Nữ Vận Động Viên Cử Tạ Và Ông Thầy Dâm Đãng
Chương 3 : Thành Tích Cải Thiện
Kim Ji-eun bước vào phòng gym của ông Park Tae-ho với một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi, cơ thể cô vẫn còn dư âm từ buổi tập hôm qua – không chỉ là mồ hôi và cơ bắp mỏi mệt, mà còn là những đợt khoái lạc vẫn âm ỉ trong người. Đã ba tháng kể từ khi cô gọi ông là “thầy” lần đầu tiên, một cách gọi tự nhiên thoát ra trong lúc cô đang lên đỉnh, nắm chặt thanh tạ và rên rỉ: “Thầy… thầy đẩy mạnh nữa đi!” Kể từ đó, từ “thầy” trở thành cách xưng hô quen thuộc, như một lời thừa nhận rằng ông không chỉ là huấn luyện viên, mà còn là người dẫn dắt cô qua một thế giới mới mẻ, đầy dục vọng và sức mạnh. Phòng gym cũ kỹ giờ đã trở thành lãnh địa riêng của họ, với những thanh tạ sáng bóng dưới ánh đèn huỳnh quang, mùi mồ hôi hòa quyện với mùi dục tình vẫn còn vương vấn từ những buổi “thư giãn” trước. Ông Park đang ngồi trên ghế gỗ, thân hình béo phì của ông trông càng thêm nặng nề dưới lớp áo phông ướt mồ hôi, khuôn mặt xấu xí với chiếc mũi to bè và đôi mắt ti hí lấp lánh khi nhìn cô. “Sáng nay trông em tươi tỉnh quá, Ji-eun. Hôm qua ngủ ngon không?” ông hỏi, giọng trầm ấm mang chút khàn khàn, như thể ông đang che giấu một nụ cười thỏa mãn. Ji-eun gật đầu, buộc mái tóc đen dài thành đuôi gà cao, bộ đồ tập bó sát tôn lên thân hình săn chắc: đôi vai rộng, ngực nở nang căng đầy, và cặp mông tròn trịa khiến ông không thể rời mắt. “Dạ, em ngủ ngon lắm, thầy. Sau buổi tập hôm qua, em cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hẳn. Mai em có giải quốc gia, thầy giúp em thư giãn trước đi,” cô nói tự nhiên, giọng hơi e thẹn nhưng đầy mong chờ. Nội tâm cô lúc này là một mớ hỗn loạn đầy mâu thuẫn: cô biết mình đang nghiện, nghiện khoái cảm mà ông mang lại, nhưng cô biện minh rằng đó là vì thành tích – huy chương vàng Châu Á đang gần hơn bao giờ hết.
Buổi tập bắt đầu như mọi khi, nhưng giờ đây, “thư giãn” đã trở thành phần không thể thiếu, thậm chí là mở đầu. Ông Park dẫn cô vào phòng thay đồ nhỏ phía sau, khóa cửa lại, và Ji-eun không còn do dự nữa. Cô cởi áo phông, lộ ra bộ ngực lớn, núm vú hồng hào đã săn cứng vì hứng khởi. “Thầy… hôm nay em muốn thử kiểu mới. Em đọc trên mạng, bảo là bú… bú cái ấy có thể bổ sung protein,” cô thì thầm, mặt đỏ bừng, nhưng mắt long lanh tò mò. Ông Park cười lớn, cởi quần lộ dương vật ngắn ngủn nhưng cương cứng, đầu đỏ au bóng loáng. “Em tiến bộ nhanh thật, Ji-eun. Được thôi, thầy dạy em.” Cô quỳ xuống, tay nắm lấy dương vật ông, cảm nhận độ ấm và mạch đập. Nội tâm cô giằng xé: “Mình đang làm gì vậy? Trước đây mình ngây thơ lắm, giờ lại quỳ trước ông già xấu xí này… nhưng sao lại thấy hứng thú thế?” Cô há miệng, liếm đầu dương vật, vị mặn mặn khiến cô rùng mình, rồi nuốt sâu dần, lưỡi xoáy quanh. Âm thanh chẹp chẹp vang lên, ông rên khẽ: “Ừ… tốt lắm, em bú mạnh nữa đi. Thầy… thầy thích.” Ji-eun tăng tốc, tay vuốt ve bìu ông, cảm giác dương vật giật giật trong miệng. Ông đẩy hông, đẩy sâu vào họng cô, khiến cô nghẹn nhưng không dừng. Khoái cảm dâng trào trong cô, vùng kín ẩm ướt, cô nghĩ: “Sao lại ngon thế này? Như là… dinh dưỡng thật.” Ông lên đỉnh, tinh dịch nóng hổi bắn vào miệng cô, cô nuốt ực, vị đắng ngọt lan tỏa. “Ah… Ji-eun… em giỏi quá,” ông thở hổn hển. Cô đứng dậy, lau miệng, cảm thấy cơ thể tràn đầy năng lượng: “Cảm ơn thầy. Giờ em sẵn sàng tập rồi.”
