Phú Bà Dâm Dục Trở Thành Ăn Xin
Chương 6 : Đứng Dậy Sau Vấp Ngã (hết truyện)
Mùa khô năm ấy, khu đất hoang ngoại ô đã không còn là nơi lạnh lẽo của những ngày đầu Lan Anh đặt chân đến. Ống cống bê tông cũ kỹ, vốn chỉ là nơi trú mưa tránh nắng, giờ đã được năm ông già và cô biến thành một tổ ấm nhỏ giữa cỏ dại um tùm. Tấm bạt ni lông được vá kín, che mưa che gió, bên trong lót thêm mấy tấm bìa carton sạch sẽ, góc ống cống còn có bếp lửa tí tách cháy, mùi cá khô nướng quyện với khói than làm không gian ấm áp lạ thường.
Lan Anh, người phụ nữ 35 tuổi từng là quý bà kiêu kỳ trong biệt thự Thảo Điền, giờ đã hoàn toàn hòa nhập. Mái tóc dài óng ả ngày nào được buộc gọn bằng dây thun cũ, làn da trắng muốt giờ sạm đi vì nắng, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng, nụ cười vẫn rạng rỡ. Cô không còn nhớ đến những buổi tiệc hoang lạc ở câu lạc bộ Black Orchid, không còn nhớ đến chiếc Bentley hay những hóa đơn chuyển khoản tỷ đồng. Cô chỉ nhớ mùi cơm nguội với cá khô, tiếng ông Cả kể chuyện thời trai trẻ đi lính, và những đêm cả bầy người quấn quýt trong ống cống, hơi thở nóng hổi hòa quyện thành một thứ tình thân không lời.
Mặt trời vừa ló dạng, ánh sáng vàng cam len qua kẽ hở của tấm bạt, chiếu lên khuôn mặt ông Tư đang ngái ngủ. Ông nằm ngửa trên tấm chiếu rách, chiếc áo may ô cũ kéo lên tận ngực, để lộ bụng phệ và cặp đùi gân guốc. Lan Anh thức dậy sớm hơn tất cả, cô nhẹ nhàng trườn xuống, quỳ giữa hai chân ông. Đôi tay thon gọn vuốt nhẹ lên cặc ông Tư – con cặc già nua nhưng vẫn cứng cáp, đầu khấc đỏ au vì máu dồn xuống mỗi sáng.
“Ông Tư ơi… dậy đi… con hầu ông tỉnh ngủ…” Lan Anh thì thầm, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy mê hoặc, không còn chút kiêu kỳ thượng lưu nào, chỉ còn sự phục tùng và yêu thương.
Miệng cô hé mở, lưỡi hồng phấn liếm một đường dài từ gốc cặc lên đầu khấc, xoáy nhẹ vào lỗ sáo khiến ông Tư giật mình tỉnh giấc. Ông rên khẽ, tay vuốt tóc cô:
“Con Lan… mày hư quá… mới sáng mà đã…”
Lan Anh không đáp, chỉ ngậm sâu hơn, cặc ông Tư lút cán trong miệng cô, chạm đến cổ họng. Nước dãi chảy dài xuống cằm, cô bú mút say sưa, lưỡi quấn quanh thân cặc, tay vuốt bìu nhăn nheo. Ông Tư cong người, rên rỉ:
“Ôi… sướng quá… con gái… bú mạnh nữa đi…”
Lan Anh tăng nhịp, đầu cô nhấp nhô, tiếng ọc ọc vang lên trong ống cống tĩnh lặng. Ông Tư xuất tinh đầu tiên trong ngày, từng dòng tinh nóng hổi bắn sâu vào cổ họng cô. Lan Anh nuốt sạch, liếm sạch đầu khấc, rồi ngẩng lên cười:
“Ông Tư sướng chưa? Con muốn ông tỉnh dậy vui vẻ…”
Ông Sáu đi nhặt ve chai về, mồ hôi đầm đìa, chiếc áo thun rách dính bết vào lưng. Lan Anh chạy ra đón, tay cầm chiếc khăn cũ lau mặt cho ông. Cô dẫn ông vào góc ống cống, nơi có bình nước mưa hứng từ mái bạt.
