Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Phú Bà Dâm Dục Trở Thành Ăn Xin

Chương 5 : Cuộc Sống Sau Khi Mất Hết Tất Cả



 

 

Lan Anh lê bước trên con đường ở ngoại ô, đôi chân trần rớm máu vì gai cỏ và nhiều ngày lang bạt. Đã một tuần kể từ khi cô bị Hoàng và đám tình nhân cũ lừa sạch nữ trang, tiền mặt, giấy tờ. Vali quần áo hàng hiệu giờ chỉ còn vài mảnh váy rách nát, không đủ che thân. Mái tóc dài óng ả từng được chăm chút bằng dầu gội Pháp giờ rối bù, bết dính mồ hôi và bụi đất.

Bụng cô réo sôi. Ba ngày nay chỉ nhấm nháp vài mẩu bánh mì khô nhặt được bên thùng rác. Mùi hôi từ cơ thể khiến chính cô cũng ghê tởm. Quý bà kiêu kỳ 34 tuổi, từng sống trong biệt thự triệu đô, giờ lang thang như con chó hoang.

Mặt trời chiều đổ bóng dài trên khu đất hoang vắng. Cỏ dại mọc um tùm, vài ống cống bê tông cũ kỹ nằm ngổn ngang giữa bãi đất trống. Khói bếp từ mấy lều tạm bằng bạt ni lông bay lên. Lan Anh dừng lại, đôi mắt mệt mỏi nhìn năm ông già vô gia cư đang ngồi quanh đống lửa nhỏ.

Ông Cả – khoảng 70 tuổi, tóc bạc trắng, mặt nhăn nheo nhưng thân hình vẫn rắn rỏi – ngẩng lên nhìn cô. Ông Tư, ông Sáu, ông Bảy, ông Tám – tất cả đều trên 60, da sạm nắng, quần áo rách rưới – cũng quay lại.

“Cô gái, sao cô lại lạc tới đây?” – Ông Cả hỏi, giọng khàn khàn.

Lan Anh quỳ xuống, giọng nhỏ nhẹ:

“Con… con không còn chỗ đi… đói lắm… các bác cho con miếng cơm được không…”

Ông Tư cười khẩy, lộ hàm răng vàng khè:

“Cơm thì có, nhưng tụi tao không cho không. Mày đẹp thế này, chịu phục vụ tụi tao thì ở lại. Không thì cút.”

Lan Anh nhìn năm ông già, lòng quặn thắt. Cô từng là quý bà thượng lưu, được giáo dục tinh anh, giờ phải quỳ trước đám người bần cùng. Nhưng cơn đói, cái lạnh đêm ngoại ô khiến cô gật đầu:

“Con… con chịu…”

Năm ông già dẫn Lan Anh vào ống cống bê tông rộng chừng ba mét, bên trong lót vài tấm bìa carton, một góc có bếp lửa nhỏ. Mùi hôi của rác, của mồ hôi đàn ông nồng nặc.

Ông Cả cởi áo, để lộ thân hình gầy guộc nhưng cơ bắp vẫn săn chắc vì lao động chân tay. Ông kéo Lan Anh ngồi xuống tấm chiếu rách:

“Ngồi đây. Ăn cơm trước đã.”

Cơm nguội với ít cá khô. Lan Anh nuốt vội, nước mắt lăn dài. Ông Sáu đưa cho cô chai nước mưa hứng từ mái bạt:

“Uống đi, đừng khóc. Tụi tao không biết mày là ai, nhưng ở đây, mày là con gái chung.”

Ăn xong, ông Bảy – người to lớn nhất – kéo cô nằm xuống. Ông cởi váy rách của cô, để lộ thân hình trắng muốt vẫn còn nét đẹp quý phái. Năm đôi mắt hau háu nhìn cặp vú căng tròn, cặp mông lẳn.

Ông Bảy cúi xuống, bú núm vú trái. Lưỡi ông thô ráp, liếm mạnh khiến Lan Anh giật mình. Ông Tám bú núm vú phải. Ông Tư quỳ giữa hai chân cô, tách âm hộ ra, lưỡi dài liếm một đường từ dưới lên.