Họ quay lại sàn tập, và Ji-eun snatch 135kg một cách dễ dàng, phá kỷ lục cá nhân. “Thầy thấy chưa? Phương pháp của thầy tuyệt vời thật,” cô reo lên, ôm chầm ông, ngực cô ép sát vào bụng phệ của ông. Ông vuốt lưng cô: “Em mới là tuyệt vời. Nhưng nhớ, phải giữ bí mật.” Ji-eun gật đầu, nhưng nội tâm cô bắt đầu thay đổi: từ xấu hổ ban đầu, giờ cô coi quan hệ như một phần của luyện tập, thậm chí mong chờ nó hơn cả nâng tạ. Cô tham gia Giải Quốc gia Cử tạ Hàn Quốc, và lần đầu tiên, cô vô địch tuyệt đối, càn quét đối thủ với tổng cử lên 295kg. Trước trận, trong phòng thay đồ sân thi đấu, cô nhắn tin cho ông: “Thầy, em cần thư giãn gấp.” Ông lẻn vào, và họ quan hệ nhanh chóng: cô quay lưng, nắm lan can, ông đẩy từ sau, dương vật lấp đầy vùng kín ẩm ướt của cô. “Ưm… thầy đẩy sâu đi… em sắp thi rồi,” cô rên, mông cô va chạm da thịt ông “bạch bạch”. Ông bóp ngực cô, thì thầm: “Em chặt quá… thầy xuất đây!” Tinh dịch bắn vào, cô lên đỉnh, nước nhờn tuôn ra nhỏ giọt xuống sàn. “Ahhh… em ra rồi thầy!” cô kêu, cơ thể run rẩy. Sau đó, cô bước ra sàn thi, tinh thần sảng khoái, và thắng lớn.
Thành tích bứt phá khiến Ji-eun tự tin hơn, nhưng cũng làm cô nghiện nặng. Cô yêu cầu quan hệ thường xuyên hơn, thậm chí ba lần một ngày trước các giải lớn. “Thầy, em cần thầy trước khi ngủ, để hormone hạnh phúc lan tỏa,” cô nói một tối, nằm trên ghế tập, chân dang rộng. Ông Park mệt mỏi nhưng chiều: ông liếm vùng kín cô, lưỡi xoáy sâu vào khe hồng hào, âm thanh chẹp chẹp hòa rên rỉ của cô: “Ừ… thầy liếm mạnh nữa… em ướt hết rồi!” Rồi ông đẩy vào, dập mạnh từ trên, tay spanking mông cô đỏ au. “Bạch bạch… ah… Ji-eun… mông em đẹp quá,” ông rên. Cô cong người, núm vú cọ xát da ông, lên đỉnh hai lần: “Thầy… em ra… nước em phun rồi!” Tinh dịch ông tràn đầy vào cô, cô nuốt thêm một lần nữa, coi như “bổ sung dinh dưỡng”. Nội tâm cô: “Mình đã thay đổi… từ cô gái ngây thơ thành thế này. Nhưng… mình mạnh hơn bao giờ hết. Đây là giá phải trả.”
