Nữ Vận Động Viên Cử Tạ Và Ông Thầy Dâm Đãng
Chương 6 : Dục Vọng Tại Làng Vận Động Viên Olympic
Kim Ji-eun bước vào làng vận động viên với hành lý nặng trĩu và trái tim còn nặng hơn. Không khí nơi đây luôn sôi động, rực rỡ, đầy những nụ cười chiến thắng và tiếng reo hò từ các đội tuyển, nhưng với cô, mọi thứ chỉ như một lớp vỏ mỏng manh che giấu sự cô đơn đang gặm nhấm. Cô đã 28 tuổi, ở đỉnh cao sự nghiệp, huy chương vàng Châu Á là bước đệm hoàn hảo để nhắm đến Olympic – giấc mơ lớn nhất của bất kỳ vận động viên cử tạ nào. Đoàn thể thao Hàn Quốc được bố trí ở khu vực riêng, phòng cô rộng rãi, sạch sẽ, với giường đôi và cửa sổ nhìn ra sân tập. Nhưng ngay từ đêm đầu tiên, Ji-eun đã cảm thấy bức bối. Không có thầy Park. Ông không phải huấn luyện viên chính thức của đoàn, chỉ là “huấn luyện viên cá nhân” không chính danh, nên không được cấp thẻ vào làng. Cô không thể gặp ông, không thể “thư giãn” như mọi khi. Mỗi buổi tập, cô vẫn nâng tạ tốt, nhưng tinh thần cứ như thiếu một mảnh ghép. Đêm xuống, cơ thể cô nóng ran, vùng kín ẩm ướt mà không có cách giải tỏa. Cô nằm trên giường, tay vô thức vuốt ve ngực, nghĩ về thầy: “Thầy… em nhớ thầy quá. Không có thầy, em không biết phải làm sao.”
Ngày thứ hai, ban tổ chức phát cho mỗi vận động viên một hộp bao cao su – một phần của chương trình “an toàn sức khỏe” tại Olympic. Ji-eun cầm hộp, mặt đỏ bừng. “Họ nghĩ gì vậy? Mình không phải loại người…” Nhưng cô biết lý do. Làng vận động viên là nơi dục vọng được thả lỏng nhất, nơi các vận động viên sau bao năm kìm nén để tập trung thi đấu, giờ đây được phép “xả stress”. Cô nghe đồn từ các chị em đội tuyển: “Ở đây ai cũng làm hết. Không làm thì căng thẳng, thi đấu kém.” Ji-eun không tin, nhưng đêm ấy, khi đi dạo quanh làng để thư giãn, cô bắt gặp những cảnh khiến máu cô dồn lên mặt.
Đầu tiên là ở khu vực sân bóng đá ngoài trời. Một anh chàng cầu thủ bóng đá Brazil cao lớn, da ngăm đen, cơ bắp cuồn cuộn, đang ôm chặt lấy một cô gái Mỹ – đội trưởng đội bóng đá nữ Mỹ, thân hình cao ráo, tóc vàng buộc đuôi gà, bộ ngực căng đầy dưới lớp áo thể thao. Họ đứng sát nhau dưới bóng cây, anh chàng đẩy cô vào tường, tay luồn vào quần cô: “Baby, you need this after practice,” anh thì thầm bằng giọng Brazil trầm ấm. Cô gái rên khẽ: “Yes… harder, just like that.” Anh kéo quần cô xuống, dương vật dài đen nhánh đẩy vào từ phía sau, dập mạnh: “Ah… your pussy so tight… take it all!” Cô cong người, mông va chạm: “Fuck me… harder… I’m gonna cum!” Nước nhờn tuôn ra, anh xuất tinh sâu vào cô, tinh dịch tràn ra ngoài nhỏ giọt xuống đất. Ji-eun quay đi, tim đập thình thịch: “Họ… họ làm thật. Mình không thể…”
Cô tiếp tục đi, đến khu vực sân bóng chuyền. Dưới ánh đèn mờ, một nữ vận động viên bóng chuyền Nhật Bản – thân hình cao gầy, da trắng, ngực nhỏ nhưng mông căng – đang quỳ trước một anh chàng vận động viên thể dục dụng cụ người Nga, cao to, cơ bắp săn chắc. Anh ta ngồi trên ghế, dương vật dài cương cứng. Cô gái Nhật liếm từ dưới lên: “Onii-san… big… I like,” cô nói bằng tiếng Nhật xen tiếng Anh. Anh Nga cười: “Suck it good, little one.” Cô nuốt sâu, chẹp chẹp: “Mmm… salty… but good.” Anh đẩy hông, xuất tinh vào miệng cô: “Ah… swallow all!” Cô nuốt ực, rồi anh kéo cô lên, đẩy vào từ sau, dập mạnh: “Your ass… perfect… take it!” Cô rên: “Ah… deeper… Iku… Iku…!” Họ lên đỉnh cùng, nước phun, tinh bắn đầy lên người của cô gái Nhật Bản.
