Nữ Vận Động Viên Cử Tạ Và Ông Thầy Dâm Đãng
Chương 2 : Phương Pháp Đặc Biệt
Kim Ji-eun bước vào phòng gym nhỏ của ông Park Tae-ho với một chút hồi hộp xen lẫn hy vọng, như một người lạc lối cuối cùng tìm thấy ngọn hải đăng mờ ảo trong đêm tối. Đó là buổi sáng thứ hai kể từ khi họ gặp nhau dưới cơn mưa, và cô đã quyết định dứt khoát: chuyển hẳn lịch tập sang đây, bỏ qua trung tâm quốc gia với những máy móc hiện đại và ánh đèn chói lóa. Phòng gym của ông Park nằm ở ngoại ô Seoul, một tòa nhà cũ kỹ với mùi gỗ mục và cao su sàn nhà đã mòn, nhưng nó yên tĩnh, riêng tư, khiến Ji-eun cảm thấy như được thở. Ông Park đang chờ cô, thân hình béo phì của ông lùn tịt dưới lớp áo phông rộng thùng thình, khuôn mặt xấu xí với chiếc mũi to bè và đôi mắt nhỏ ti hí lấp lánh một thứ ánh sáng khó đoán. “Chào buổi sáng, Ji-eun. Sẵn sàng chưa?” ông nói, giọng trầm ấm nhưng mang chút khàn khàn của tuổi tác, như thể ông đã hút thuốc quá nhiều trong những năm tháng huấn luyện. Ji-eun gật đầu, buộc chặt mái tóc đen dài thành đuôi gà, cơ thể cô trong bộ đồ tập bó sát tôn lên những đường cong săn chắc: đôi vai rộng từ bench press, ngực nở nang căng đầy dưới lớp vải, và cặp mông tròn trịa từ hàng ngàn buổi squat. Cô nghĩ thầm: “Ông ấy xấu thật, nhưng lời nói của ông ấy… nó làm mình tin tưởng. Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng.”
Buổi tập bắt đầu nhẹ nhàng, như ông đã hứa. Ông Park hướng dẫn cô khởi động với những động tác cơ bản: duỗi cơ, chạy bộ tại chỗ, rồi chuyển sang squat không tạ để kiểm tra tư thế. “Thở sâu vào, Ji-eun. Đừng nghĩ đến trọng lượng, nghĩ đến dòng năng lượng chảy qua cơ thể,” ông nói, tay ông đặt nhẹ lên lưng cô để điều chỉnh. Ji-eun cảm nhận bàn tay ông ấm áp, thô ráp, khác hẳn những huấn luyện viên trẻ trung trước đây với những cái chạm chuyên nghiệp, vô hồn. Cô squat xuống, cảm giác cơ mông và đùi căng ra, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên da. “Tốt, nhưng cô đang căng thẳng quá. Vai cô cứng đơ kìa,” ông nhận xét, giọng tự nhiên như đang nói chuyện thời tiết. Ji-eun cắn môi, cô biết ông đúng. Áp lực từ Đại hội Châu Á, từ dư luận, từ chính bản thân khiến cô như một quả bom nổ chậm. “Tôi… tôi cố gắng rồi, nhưng đầu óc cứ nghĩ đến thất bại,” cô thú nhận, giọng nhỏ nhẹ, lần đầu tiên cô mở lòng với một huấn luyện viên như thế. Ông Park gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên cạnh sàn tập. “Đó chính là vấn đề. Cơ bắp cô mạnh, nhưng tinh thần bị kẹt. Cortisol – hormone căng thẳng – đang ăn mòn sức mạnh của cô. Cần giải phóng endorphin, hormone hạnh phúc, để bứt phá.”
Ji-eun lắng nghe, tim đập nhanh hơn. Ông giải thích chi tiết, dùng những từ đơn giản nhưng thuyết phục: cách căng thẳng làm cơ thể co lại, làm động tác chậm đi, làm sức mạnh giảm sút. “Tôi từng thấy ở học trò cũ. Một cô gái giống cô, kẹt ở bạc Olympic. Tôi giúp cô ấy thư giãn, và bam – vàng thế giới.” Ji-eun tò mò: “Thư giãn thế nào ạ?” Ông Park nhìn cô, đôi mắt ti hí lóe lên một thoáng gì đó mà cô không nhận ra – dục vọng. “Phương pháp đặc biệt. Không phải thuốc men hay thiền định thông thường. Là… quan hệ tình dục. Thường xuyên, để giải tỏa.” Ji-eun sốc, mặt đỏ bừng như lửa đốt. Cô đứng phắt dậy, cơ thể run nhẹ. “Ông… ông nói gì vậy? Đó là… không thể!” Cô nghĩ thầm: “Ông ấy điên rồi sao? Mình là vận động viên, không phải… gái gọi!” Nội tâm cô hỗn loạn: xấu hổ, giận dữ, nhưng xen lẫn là tò mò. Cô 26 tuổi, theo nghiệp thể thao từ nhỏ, chưa từng biết đàn ông là gì ngoài những cái nhìn thoáng qua từ đồng đội nam. Tình dục với cô chỉ là khái niệm mơ hồ từ phim ảnh, từ những câu chuyện thì thầm của bạn bè cũ. “Đây là luyện tập thôi, không phải đùa,” cô nghĩ, nhưng lời ông Park vang vọng: “Nó giải phóng endorphin mạnh mẽ nhất. Cô thử nghĩ xem, sau một buổi ‘thư giãn’ như thế, cơ thể cô sẽ nhẹ nhàng, sức mạnh bung ra.”
