Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nữ Vận Động Viên Cử Tạ Và Ông Thầy Dâm Đãng

Chương 5 : Thế Hệ Vàng Tiếp Theo (hết)



Kim Ji-eun đứng trước tấm gương lớn trong văn phòng riêng của phòng gym mang tên “Ji-eun Strength Hub” ở quận Gangnam, Seoul, nhìn ngắm bản thân với một nụ cười hài lòng xen lẫn hoài niệm. Bốn năm đã trôi qua kể từ ngày cô giương cao huy chương vàng tại Đại hội Thể thao Châu Á, và giờ đây, ở tuổi 32, cô đã giải nghệ, để lại sau lưng một sự nghiệp lẫy lừng: ba lần vô địch thế giới, một huy chương bạc Olympic, và danh hiệu “Nữ hoàng Cử tạ Hàn Quốc”. Cơ thể cô vẫn săn chắc, dù không còn tập luyện điên cuồng như xưa – đôi vai rộng vẫn vững chãi, bộ ngực nở nang vẫn căng đầy dưới lớp áo phông bó sát in logo phòng gym, và cặp mông tròn trịa vẫn là minh chứng cho những năm tháng squat không ngừng nghỉ. Nhưng giờ đây, vẻ đẹp ấy không còn là công cụ cho huy chương; nó là tài sản của một nữ doanh nhân thành đạt, chủ một chuỗi phòng gym nhỏ nhưng danh tiếng, nơi cô huấn luyện các vận động viên trẻ với phương pháp “cân bằng tinh thần và thể chất”.

Ji-eun vuốt mái tóc đen dài giờ đã cắt ngắn hơn, nghĩ thầm: “Mình đã thay đổi nhiều quá.” Cô từ một cô gái tuyệt vọng giờ đây đã có được tất cả những gì mà mình mong muốn… nhưng sâu thẳm, dục vọng vẫn còn đó, như một phần không thể tách rời. Cô nhớ lại những đêm dài với thầy Park, những buổi “thư giãn” khiến cô nghiện ngập, và đôi khi, trong giấc mơ, cô vẫn cảm nhận dương vật ông đẩy sâu vào mình, khiến cơ thể run rẩy.

Phòng gym của cô là một không gian hiện đại, với máy móc nhập khẩu, lớp học yoga kết hợp cử tạ, và một góc riêng tư cho “liệu pháp thư giãn” – dù cô chưa bao giờ áp dụng phương pháp đen tối ấy cho học viên. Cô giàu có từ hợp đồng quảng cáo, sách tự truyện bán chạy, và doanh thu từ phòng gym, nhưng sự cô đơn vẫn len lỏi. Chưa từng kết hôn, chưa từng có mối tình thực sự, Ji-eun dành thời gian cho công việc và những buổi gặp gỡ kín đáo với thầy Park, dù giờ ông đã 56 tuổi, thân hình béo phì hơn, và dục vọng của ông không còn mãnh liệt như xưa. “Thầy vẫn là thầy,” cô nghĩ, “người đã cứu mình khỏi vực thẳm.”

Hôm nay là một ngày bình thường, nhưng Ji-eun cảm nhận được sự thay đổi khi nhìn thấy Lee Soo-ah, học viên mới 24 tuổi, bước vào phòng tập với vẻ mặt mệt mỏi. Soo-ah là vận động viên cử tạ hạng 76kg, tài năng trẻ của đội tuyển tỉnh, nhưng đang kẹt ở “giới hạn vô hình” – giống hệt Ji-eun năm xưa. “Chị Ji-eun, em… em không biết phải làm sao nữa,” Soo-ah nói, giọng run run khi họ ngồi trong văn phòng. Ji-eun nhìn cô gái trẻ: thân hình săn chắc nhưng mảnh mai hơn mình, mái tóc nâu buộc đuôi gà, đôi mắt to tròn đầy tuyệt vọng, và cặp mông tròn trịa đang căng dưới quần tập. “Kể chị nghe đi,” Ji-eun nói dịu dàng, nội tâm cô rung động: “Cô ấy giống mình quá… căng thẳng, bất lực. Có lẽ… mình nên giúp.”