“Ông Sáu mệt rồi… để con lau người cho…”
Cô cởi áo ông, lau từ cổ xuống ngực, xuống bụng, rồi dừng lại ở háng. Cặc ông Sáu dựng đứng dưới lớp quần đùi rách. Lan Anh quỳ xuống, kéo quần xuống, ngậm lấy cặc ông mà không cần ông phải lên tiếng. Lưỡi cô liếm quanh đầu khấc, tay vuốt thân cặc, bìu ông co giật vì kích thích.
– “Con Lan… mày đúng là báu vật của tụi tao…” Ông Sáu rên rỉ, tay bấu vào vai cô.
Lan Anh bú sâu, cặc ông Sáu chạm cổ họng, nước dãi chảy dài xuống đùi ông. Cô nhấp nhô nhanh dần, tiếng ọc ọc hòa cùng tiếng rên khoái lạc. Ông Sáu xuất tinh, dòng tinh trắng đục bắn vào miệng cô, chảy ra khóe môi. Lan Anh nuốt sạch, liếm sạch đầu khấc, rồi tựa đầu vào đùi ông, thì thầm:
– “Con muốn ông khỏe… để tối còn hầu các ông…”
Khi mặt trời ngả bóng, cả nhóm kéo nhau ra bụi cỏ um tùm phía sau khu đất hoang. Không khí trong lành, gió mát rượi thổi qua, mang theo mùi cỏ dại và đất đỏ. Lan Anh trải tấm bạt cũ xuống đất, nằm ngửa, hai chân dang rộng, âm hộ hồng hào lấp ló dưới ánh hoàng hôn.
– “Các ông… hôm nay con muốn ngoài trời… gió thổi vào người sướng lắm…”
Ông Bảy – người to lớn nhất – quỳ xuống đầu tiên, cặc to như cổ tay đâm thẳng vào âm hộ cô. Tiếng da thịt bốp bốp vang lên, Lan Anh cong người, rên rỉ:
“Ôi… ông Bảy… cặc ông to quá… đâm sâu nữa đi…”
Ông Tám quỳ phía sau, nâng mông cô lên, cặc đâm vào hậu môn. Lỗ hậu môn hồng hào nuốt trọn con cặc già nua nhưng cứng ngắc. Lan Anh hét lên sung sướng:
“Ááá… hai cặc cùng lúc… con bị lấp đầy… sướng chết mất…”
Ông Cả đứng trước mặt, đút cặc vào miệng cô. Lan Anh bú mút say sưa, lưỡi quấn quanh thân cặc, nước dãi chảy dài. Ông Tư và ông Sáu đứng hai bên, tay cô vuốt cặc họ, ngón tay lướt trên những đường gân nổi cuồn cuộn.
Gió thổi mát rượi, cỏ dại cọ vào lưng Lan Anh, kích thích thêm khoái lạc. Ông Bảy nhấp mạnh, cặc ra vào âm hộ ướt át, nước nhờn tuôn ra như suối. Ông Tám vỗ nhẹ vào mông cô, đâm sâu vào hậu môn, khiến cô run rẩy.
“Con Lan… mày sướng chưa?” Ông Cả rên rỉ, cặc co giật trong miệng cô.
Lan Anh nhả cặc ra, thở hổn hển:
“Sướng… con sướng lắm… các ông đâm con đi… con muốn tinh trùng…”
Ông Cả xuất tinh đầu tiên, dòng tinh nóng hổi bắn lên mặt cô, chảy xuống mắt, xuống môi. Lan Anh le lưỡi hứng lấy, vị mặn chát khiến cô rên rỉ. Ông Bảy bắn vào âm hộ, tinh dịch tràn ra theo cặc, chảy xuống khe mông. Ông Tám bắn vào hậu môn, dòng tinh ấm áp lấp đầy lỗ hậu môn. Ông Tư và ông Sáu thay phiên, bắn lên ngực cô, từng dòng tinh trắng đục chảy dài trên bầu vú căng tròn.
