Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Phú Bà Dâm Dục Trở Thành Ăn Xin

Chương 4 : Bí Mật Bị Bại Lộ



 

 

Lan Anh bước vào biệt thự chính ở Thảo Điền lúc gần nửa đêm. Đôi giày cao gót Louboutin đã mòn gót vì những buổi tiệc hoang lạc liên miên, nhưng cô vẫn cố giữ dáng đi kiêu kỳ. Bộ váy latex đen bó sát dính đầy tinh dịch khô ở cổ và ngực; cô đã lau vội trong xe, song mùi dục vọng vẫn bám chặt.

Hoàng ngồi ở ghế sofa, chân gác lên bàn kính, tay cầm iPad xem hóa đơn chuyển khoản mới nhất – 3,2 tỷ đồng trong vòng một tuần. Anh ngẩng lên, nụ cười nửa miệng:

“Quý cô về muộn thế? Tôi tưởng cô ở lại câu lạc bộ đến sáng.”

Lan Anh quỳ xuống ngay cửa, đầu cúi thấp, giọng nhỏ nhẹ:

“Em xin lỗi chủ nhân… em bị kẹt ở Black Orchid… có thêm năm người mới…”

Hoàng bật cười, kéo cô đứng dậy, hôn lên trán:

“Tốt. Nhưng tuần này tôi cần thêm 5 tỷ. Tôi đặt villa riêng ở Phú Quốc, có bể bơi kính nhìn xuống biển. Quý cô chuyển khoản ngay đi.”

Lan Anh gật đầu, mở app ngân hàng. Ngón tay run run khi thấy số dư tài khoản chồng chỉ còn 42 tỷ – từ con số 120 tỷ đầu năm. Cô vẫn bấm xác nhận. Tít. Tin nhắn chuyển khoản thành công. Hoàng vuốt tóc cô:

“Quý cô ngoan lắm. Giờ đi tắm đi, tôi đang muốn doggy trong phòng tắm.”

Ông Trần Minh ngồi trong căn phòng tối mờ, màn hình lớn chiếu từng tấm ảnh:

+ Lan Anh quỳ giữa năm người đàn ông trong câu lạc bộ Black Orchid, miệng ngậm cặc, tinh dịch chảy dài trên mặt.

+ Lan Anh bị trói tay rồi bị chơi cả hai lỗ trên du thuyền ở Maldives.

+ Hóa đơn chuyển khoản hàng tỷ đồng vào tài khoản “Hoàng – Nguyễn Văn Hoàng”.

Thám tử – một người đàn ông trung niên đeo kính – đẩy tập hồ sơ dày cộp:

“Ông Minh, vợ ông đã chi gần 80 tỷ trong 4 tháng qua. Tất cả đều cho một trai bao 28 tuổi. Tôi có cả video HD.”

Ông Minh siết chặt ly whisky, mặt lạnh tanh. Ông bật đoạn video cuối: Lan Anh nằm ngửa trên bàn kính, mười lăm người đàn ông thay phiên xuất tinh lên mặt cô. Giọng cô rên rỉ qua loa:

“Chủ nhân… em muốn nhiều tinh trùng hơn nữa…”

Ông Minh tắt máy, giọng trầm như băng:

“Chuẩn bị giấy tờ ly hôn. Cắt hết thẻ, khóa tài khoản. Đuổi nó ra khỏi nhà trong 24 giờ.”

Lan Anh tỉnh dậy trong vòng tay Hoàng – không phải ở biệt thự chính, mà ở căn penthouse mới anh vừa thuê bằng tiền cô. Cô hôn lên ngực anh, thì thầm:

“Chủ nhân… sáng nay em muốn bú cặc…”  Điện thoại reo. Là ông Minh. Lan Anh bắt máy, giọng nhẹ nhàng:

“Alo, anh yêu…”

Giọng ông Minh lạnh lùng:

“Về nhà ngay. Ngay lập tức.”

Lan Anh hoảng, nhưng vẫn giữ vẻ kiêu kỳ:

“Em… em đang bận…”

“30 phút nữa. Không về, tôi cho người đón.”

Lan Anh bước vào phòng khách biệt thự chính. Ông Minh đứng đó, bên cạnh là luật sư và hai vệ sĩ. Trên bàn là tập ảnh, video USB, và tờ giấy ly hôn.

Ông Minh ném tập ảnh vào mặt cô. Từng tấm rơi xuống sàn: Lan Anh quỳ bú cặc, Lan Anh bị gangbang, Lan Anh đầy tinh dịch.

“Con điếm lăng loàn!” Ông Minh gầm lên, tát mạnh vào má cô. Lan Anh ngã xuống sofa, má đỏ ửng nhưng không khóc. Cô vẫn cố giữ giọng nhẹ nhàng:

“Anh… anh hiểu lầm rồi… em chỉ…”

Ông Minh bật video lên TV 85 inch. Âm thanh rên rỉ của Lan Anh vang khắp phòng:

“Chủ nhân… đâm mạnh vào hậu môn em… em là con điếm thượng lưu…”

Lan Anh chết sững. Mặt cô tái nhợt, nhưng vẫn quỳ xuống, giọng run run:

“Anh… tha thứ cho em… em sẽ dừng lại…”

Ông Minh cười khinh bỉ:

“80 tỷ. Mày tiêu 80 tỷ của tao cho thằng trai bao. Giờ mày còn gì? Kiêu kỳ? Tinh anh? Chỉ là con đĩ dâm đãng!”

