Nữ Vận Động Viên Cử Tạ Và Ông Thầy Dâm Đãng
Chương 4 : Chạm Tới Vinh Quang
Kim Ji-eun đứng trước gương trong phòng thay đồ của sân thi đấu Đại hội Thể thao Châu Á tại Jakarta, Indonesia, hít thở sâu để trấn an bản thân, nhưng tim cô đập thình thịch như trống trận. Ánh đèn neon sáng chói phản chiếu lên làn da rám nắng săn chắc của cô, tôn lên những đường cong mà ba tháng qua đã trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết: bộ ngực nở nang căng đầy dưới lớp áo thi đấu bó sát, cặp mông tròn trịa từ hàng ngàn buổi squat kết hợp “thư giãn”, và vùng kín vẫn còn âm ỉ từ buổi quan hệ sáng nay với thầy Park. Đại hội này là đỉnh cao của hành trình – huy chương vàng mà cô mơ ước từ thuở thiếu niên, thứ sẽ chứng minh rằng mọi hy sinh, mọi “phương pháp đặc biệt” đều đáng giá. “Mình sẽ thắng,” cô thì thầm với chính mình, nhưng nội tâm lại hỗn loạn: “Không nhờ thầy, mình không thể. Khoái cảm… nó làm mình mạnh mẽ, nhưng cũng làm mình nghiện. Giờ mình không tưởng tượng nổi thi đấu mà không ‘thư giãn’ trước.” Cô nhớ lại những ngày đầu, khi còn xấu hổ, giờ đây, dục vọng đã trở thành một phần của cô, như hơi thở hay nhịp tim.
Thầy Park lẻn vào phòng thay đồ qua cửa sau, thân hình béo phì của ông trông lúng túng trong bộ đồ thường dân, khuôn mặt xấu xí với chiếc mũi to bè và đôi mắt ti hí lấp lánh dục vọng quen thuộc. “Ji-eun, em sẵn sàng chưa? Trận chung kết sắp bắt đầu,” ông thì thầm, khóa cửa lại. Cô quay lại, ôm chầm ông: “Thầy… em căng thẳng quá. Giúp em thư giãn đi, như mọi khi.” Ông cười, vuốt lưng cô: “Được thôi, nhưng nhanh nhé. Không để ai phát hiện.” Ji-eun không chờ, cởi phăng lớp áo thi đấu, lộ bộ ngực lớn với núm vú hồng hào đã săn cứng vì hứng khởi. Cô quỳ xuống, kéo quần ông, nắm lấy dương vật ngắn ngủn nhưng cương cứng nhanh chóng. “Thầy… em bú trước, để lấy dinh dưỡng,” cô nói tự nhiên, miệng há ra nuốt sâu, lưỡi xoáy quanh đầu đỏ au. Âm thanh chẹp chẹp vang lên trong phòng kín, ông rên khẽ: “Ừ… em bú giỏi lắm… thầy… thầy cứng hết rồi.” Ji-eun tăng tốc, tay vuốt ve bìu ông, cảm giác dương vật giật giật trong miệng khiến vùng kín cô ẩm ướt. Nội tâm cô: “Sao mình lại thích thế này? Trước đại hội lớn, mà mình quỳ bú ông già xấu xí… nhưng không có tinh thầy, em không tự tin.” Ông đẩy hông, xuất tinh nóng hổi vào miệng cô, cô nuốt ực: “Ah… ngon thầy ơi… protein của em.”
Họ không dừng lại. Ji-eun đứng dậy, quay lưng, chống tay vào tường, mông tròn trịa nhô ra mời gọi. “Thầy đẩy vào đi… em cần sâu,” cô rên. Ông tiến lại, tay bóp mông cô, ngón tay trượt vào khe ẩm ướt, chạm âm vật khiến cô cong người: “Ưm… thầy… liếm em đi.” Ông quỳ xuống, lưỡi liếm vùng kín hồng hào, xoáy sâu vào lỗ, âm thanh chẹp chẹp hòa lẫn rên rỉ của cô: “Ah… lưỡi thầy… em ướt hết rồi… đẩy lưỡi sâu nữa!” Khoái cảm dâng trào, cô lên đỉnh đầu tiên, nước nhờn tuôn ra nhỏ giọt xuống sàn: “Thầy… em ra… nước em phun rồi!” Ông đứng dậy, đẩy dương vật vào từ sau, lấp đầy cô, chuyển động dập mạnh: “Bạch bạch… em chặt quá Ji-eun… thầy dập mạnh đây!” Cô nắm chặt tường, mông va chạm da thịt ông, ngực rung lắc: “Ah… sâu thầy ơi… em cảm nhận endorphin chảy… đẩy nhanh nữa!” Họ lên đỉnh cùng lúc: cô co thắt, nước phun mạnh, ông xuất tinh đầy vào cô, tràn ra ngoài: “Ahhh… thầy… em ra lần nữa… tinh thầy nóng quá!” Sau đó, cô mặc đồ, hôn ông: “Cảm ơn thầy. Giờ em thắng chắc.”
