽ trong cổ họng, bắn ào ào từng đợt nóng hổi lên bụng mình, văng cả lên ngực, lên cổ. Lần này bắn nhiều hơn, đặc hơn, dù đã thủ dâm mấy lần trong ngày. Tinh dịch loang loáng trên da, mùi tanh nồng lan khắp phòng.

Tôi nằm đó thở hổn hển, lau sạch bụng bằng khăn giấy, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng. Tội lỗi và dục vọng đan xen. “Mẹ là mẹ mình… không được nghĩ bậy…” – tôi tự nhủ lần nữa, nhưng vô ích. Hình ảnh mẹ đứng ở bếp, cổ đầy dấu hôn, vú lòi nửa bầu, tóc rối dâm đãng cứ hiện lên rõ mồn một. Con cặc tôi sau khi bắn vẫn nửa cứng nửa mềm, chỉ cần nghĩ chút là lại cương lên.

Bố đi chuyến này dài thật sự. Sáu tháng ngoài công trường biển, không phải vài tuần hay một tháng như mọi khi. Sáng sớm, bố kéo vali nặng trịch ra cửa, mặc cái áo khoác kỹ sư cũ, mùi dầu máy thoang thoảng. Mẹ đứng cạnh, vẫn sơ mi trắng váy bút chì như đi dạy, nhưng mắt hơi đỏ vì thức khuya tiễn chồng. Tôi đứng ở cầu thang nhìn xuống, giả vờ đang cầm điện thoại nhưng mắt dán chặt vào hai người.

Bố kéo khóa vali lần cuối, quay sang mẹ, giọng trầm trầm nhưng cố ý nói to đủ để tôi nghe thấy: “Ở nhà ngoan nhé, con đĩ nhỏ của anh. Sáu tháng dài lắm, đừng có thèm thuồng quá mà hư đấy.” Ông cười khàn, tay vỗ nhẹ lên mông mẹ một cái “bộp” nhỏ nhưng rõ ràng.

Mẹ giật mình, mặt đỏ bừng lên tận mang tai, liếc bố một cái sắc lẹm nhưng ánh mắt lại long lanh kiểu vừa ngại ngùng vừa thèm thuồng, như đang nhớ lại những đêm bị bố hành. Mẹ đánh nhẹ vào tay bố: “Anh nói linh tinh, con nghe thấy bây giờ.” Nhưng giọng mẹ khẽ run, không giận thật. Bố cười lớn hơn, kéo mẹ vào ôm một cái thật chặt trước khi bước ra xe taxi chờ sẵn.

Mẹ tiễn bố ra tận cửa, đứng nhìn theo cho đến khi xe khuất bóng. Rồi mẹ quay vào nhà, đóng cửa nhẹ nhàng, thở dài một tiếng nhỏ. Lúc ấy mẹ mới thấy tôi vẫn đứng ở cầu thang, mắt nhìn chằm chằm không rời. Mẹ khựng lại một giây, rồi khóe môi cong lên nụ cười hiếm hoi – nụ cười thật sự, không phải kiểu nghiêm nghị ban ngày: “Con lớn rồi, ở nhà giúp mẹ nhé con. Sáu tháng dài lắm, chỉ còn hai mẹ con thôi.”

Mẹ tiễn bố ra tận cửa, tay vịn nhẹ vào khung cửa kính, đứng nhìn theo chiếc taxi màu vàng dần khuất bóng ở cuối con đường khu chung cư. Ánh nắng sớm chiếu lên người mẹ, làm lớp sơ mi trắng mỏng manh gần như trong suốt, lộ rõ đường cong cơ thể bên trong. Mẹ đứng đó khá lâu, cho đến khi xe biến mất hẳn mới khẽ thở dài một tiếng nhỏ – tiếng thở dài khe khẽ, mang chút cô đơn, chút tiếc nuối mà tôi chưa từng nghe mẹ phát ra bao giờ.

Rồi mẹ quay vào nhà, đóng cửa lại thật nhẹ nhàng, tiếng chốt cửa “cạch” nhỏ vang lên trong không gian yên ắng. Mẹ quay người, định bước vào bếp, thì mới giật mình nhận ra tôi vẫn đang đứng ở bậc cầu thang tầng một, tay vịn lan can, mắt nhìn chằm chằm không rời khỏi mẹ từ nãy giờ. Tôi không nhúc nhích, chỉ đứng đó nhìn mẹ – nhìn mái tóc búi cao hơi rối một lọn rơi xuống má vì gió ngoài cửa, nhìn cổ mẹ vẫn còn vài dấu hôn đỏ tươi lộ ra khỏi cổ áo sơ mi, nhìn dáng mẹ thon thả trong chiếc váy bút chì ôm sát.

Mẹ khựng lại một giây, đôi mắt mở to nhẹ vì bất ngờ, rồi khóe môi từ từ cong lên thành một nụ cười hiếm hoi – nụ cười thật sự, không phải kiểu mím môi nghiêm nghị ban ngày hay cười xã giao với học sinh. Nụ cười ấy dịu dàng, ấm áp, làm đôi mắt mẹ long lanh hơn, như đang nhìn con trai lớn đang đứng trước mặt mình với chút tự hào xen lẫn cô đơn.

“Con lớn rồi,” mẹ nói khẽ, giọng nhẹ nhàng hơn mọi khi, không còn lạnh lùng, “ở nhà giúp mẹ nhé con. Sáu tháng dài lắm… chỉ còn hai mẹ con mình thôi.”

Câu nói ấy như một nhịp tim đập mạnh trong ngực tôi. Sáu tháng. Chỉ còn hai mẹ con. Tôi không nghĩ ngợi nhiều, bước xuống mấy bậc cầu thang còn lại, tim đập nhanh hơn bình thường, nhanh đến mức tôi nghe rõ trong tai. Không hiểu sao hôm nay tôi chủ động hẳn, như có một lực đẩy vô hình từ bên trong.

“Dạ… con ôm mẹ cái.” – tôi nói, giọng hơi khàn vì hồi hộp, rồi dang rộng hai tay ra, bước tới ôm mẹ luôn mà không chờ mẹ trả lời hay đồng ý.

Mẹ hơi bất ngờ, người khựng lại một chút, nhưng rồi cũng vòng tay ôm lại tôi. Tôi ôm chặt, chặt hơn mọi khi gấp mấy lần – không phải cái ôm qua loa ngày sinh nhật hay lúc bố mẹ đi công tác ngắn ngày. Tôi kéo mẹ sát vào người, sát thật sự, đến mức ngực tôi chạm hẳn vào ngực mẹ. Mùi tóc mẹ xộc thẳng vào mũi – mùi dầu gội thảo mộc quen thuộc pha chút ngọt ngào của nước hoa mẹ hay dùng, thơm phức, quyến rũ đến mức làm tôi hơi choáng.

Tôi kéo mẹ sát vào ngực mình, cúi đầu xuống vai mẹ, thì thầm thật khẽ ngay bên tai mẹ, giọng run run nhưng cố gắng thật rõ ràng, thật đàn ông:

“Mẹ ơi… bố đi sáu tháng rồi. Giờ trong nhà chỉ còn mình mẹ với con thôi. Con là con trai duy nhất… là đàn ông duy nhất trong nhà này. Con sẽ bảo vệ mẹ, che chở cho mẹ, không để mẹ buồn hay cô đơn đâu. Mẹ cứ dựa vào con, mẹ nhé?”

Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...