Một buổi tối sau giải đấu, khi họ nằm nghỉ trên sàn gym, mồ hôi và tinh dịch còn vương vãi, ông Park đột nhiên nghiêm túc. “Ji-eun, thầy phải kể em nghe về quá khứ. Phương pháp này… thầy từng dùng cho một học trò khác.” Ji-eun ngồi dậy, lắng nghe, tay vuốt ve ngực ông. “Cô ấy tên Min-ji, vận động viên cử tạ giống em. Thầy giúp cô ấy thư giãn, và cô ấy đạt bạc Olympic 2008. Thành tích bứt phá, giống em bây giờ.” Ji-eun mỉm cười: “Thầy giỏi thật. Sao thầy không kể sớm?” Ông thở dài, khuôn mặt xấu xí lộ vẻ đau đớn: “Vì… mối quan hệ bị phát hiện. Min-ji có bạn trai, và khi mọi chuyện vỡ lở, cô ấy tố thầy quấy rối để bảo vệ danh dự. Thầy bị khai trừ khỏi ngành, mất hết. Cô ấy nói thầy ép buộc, nhưng thực ra… cô ấy cũng nghiện như em.” Ji-eun sốc, nội tâm hỗn loạn: “Sao cô ấy lại làm vậy? Thầy đã giúp cô ấy…” Cô ôm ông, cảm thông sâu sắc: “Em hiểu rồi, thầy. Đàn bà đôi khi phải bảo vệ bản thân, nhưng em khác. Em hứa, em sẽ không bao giờ hại thầy. Em tin thầy, và… em cần thầy.” Ông vuốt tóc cô: “Cảm ơn em, Ji-eun. Em là học trò tốt nhất.”
Lời hứa ấy khiến mối quan hệ họ sâu sắc hơn. Ji-eun bắt đầu chủ động hoàn toàn, coi ông như “người thầy vĩ đại”. Trước vòng loại Châu Á, cô luyện “cường độ cao”: quan hệ bốn lần/ngày. Một buổi, cô cưỡi lên ông, mông tròn trịa dập xuống dương vật, ngực rung lắc: “Ah… thầy… em dập mạnh đây! Ưm… sâu quá!” Âm thanh “phạch phạch” vang vọng, ông bóp mông cô: “Ừ… em giỏi… thầy xuất vào em!” Cô lên đỉnh, nước phun ướt đẫm, nuốt tinh dịch như thói quen. Nội tâm cô: “Mình nghiện rồi… không chỉ thành tích, mà là khoái cảm. Nhưng em sẽ giữ lời hứa, thầy.” Cô càn quét vòng loại, tổng cử lên 300kg, báo chí ca ngợi: “Kim Ji-eun trở lại!” Nhưng chỉ họ biết bí mật.
Thời gian trôi, Ji-eun trở thành “máy dập” thực thụ, yêu cầu ông quan hệ trước mọi trận đấu. “Thầy, bú em đi, để em thư giãn,” cô nói, nằm dang chân, vùng kín hồng hào mời gọi. Ông liếm, cô rên: “Ah… lưỡi thầy… em ra!” Rồi cô bú ông, nuốt sâu: “Tinh thầy ngon… bổ sung cho em.” Họ quan hệ cuồng nhiệt, ông mệt mỏi nhưng tiếp tục: “Em… em quá tải cho thầy rồi.” Ji-eun cười: “Thầy cố lên, vì huy chương vàng.” Họ lại tiếp tục luyện tập. Đại hội Châu Á cận kề, Ji-eun mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