Trên sàn thi đấu, dưới ánh đèn chói lóa và tiếng vỗ tay từ khán đài, Ji-eun bước ra với tinh thần sảng khoái chưa từng có. Các đối thủ từ Trung Quốc, Nhật Bản nhìn cô với vẻ e ngại – cô đã càn quét vòng loại với tổng cử 305kg, kỷ lục mới. Ở snatch, cô nâng 140kg dễ dàng, thanh tạ bay lên như không trọng lượng. “Mình mạnh thật,” cô nghĩ, nhưng dục vọng vẫn âm ỉ, vùng kín vẫn ẩm ướt từ tinh thầy. Đến clean & jerk, động tác quyết định, cô chọn mức 170kg – vượt kỷ lục Châu Á. Cô squat xuống, nắm thanh tạ lạnh, hít sâu, và nâng lên. Cơ bắp căng hết cỡ, nhưng khoái cảm từ buổi “thư giãn” dâng trào bất ngờ, như một đợt sóng. “Không… không được ra bây giờ,” cô nghĩ hoảng loạn, nhưng cơ thể phản bội: vùng kín co thắt, nước nhờn tuôn ra, thấm qua quần thi đấu, nhỏ giọt xuống sàn. Khán giả thì thầm: “Cô ấy… đi tiểu sao?” Trọng tài dừng lại, nhưng Ji-eun vẫn giữ tạ trên đầu, mặt đỏ bừng xấu hổ: “Mình… mình ra nước giữa sàn thi đấu… Xấu hổ quá!” Nhưng sức mạnh từ endorphin giúp cô giữ vững, hoàn thành động tác. Ban tổ chức kiểm tra, kết luận “mồ hôi hoặc nước tiểu do căng thẳng”, Không có gì đặc biệt bởi vì đó là chuyện thường khi thi đấu cử tạ và cô thắng vàng với tổng 310kg.
Tiếng quốc ca Hàn Quốc vang lên, huy chương vàng lấp lánh trên ngực cô, nhưng Ji-eun chỉ nghĩ đến thầy. Trở về khách sạn, cô gọi ông: “Thầy… em thắng rồi! Nhưng… em ra nước giữa sàn… xấu hổ quá.” Ông cười: “Đó là dấu hiệu em đã bứt phá. Tối nay thầy thưởng em.” Họ gặp nhau trong phòng riêng, và quan hệ cuồng nhiệt hơn bao giờ hết. Ji-eun cởi đồ, nằm ngửa trên giường, chân dang rộng: “Thầy… liếm em đi, em còn ướt từ sàn thi.” Ông liếm vùng kín vẫn còn nước, lưỡi xoáy sâu: “Em ngon quá… nước em ngọt.” Cô rên: “Ah… thầy… em nghiện lưỡi thầy… liếm mạnh nữa!” Rồi cô cưỡi lên, mông dập xuống dương vật: “Phạch phạch… thầy… em dập thầy đây… sâu quá!” Ngực cô rung lắc, ông bóp núm vú: “Ừ… em là máy dập rồi… thầy xuất!” Cô lên đỉnh ba lần, nước phun lênh láng: “Ahhh… em ra… thầy bắn vào em đi!” Tinh dịch tràn đầy, cô nuốt thêm: “Dinh dưỡng vàng của em.”
Thắng lợi khiến Ji-eun nghiện nặng hơn. Cô yêu cầu quan hệ trước mọi hoạt động: “Thầy, trước họp báo, em cần thư giãn.” Trong phòng họp, ông đẩy từ sau, cô rên khẽ: “Ưm… thầy… đừng dừng… em sắp nói chuyện với báo chí.” Nội tâm cô: “Mình thành nô lệ dục vọng rồi… không chỉ vì thành tích, mà vì khoái cảm. Nhưng em hạnh phúc, thầy ơi.” Ông Park choáng ngợp: “Em… em quá tải cho thầy. Thầy già rồi, không theo kịp.” Nhưng ông vẫn phục vụ, vì thấy cô tiến bộ. Ji-eun trở thành “máy hút”: cô bú ông mọi lúc, nuốt tinh như bữa ăn: “Thầy… cho em bú đi, em cần protein.” Một buổi, cô quỳ, nuốt sâu đến nghẹn: “Chẹp chẹp… thầy cứng quá… xuất vào miệng em!” Ông rên: “Ah… Ji-eun… thầy ra đây!” Cô nuốt, cười: “Ngon… giờ em tập tiếp.”