Lan Anh đạt cực khoái cuối cùng, nước phun ra như vòi sen, ướt đẫm tấm bạt. Cô nằm ngửa, thở dốc, cơ thể run rẩy, tinh dịch chảy khắp người. Gió thổi mát, cô cười:
“Ngoài trời sướng thật… con muốn làm thế này mãi…”
Mưa giông ập đến, ống cống trở thành nơi trú ẩn duy nhất. Năm ông già và Lan Anh chen chúc trên tấm chiếu, hơi ấm từ cơ thể hòa quyện. Ông Cả ôm cô từ phía sau, cặc đâm vào hậu môn. Ông Tư nằm dưới, cặc đâm vào âm hộ. Ông Sáu, ông Bảy, ông Tám thay phiên đút cặc vào miệng cô.
Lan Anh rên rỉ giữa tiếng mưa:
“Các ông… đâm con đi… con muốn ấm trong người…”
Tiếng da thịt bốp bốp, tiếng rên khoái lạc át cả tiếng mưa. Tinh dịch bắn đầy người cô, ấm áp trong đêm lạnh.
Một buổi chiều, ông Bảy kéo về chiếc xe đẩy cũ kỹ, bánh xe kêu lạch cạch, khung sắt rỉ sét nhưng còn chắc chắn.
“Tao nhặt được ở bãi rác. Sửa lại được.”
Lan Anh nhìn xe, mắt sáng lên. Cô nhớ những ngày lang thang phố đi bộ, thấy người bán cà phê dạo kiếm tiền dễ dàng.
“Các ông… để con bán cà phê! Đường lớn gần đây đông người lắm. Con pha ngon, chắc bán được.”
Năm ông già gật đầu ngay. Họ góp hết tiền nhặt ve chai: ông Cả 200 nghìn, ông Tư 150 nghìn, ông Sáu 300 nghìn, ông Bảy 250 nghìn, ông Tám 200 nghìn. Tổng cộng 1,1 triệu. Ông Tám sửa xe, sơn lại màu xanh lá. Ông Bảy mua phin nhôm, ly nhựa, cà phê hạt robusta thơm lừng. Lan Anh may biển hiệu bằng vải cũ: “Cà Phê Lan Hương”.
Sáng sớm, Lan Anh đẩy xe ra đường lớn. Cô mặc áo bà ba cũ nhưng sạch sẽ, tóc buộc cao, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng.
Khách đầu tiên là bác tài xế xe ôm, rồi anh công nhân, chị văn phòng, em học sinh. Cà phê Lan Anh pha đậm đà, ngọt vừa, hương thơm quyện khói. Doanh số ngày đầu: 420 nghìn.
Tối về, cô chia tiền:
“200 nghìn mua gạo, 100 nghìn mua cá vv… còn lại để dành.”
Năm ông già ôm cô, mắt long lanh:
“Con Lan giỏi quá… tụi tao tự hào về mày…”
Ba tháng sau, doanh số trung bình có thể lên đến cả triệu một ngày. Quán mở rộng, có bàn ghế nhựa, quạt máy, biển hiệu neon. Lan Anh thuê căn nhà cấp bốn nhỏ ở ngoại ô, vừa ở vừa bán cà phê. Phòng trước là quán, phòng sau là chỗ ngủ, có giường gỗ, tủ quần áo cũ.
Năm ông già chăm chỉ hơn. Ông Cả quét quán, ông Tư pha cà phê phụ, ông Sáu giữ xe, ông Bảy sửa bàn ghế, ông Tám nấu cơm.
Lan Anh đứng giữa quán, cười:
– “Thế là mình có nhà rồi các ông ạ! Không còn ống cống nữa!”
Một buổi sáng, Lan Anh nôn khan. Ông Sáu chạy đi mua que thử thai. Hai vạch đỏ tươi.
“Con có thai rồi…”
Năm ông già mừng rỡ như trẻ con. Không ai hỏi cha đứa bé là ai. Với họ, đó là con chung, là máu mủ.