Ji-eun chạy nhanh khỏi đó, nhưng ở sân thượng khu nhà ở, cô nghe tiếng rên lớn. Một nữ vận động viên bóng bàn Trung Quốc – thân hình nhỏ nhắn, da trắng, tóc đen buộc cao – đang quan hệ tập thể với bốn đồng đội nam cùng đội tuyển. Họ nằm trên sàn sân thượng, cô nằm giữa, một người đẩy vào vùng kín, một người vào miệng, hai người còn lại bóp ngực và vuốt ve. “Chị… em ướt quá… đẩy mạnh đi,” cô rên. Một anh chàng cười: “Em ngon thật… team mình phải giữ phong độ.” Họ dập liên tục, âm thanh bạch bạch vang vọng: “Ah… chị ra… nước chị phun!” Tinh dịch bắn đầy người cô, cô cười: “Còn nữa… em cần thêm.” Ji-eun quay đi, cơ thể nóng ran: “Họ… họ làm tập thể? Mình… mình không thể như vậy.”
Cô nhận được nhiều lời mời. Một vận động viên bơi lội Mỹ cao lớn, cơ bắp: “Hey, beautiful, want some company tonight?” Cô lắc đầu: “No, thanks. I’m good.” Một anh chàng cử tạ Nga cười: “Come on, we can ‘train’ together.” Cô từ chối: “I have my own way.” Nhưng đêm càng khuya, bức bối càng tăng. Cô không ngủ được, tay luồn vào quần, tự sướng: “Thầy… em cần thầy…” Cô nhắn tin cho thầy: “Thầy… em không chịu nổi. Gặp em được không?” Ông trả lời: “Thầy đến, nhưng chỉ ngoài rào. Em ra góc khuất bên đông.”
Đêm thứ năm, Ji-eun lẻn ra góc rào sau làng, nơi ít người qua lại, tối om chỉ có ánh đèn đường xa xa. Thầy Park đứng bên kia rào, thân hình béo phì, mặc áo khoác kín. “Ji-eun… em gầy đi rồi,” ông thì thầm. Cô áp sát rào, tay luồn qua khe: “Thầy… em nhớ thầy quá. Em cần thư giãn.” Ông nắm tay cô: “Thầy cũng nhớ em. Nhưng chỉ thế này thôi nhé.” Cô cởi quần, quay lưng, mông áp sát rào: “Thầy… đẩy qua rào đi.” Ông cởi quần, dương vật cương cứng chạm vào vùng kín cô qua khe rào. Cô rên: “Ah… thầy… vào đi… em ướt rồi.” Ông đẩy mạnh, dương vật lấp đầy cô qua khe: “Em chặt quá… thầy dập đây.” Chuyển động chậm rãi, rồi mạnh dần: “Bạch bạch… em cảm nhận thầy không?” Cô cong người: “Ưm… sâu… thầy đẩy mạnh… em ra!” Nước phun ra, ông xuất: “Ah… thầy bắn vào em!” Tinh dịch nóng hổi tràn ra.Làm xong, Ji-eun thở hổn hển: “Thầy… cho em quần lót của thầy đi. Em cần mang về… để ngửi mùi thầy.” Ông cởi quần lót, đưa qua rào: “Cầm đi… thầy mặc cái khác.” Cô cầm chiếc quần lót cũ, còn dính tinh dịch và mùi mồ hôi, áp lên mũi: “Mùi thầy… em sẽ giữ.”
Đêm trước thi đấu, Ji-eun nằm trên giường, cầm chiếc quần lót thầy áp lên mặt, hít sâu mùi mồ hôi và dục tình. Cô cởi quần, vuốt ve vùng kín: “Thầy… em nhớ thầy…” Cô luồn chiếc quần lót vào quần, áp sát vùng kín, cọ xát: “Ah… mùi thầy… tinh thầy…” Cô tự sướng, tưởng tượng thầy đẩy vào: “Thầy… dập em đi… em ra!” Nước phun ướt đẫm quần lót. Sáng hôm sau, cô thi đấu, tinh thần sảng khoái. Snatch 138kg, clean & jerk 172kg – tổng 310kg, huy chương bạc. Cô nghĩ: “Nhờ thầy… em làm được.”
Olympic kết thúc, cô trở về, ôm thầy: “Thầy… em bạc rồi. Cảm ơn thầy.” Ông cười: “Em giỏi lắm. Giờ về nhà… thầy ‘thưởng’ em tiếp.”