Ông đẩy tờ giấy ly hôn:

“Ký. Tao cho mày 24 giờ biến khỏi nhà. Tài sản không một xu. Thẻ tao khóa hết. Xe tao thu hồi. Đồ trong tủ mày muốn mang thì mang, nhưng tao cảnh cáo – gia đình nhà ngoại mày cũng biết hết rồi.”

Lan Anh run rẩy ký. Chữ ký vẫn đẹp, nhưng tay run như sắp gãy bút.

Lan Anh lái xe đến biệt thự gia đình ở quận 7 – nơi cô lớn lên trong nhung lụa. Bà ngoại, ông ngoại, các cô chú đều ngồi sẵn ở phòng khách. Trên bàn là tập ảnh ông Minh gửi.

Bà ngoại, một quý phu nhân 78 tuổi, thuộc gia đình nhiều đời gia giáo đàng hoàng, nhìn cô, giọng run run:

“Lan Anh… mày làm nhục cả dòng họ. 80 tỷ… mày bán thân cho trai bao… mày còn mặt mũi nào về đây?”

Lan Anh quỳ xuống, nước mắt lăn dài:

“Bà… con sai rồi… con không còn nơi nào để đi…”

Ông ngoại lạnh lùng:

“Cút. Từ nay, mày không còn là cháu nhà này. Đừng bao giờ quay lại.”

Cửa đóng sầm. Lan Anh ngồi ngoài cổng, vali Louis Vuitton bên cạnh, điện thoại không còn tiền, thẻ bị khóa.

Lan Anh gõ cửa, nước mắt nhòe trang điểm. Hoàng mở cửa, chỉ mặc quần đùi, bên trong là hai cô người mẫu trẻ đang nằm khỏa thân trên giường.

“Chủ nhân…” Lan Anh quỳ xuống, ôm chân anh. “Chồng em đuổi em… gia đình em từ em… em chỉ còn anh…”

Hoàng nhìn xuống, ánh mắt không còn ngọt ngào. Anh cười nhạt:

“Quý cô hết tiền rồi à? Thẻ khóa hết rồi đúng không?”

Lan Anh gật đầu, giọng nhỏ nhẹ:

“Em… em còn ít nữ trang… em bán được… anh cho em ở lại…”

Hoàng kéo cô vào, đóng cửa. Hai cô người mẫu nhìn cười khúc khích. Hoàng đẩy Lan Anh xuống sàn:

“Quý cô muốn ở lại? Được. Nhưng từ nay, cô không còn là nữ hoàng nữa. Cô là con đĩ chung của tôi và bạn bè. Mỗi ngày phục vụ 10 người, tôi cho cô ăn ở. Đồng ý không?”

Lan Anh gật đầu lia lịa:

“Đồng ý… em đồng ý hết… chỉ cần có chủ nhân…”

Hoàng tổ chức “buổi tiệc chia tay” – thực chất là lừa Lan Anh lần cuối. Mười lăm người đàn ông được mời đến, tất cả đều biết cô đã phá sản.

Lan Anh bị trói tay vào cột giữa phòng, mắt bịt kín. Hoàng thì thầm:

“Tối nay quý cô sẽ được dùng đến ngất. Sau đó… tự lo thân.”

Họ thay phiên quan hệ. Ba cặc cùng lúc: miệng, âm hộ, hậu môn. Lan Anh rên rỉ quen thuộc:

“Ôi… nhiều cặc… em sướng…”

Nhưng lần này, không ai nhẹ nhàng. Họ đâm mạnh, xuất tinh liên tục lên mặt, lên ngực, vào trong.

Sau 4 tiếng, Lan Anh nằm bất tỉnh trên sàn, tinh dịch chảy thành vũng. Hoàng lột hết nữ trang trên người cô – nhẫn kim cương 2 tỷ, vòng cổ ngọc trai 800 triệu, đồng hồ Patek 1,5 tỷ. Anh mở két sắt, lấy hết tiền mặt và giấy tờ nhà còn lại của cô.

Khi Lan Anh tỉnh dậy, căn hộ trống rỗng. Hoàng và đám đàn ông đã biến mất. Trên bàn chỉ còn mẩu giấy:

“Quý cô hết giá trị rồi. Chào thân ái.”

Lan Anh ngồi đó, khỏa thân, không một xu dính túi. Vali quần áo hàng hiệu bị mang đi. Điện thoại hết pin.

Cô bước ra đường lúc 3 giờ sáng, váy rách, chân trần. Gió lạnh thổi qua, lần đầu tiên trong đời, quý bà kiêu kỳ 34 tuổi cảm nhận được cái đói, cái rét, và sự cô đơn tuyệt đối.

Lan Anh lang thang trên phố, ánh đèn neon chiếu lên khuôn mặt từng kiêu sa giờ tiều tụy. Cô ngồi xuống vỉa hè, ôm vali rỗng, thì thầm:

“Chủ nhân… anh đâu rồi…”

Một chiếc xe hơi sang trọng chạy qua, người trong xe nhìn cô khinh bỉ. Không ai nhận ra đây từng là phu nhân đại gia Trần Minh.

Lan Anh không còn nhà, không còn tiền, không còn danh dự. Cô chỉ còn một thứ: cơn nghiện dục vọng đã ăn sâu vào máu.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...