Lan Anh rên khẽ, dù lòng còn ghê tởm:

“Ôi… các bác… nhẹ thôi…”

Nhưng năm ông già không nhẹ nhàng. Ông Cả đút cặc vào miệng cô. Cặc ông tuy già nhưng cứng ngắc, dài hơn dự đoán, đầu khấc đỏ au. Lan Anh bú mút theo bản năng, nước dãi chảy dài.

Ông Sáu nâng mông cô lên, đâm cặc vào hậu môn. Ông Tư đâm vào âm hộ. Bị chơi bằng cả ba lỗ khiến Lan Anh hét lên:

“ÁÁÁ… NHIỀU QUÁ… CON SƯỚNG…”

Dù không muốn, cơ thể cô vẫn phản ứng. Âm hộ co bóp, nước nhờn tuôn ra. Năm ông già thay phiên nhấp, tiếng da thịt bốp bốp vang trong ống cống. Ông Bảy xuất tinh đầu tiên, bắn lên mặt cô. Tinh dịch nóng hổi, mùi tanh nồng. Lan Anh le lưỡi hứng lấy, vị mặn chát quen thuộc khiến cô rên rỉ.

Đêm đó, mỗi ông già xuất tinh hai lần. Lan Anh đạt cực khoái liên tục, nước phun ra ướt tấm chiếu. Khi xong, cô nằm giữa năm ông, cơ thể đầy tinh dịch, mệt lả nhưng no bụng.

Lan Anh ở lại. Cô được phân công: sáng nấu cơm bằng gạo nhặt được, chiều giặt giũ quần áo rách, tối phục vụ tình dục. Năm ông già khỏe bất ngờ. Dù tuổi cao, họ quan hệ mãnh liệt, mỗi người ít nhất hai lần một đêm.

Ông Cả thích doggy trong bụi cỏ. Ông nâng mông Lan Anh, cặc đâm sâu vào hậu môn, nhấp mạnh:

“Con gái… mông mày ngon quá… tao đâm chết mày…”

Lan Anh cong người, rên rỉ:

“Dạ… bác Cả… đâm mạnh đi… con sướng…”

Ông Tư thích dùng miệng. Ông nằm ngửa, bắt cô bú cặc đến khi xuất vào miệng. Lan Anh nuốt tinh, liếm sạch đầu khấc. Ông Sáu thích chơi ba người cùng với ông Bảy: một cặc trong âm hộ, một cặc trong hậu môn. Lan Anh hét lên sung sướng, nước phun ra ướt cỏ.

Họ không biết cô từng là quý bà thượng lưu. Với họ, cô chỉ là “con Lan”, người phục vụ tình dục đổi lấy cơm nguội, cá khô, và chỗ ngủ trong ống cống.

Ban ngày, khi năm ông già đi nhặt ve chai, Lan Anh ngồi một mình trong ống cống, nhìn ra bãi cỏ um tùm. Cô nhớ biệt thự Thảo Điền, nhớ chồng, nhớ Hoàng. Nước mắt lăn dài:

“Mình sai rồi… nghiện cặc, nghiện tinh trùng… giờ thành thế này…”

Nhưng đêm đến, khi ông Tám ôm cô từ phía sau, cặc đâm sâu vào âm hộ, Lan Anh lại rên rỉ sung sướng. Cô học cách tận hưởng khoái lạc thô bạo của đám đàn ông già.

Một đêm, sau khi cả năm ông xuất tinh lên mặt cô, Lan Anh nằm ngửa trên tấm chiếu, tinh dịch chảy xuống cổ. Cô thì thầm:

“Con… con chấp nhận rồi… đây là nhà con…”

Lan Anh trở thành “vợ chung” của năm ông già vô gia cư. Cô nấu ăn, giặt giũ, và phục vụ tình dục mỗi đêm. Dù cuộc sống nhục nhã, cô tìm thấy khoái lạc trong những cơn cực khoái mãnh liệt.  Quý bà kiêu kỳ xưa kia đã chết. Con Lan của khu đất hoang giờ sống sót, chấp nhận, và tận hưởng dục vọng trong ống cống bê tông giữa ngoại ô vắng vẻ.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...