Ông Park không ép, chỉ mỉm cười: “Tôi biết nghe lạ lùng. Nhưng tôi từng giúp nhiều người. Cô nghĩ kỹ đi. Nếu không, chúng ta tập bình thường.” Ji-eun im lặng, lòng rối bời. Cô nhớ lại những đêm mất ngủ, những buổi tập thất bại, nỗi tuyệt vọng như vực thẳm. “Mình đã thử hết rồi… nếu đây là cách duy nhất?” Cô hít sâu: “Được… nhưng chỉ khi tập luyện thôi. Và… ông phải hứa giúp tôi tiến bộ.” Ông gật đầu, mắt lấp lánh: “Hứa đấy. Bắt đầu từ hôm nay.” Ji-eun cảm thấy mình đang bước vào một vùng đất lạ, tim đập thình thịch, nhưng hy vọng le lói khiến cô ở lại.
Buổi tập tiếp tục với squat có tạ nhẹ. Ji-eun đặt thanh tạ lên vai, squat xuống, cảm giác quen thuộc nhưng hôm nay nặng nề hơn vì đầu óc phân tâm. Ông Park đứng sau, “giúp đỡ” bằng cách đặt tay lên hông cô. “Hạ thấp hơn, mông ra sau,” ông hướng dẫn, giọng trầm thấp. Bàn tay ông trượt xuống, chạm nhẹ vào mông cô qua lớp quần bó. Ji-eun giật mình, nhưng không đẩy ra. “Đây là… thư giãn?” cô nghĩ, cơ thể nóng ran. Sau vài hiệp, mồ hôi nhễ nhại, ông nói: “Nghỉ chút. Bây giờ thử phương pháp.” Ông dẫn cô vào phòng thay đồ nhỏ phía sau, khóa cửa. Ji-eun đứng đó, tim đập loạn, nhìn ông cởi áo phông lộ bụng phệ đầy lông, rồi cởi quần lộ “cái ấy” – dương vật ngắn ngủn nhưng cương cứng, đầu đỏ au. Cô đỏ mặt, quay đi: “Tôi… tôi chưa từng…” Ông cười dịu dàng: “Yên tâm, tôi nhẹ nhàng. Cởi quần ra, quay lưng lại, nắm thanh tạ kia đi.” Ji-eun do dự, nhưng nghĩ đến huy chương vàng, cô tuột quần xuống, lộ cặp mông tròn trịa, trắng hồng, và vùng kín chưa từng bị chạm – lông mu đen nhánh, khe hồng hào ẩm ướt vì mồ hôi.
Ông Park tiến lại, tay vuốt ve mông cô, thì thầm: “Thư giãn đi, Ji-eun. Đây là để cô mạnh hơn.” Cô nắm chặt thanh tạ treo tường, squat tư thế, cảm giác tay ông bóp nhẹ mông, rồi ngón tay trượt vào khe, chạm âm vật khiến cô rùng mình. “Ah… đừng…” cô thì thầm, nhưng cơ thể phản bội, một dòng ấm áp lan tỏa. Ông đẩy ngón tay sâu hơn, ra vào chậm rãi, âm thanh chẹp chẹp vang lên từ độ ẩm tăng dần. Ji-eun cắn môi, nội tâm giằng xé: “Sao lại… cảm giác lạ thế này? Mình đang làm gì vậy?” Khoái cảm dâng lên, ngực cô căng cứng, núm vú săn lại dưới áo. Ông rút tay, thay bằng dương vật, đầu cọ xát khe cô. “Sẵn sàng chưa?” ông hỏi. Cô gật đầu run run, và ông đẩy vào – chậm rãi, đau rát ban đầu khiến cô kêu lên: “Á… đau quá!” Nhưng ông giữ chặt hông, đẩy sâu hơn, dương vật lấp đầy cô, chạm điểm nhạy cảm. Chuyển động bắt đầu: ông dập nhẹ, ra vào nhịp nhàng, tay bóp mông cô, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” hòa lẫn tiếng thở hổn hển.