Soo-ah kể lể: cô luyện tập điên cuồng từ 18 tuổi, hy sinh mọi thứ – bạn bè, tình yêu – để theo đuổi huy chương vàng quốc gia, nhưng thành tích dừng lại ở 220kg tổng cử, không bứt phá dù thử mọi huấn luyện viên. “Em cảm thấy cơ thể nặng nề, đầu óc cứ nghĩ đến thất bại. Mọi người nói em đạt đỉnh rồi, chị ơi,” Soo-ah khóc, vai run run. Ji-eun ôm cô, cảm nhận cơ thể trẻ trung ấm áp, và nội tâm cô dâng trào ký ức: “Mình từng như vậy… khóc một mình trong phòng tắm, nghĩ đến giải nghệ. Rồi thầy xuất hiện.” Cô vuốt lưng Soo-ah: “Chị hiểu. Chị từng ở vị trí em. Nhưng chị có một người thầy đặc biệt, giúp chị bứt phá. Nếu em tin chị, chị giới thiệu em gặp ông ấy.” Soo-ah ngẩng lên, mắt long lanh hy vọng: “Thật sao chị? Em… em sẵn sàng thử bất cứ gì.” Ji-eun mỉm cười, nhưng lòng day dứt: “Mình đang làm gì? Giới thiệu thầy cho cô ấy… nghĩa là đẩy cô ấy vào vòng lặp dục vọng? Nhưng… nó đã cứu mình. Cô ấy sẽ mạnh hơn, giống mình.” Cô gọi thầy Park, sắp xếp cuộc gặp.

Buổi chiều hôm đó, thầy Park đến phòng gym, thân hình béo phì lùn tịt, khuôn mặt xấu xí với tóc bạc rối bù, nhưng đôi mắt ti hí vẫn lấp lánh khi nhìn Ji-eun. “Em gọi thầy đến, chắc có việc quan trọng,” ông nói, giọng trầm ấm. Ji-eun dẫn ông vào văn phòng, giới thiệu Soo-ah. “Thầy, đây là Soo-ah, học viên của em. Cô ấy gặp vấn đề giống em xưa. Em nghĩ… thầy có thể giúp.” Thầy Park nhìn Soo-ah, dục vọng thoáng qua mắt ông – cô gái trẻ đẹp, thân hình gợi cảm với ngực nở và mông căng. “Được thôi, thầy sẽ xem,” ông nói. Soo-ah cảm ơn, rời đi sau khi hẹn lịch tập riêng.

Ji-eun khóa cửa, quay sang thầy: “Thầy… em nhớ thầy quá. Trước khi thầy huấn luyện Soo-ah, thư giãn với em đi.” Ông cười: “Em vẫn nghiện như xưa nhỉ?” Ji-eun cởi áo, lộ bộ ngực lớn, núm vú hồng hào: “Dạ, thầy… em cần thầy đẩy vào.” Họ quan hệ ngay trên bàn làm việc: cô nằm ngửa, chân dang rộng, vùng kín hồng hào ẩm ướt mời gọi. Thầy quỳ, liếm sâu: “Em vẫn ngon… nước em ngọt.” Cô rên: “Ah… lưỡi thầy… xoáy mạnh nữa… em ướt rồi!” Rồi ông đẩy dương vật vào, dập chậm rãi: “Bạch bạch… em chặt quá Ji-eun… thầy nhớ em.” Cô cong người, ngực rung: “Ưm… thầy đẩy sâu… em lên đỉnh đây!” Nước phun, ông xuất tinh đầy: “Ah… tinh thầy vào em!” Cô nuốt dư: “Dinh dưỡng của em… cảm ơn thầy.”

Những ngày sau, Ji-eun theo dõi Soo-ah tập với thầy Park ở phòng riêng. Cô gái trẻ tiến bộ nhanh, nhưng Ji-eun biết bí mật: thầy đang áp dụng “phương pháp”. Một buổi, Ji-eun lẻn nhìn qua khe cửa: Soo-ah quay lưng, nắm tạ, thầy đẩy từ sau, mông cô va chạm: “Ah… thầy… đau nhưng… lạ quá!” Thầy rên: “Thư giãn đi… endorphin sẽ giúp em mạnh.” Ji-eun cảm thấy hứng khởi xen day dứt: “Cô ấy giống mình… ban đầu xấu hổ, rồi nghiện. Mình đã truyền lửa… đen tối.” Soo-ah thắng giải tỉnh, vui mừng kể với Ji-eun: “Chị ơi, thầy tuyệt vời! Phương pháp của thầy… lạ nhưng hiệu quả.” Ji-eun cười: “Chị biết. Nhưng giữ bí mật nhé.” Nội tâm cô: “Mình không hối hận. Cô ấy sẽ đạt vàng, giống như mình.”

Ji-eun tiếp tục quan hệ với thầy, đôi khi ba người – cô tham gia “hướng dẫn” Soo-ah. Một buổi, trong phòng tập kín: Soo-ah quỳ bú thầy, Ji-eun liếm vùng kín cô: “Em học đi… bú sâu thế này.” Soo-ah rên: “Chị… ah… em ra!” Thầy đẩy vào Soo-ah, Ji-eun bú ngực cô: “Thầy… dập mạnh… em xem để học.” Họ lên đỉnh cùng lúc với nhau, nước phun, tinh bắn. Soo-ah sau đó đạt vàng quốc gia, Ji-eun nhìn cô rời đi với thầy, mỉm cười: “Cô ấy sẽ mạnh hơn mình.”

-Hết-

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...