Lan Anh sinh con gái đặt tên Bé Hương – bụi tóc đen nhánh, mắt to tròn, giống mẹ như đúc.
Lan Anh bá cà phê mỗi ngày, bé Hương ngủ trong nôi bên cạnh. Chiều về, cô nấu cơm, năm ông già thay phiên bế cháu và bán quán. Doanh số ngày càng tăng lên. Quán có máy lạnh cũ, bàn ghế gỗ, thuê thêm nhân viên, khách đông kín. Lan Anh mua xe máy Wave cũ, chở ông Cả đi chợ, mua thêm tivi nhỏ cho cả nhà xem. Cuộc sống của họ càng ngày càng được cải thiện.
Đêm sinh nhật Bé Hương tròn 1 tuổi, quán đóng cửa sớm. Trong căn nhà nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp, mùi cà phê còn vương, tiếng nhạc Trịnh Công Sơn vang nhẹ từ chiếc loa cũ.
Lan Anh mặc áo bà ba mỏng, không nội y, núm vú in hằn qua lớp vải. Cô quỳ giữa phòng, năm ông già vây quanh, mắt hau háu.
“Các ông… đêm nay con muốn cảm ơn… cảm ơn vì đã cho con gia đình…”
Ông Cả bước tới đầu tiên, cởi quần, cặc cứng ngắc đút vào miệng cô. Lan Anh bú mút say sưa, lưỡi quấn quanh thân cặc, nước dãi chảy dài. Ông Tư và ông Sáu quỳ hai bên, mỗi người bú một bầu vú căng sữa, núm vú cương cứng dưới lưỡi thô ráp. Ông Bảy nằm dưới, nâng mông cô lên, cặc to đùng đâm thẳng vào âm hộ ướt át. Ông Tám quỳ phía sau, cặc đâm vào hậu môn, nhấp chậm rãi rồi tăng tốc.
“Ááá… các ông… đâm con đi… con muốn tinh trùng… muốn ấm trong người…” Lan Anh rên rỉ, giọng ngọt ngào hòa với tiếng da thịt bốp bốp.
Ông Bảy nhấp mạnh, cặc ra vào âm hộ, nước nhờn tuôn ra ướt đùi. Ông Tám vỗ nhẹ mông cô, đâm sâu vào hậu môn, khiến cô cong người. Ông Cả ấn đầu cô xuống, cặc co giật trong miệng. Ông Tư và ông Sáu se núm vú, liếm quanh quầng vú.
Lan Anh đạt cực khoái đầu tiên, nước phun ra như suối, ướt sàn gỗ. Cô nhả cặc ông Cả, hét lên:
“Sướng… con sướng quá… các ông đâm mạnh nữa đi…”
Năm ông già thay phiên. Ông Cả bắn vào miệng cô, dòng tinh nóng hổi tràn ra khóe môi. Ông Tư bắn lên ngực, tinh dịch chảy dài trên bầu vú. Ông Sáu bắn vào âm hộ, lấp đầy tử cung. Ông Bảy bắn vào hậu môn, tinh dịch tràn ra theo cặc. Ông Tám bắn lên mặt, từng dòng trắng đục chảy xuống mắt, xuống mũi.
Lan Anh nằm ngửa, cơ thể run rẩy, tinh dịch chảy khắp người. Cô đạt cực khoái cuối cùng, nước phun ra mạnh mẽ, ướt đẫm tấm thảm. Cô cười, giọng yếu ớt nhưng hạnh phúc:
“Con yêu các ông… đây là nhà con… là gia đình con…”
Bé Hương ngủ ngon trong nôi, tiếng thở đều đều. Ngoài kia, bảng hiệu của quán cà phê “Lan Hương” sáng đèn dưới ánh trăng.
Quý bà kiêu kỳ xưa kia đã chết từ lâu. Người phụ nữ tên Lan giờ sống trọn vẹn trong tình yêu, dục vọng, và gia đình nhỏ giữa ngoại ô Sài Gòn – nơi mùi cà phê sáng hòa quyện với hơi thở của những người thân yêu.