Ji-eun nắm chặt tạ, cơ thể rung theo từng cú đẩy, khoái cảm thay thế đau đớn. “Oh… sao… sao lại thế này?” cô nghĩ, âm thanh rên rỉ thoát ra: “Ưm… ông… chậm thôi…” Ông tăng tốc, một tay luồn lên ngực cô, bóp núm vú qua áo, thì thầm: “Tốt, thư giãn đi. Cảm nhận endorphin chảy.” Cô lên đỉnh đầu tiên – một đợt sóng khoái lạc dâng trào, vùng kín co thắt, nước nhờn tuôn ra ướt đẫm, cô kêu lớn: “Ahhh… tôi… tôi ra rồi!” Ông cười, đẩy mạnh hơn, rồi xuất tinh – tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào cô, tràn ra ngoài nhỏ giọt xuống sàn. Ji-eun run rẩy, cơ thể mềm nhũn, nhưng lạ thay, sau đó cô cảm thấy nhẹ nhàng, như gánh nặng tan biến.
Họ nghỉ ngơi, ông lau chùi cho cô: “Thấy chưa? Bây giờ thử nâng tạ xem.” Ji-eun mặc quần, quay lại sàn, và ngạc nhiên: cô snatch 130kg dễ dàng, hơn kỷ lục cũ 2kg. “Thật… thật sao?” cô thì thầm, vui mừng xen lẫn xấu hổ. Nội tâm cô hỗn loạn: “Mình vừa… quan hệ với ông già xấu xí này? Nhưng… thành tích cải thiện thật.” Ông Park nhìn cô, ban đầu chỉ nghĩ đây là cơ hội thỏa dục, nhưng thấy kết quả, ông bất ngờ: “Hay thật, phương pháp này hiệu quả hơn mình tưởng.”
Những buổi tập sau càng mãnh liệt. Ji-eun quay lại hàng ngày, ban đầu miễn cưỡng, nhưng khoái cảm nghiện dần. Một buổi, sau deadlift, ông dẫn cô vào phòng, cởi đồ cô hoàn toàn. Cô nằm ngửa trên ghế tập, chân dang rộng, vùng kín lộ ra hồng hào, ẩm ướt. “Hôm nay thử kiểu khác,” ông nói. Cô gật đầu, nghĩ: “Vì thành tích… nhưng sao mình lại mong chờ?” Ông quỳ xuống, liếm âm vật cô, lưỡi xoáy sâu khiến cô cong người: “Ah… ông… đừng liếm… bẩn mà!” Nhưng khoái cảm dâng, cô nắm tóc ông, đẩy sâu hơn, âm thanh chẹp chẹp vang vọng. Rồi ông đẩy vào, dập mạnh từ trên, ngực cô rung lắc, núm vú cọ xát da ông. “Ưm… sâu quá… ông đẩy mạnh đi!” cô rên, nội tâm: “Mình đang nghiện rồi sao? Cơ thể nóng ran…” Ông bóp ngực cô, thì thầm: “Cô đẹp quá, Ji-eun. Mông cô căng thế này…” Họ lên đỉnh cùng lúc: cô co giật, nước phun ra, ông xuất tinh đầy vào cô, tràn ra ngoài.
Thành tích cải thiện rõ rệt: snatch lên 132kg, clean & jerk 160kg. Ji-eun vui vẻ, tin phương pháp: “Ông đúng rồi… tôi mạnh hơn thật.” Nhưng đêm về, cô tự vấn: “Mình đang bán thân sao? Không, đây là luyện tập.” Ông Park bất ngờ với sự tiến bộ, nhưng dục vọng tăng: ông bắt đầu chủ động hơn, chạm cô trong lúc tập. Ji-eun đấu tranh, nhưng khoái cảm thắng thế. Một buổi, cô chủ động: “Ông… hôm nay làm trước tập đi, để tôi thư giãn.” Ông cười, kéo cô vào phòng, và họ quan hệ cuồng nhiệt: cô quỳ, bú dương vật ông, nuốt sâu đến nghẹn, nghĩ: “Ngon lạ… như protein.” Ông đẩy từ sau, tay spanking mông cô đỏ au, âm thanh “bạch bạch” hòa rên rỉ: “Ah… Ji-eun… chặt quá!” Cô lên đỉnh ba lần, nước lênh láng, ông xuất tinh lên mặt cô, cô nuốt như “dinh dưỡng”.
Dần dần, Ji-eun thay đổi: từ ngây thơ thành dâm đãng, cơ thể nhạy cảm hơn, thành tích bứt phá. Cô nghĩ: “Không thể dừng lại… đây là bí quyết.” Ông Park choáng ngợp, nhưng tiếp tục, không ngờ “con mồi” lại nghiện đến thế.
