Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Nữ Phụ Trùng Sinh

Chương 45 : Trao đổi



Đọc truyện Nữ Phụ Trùng Sinh (Trùng Sinh Nữ Phụ) – Chương 45: Trao đổi

Edit: NguyetNhi

Năm nay Ninh Vân Hoan mới chỉ có mười tám tuổi, tuy rằng quy định của phápluật Hoa Hạ đối với cô không mấy quan hệ, nhưng mà trong điều luật quyđịnh về hôn nhân, con gái không đủ hai mươi mốt tuổi thì không thể kếthôn được.

Lan Lăng Yến vừa nghe thấy lý do này của cô, liền cườilạnh một tiếng nói: “Em cảm thấy anh không có bản lĩnh sửa đổi tên tuổitrong hộ tịch của em sao?”. Anh nói đến đây, liền thấy được vẻ mặt giống như bị sét đánh của Ninh Vân Hoan, cũng thay cô vén lại tóc mai, khôngnhanh không chậm nói tiếp tư: “Hoặc là chúng ta đi qua Ý, rồi đăng ký ởbên đó.” Anh giống như đang đưa ra cho cô hai lựa chọn, Ninh Vân Hoanliên tiếp bị anh đả kích làm cho đầu óc cô có chút bối rối, lại ngheđược có thể lựa chọn, cô không nghĩ ngợi gì liền nói luôn: “Em chọn điÝ.”

Không có người phụ nữ nào đồng ý việc tuổi của mình tự nhiênlớn hơn cả, những người phụ nữ có đầu óc đều không muốn bị người ta nóibản thân già trước tuổi sau khi Ninh Vân Hoan nói xong liền nhận đượccái gật đầu vừa lòng quá của Lan Lăng Yến: “Nếu em đã quyết định nhưvậy, thì ngày mai chúng ta sẽ khởi hành, anh đi chuẩn bị trước, anh cũng đã dặn phòng bếp chuẩn bị đồ ăn cho em rồi, bây giờ em ngoan ngoãn ngủmột giấc, sau khi tỉnh dậy là có thể ăn rồi.” Anh nói xong rồi đứng lên, sau đó bóng dáng cao lớn chậm rãi rời khỏi phòng, mãi một lúc lâu sauNinh Vân Hoan mới nghĩ tới, vì cái gì mà cô còn phải đưa ra lựa chọn? Rõ ràng cô có thể kiên quyết yêu cầu anh tạm thời không kết hôn, nhưngcuối cùng cô lại bị Lăng Yến vòng vo một hồi, liền theo ý kiến của anh

mà đưa ra lựa chọn?

Lan Lăng Yến thật sự rất giảo hoạt, người này cũng rất am hiểu việc đùa giỡn lòng người, làm cho người ta rơi vàotrong cái bẫy mà anh đã sắp đặt trước cho con mồi, đến nỗi bị ăn sạch sẽ mà còn không biết!

Đoán chừng ý tưởng đi Ý cũng là của anh, bấtquá là ép chính miệng cô nói ra mà thôi, tuy rằng cô không biết anh đi Ý vì cái gì, nhưng mà lúc này mặt của Ninh Vân Hoan đều đã muốn cứng đờ,chờ sau khi Lan Lăng Yến đi được một lúc lâu, lúc này cô mới không nhịnđược mà khóc thét lên một tiếng, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên bụng củamình.Mấy ngày nay sau khi biết mình đã mang thai, một khi NinhVân Hoan đã nôn liền cảm thấy cả người có chút khó chịu, tuy cô khôngbiết Lan Lăng Yến đã phân phó người làm nấu những gì, nhưng sau khi côăn xong sẽ không ói ra, nhưng càng ngày cô càng bắt đầu có dấu hiệu thân mình uể oải, cả ngày chỉ muốn nằm trên giường ngủ một giấc, cho nên côtự nhiên sẽ không tới trường, nếu cứ tiếp tục như vậy, khẳng định cáchọc sinh trong trường sẽ đoán ra được điều gì đó.

Lan Lăng Yếnthay cô làm thủ tục trao đổi du học sinh một năm bên nước Anh, đứa bétrong bụng Ninh Vân Hoan đã được hơn một tháng rồi, chỉ cần đợi hơn nửanăm nữa thì sẽ sinh, hơn nữa cho dù thêm cả thời gian ở cữ, thì trongvòng một năm này cũng đã đủ cho cô sinh đứa nhỏ!

Khi nhận lấy thủ tục, khóe miệng Ninh Vân Hoan nhịn không được mà run rẩy, cô không tinLan Lăng Yến trước đó không có chuẩn bị trước, nhìn cách anh làm việcmạnh mẽ vang dội như vậy, làm cho trong lòng Ninh Vân Hoan sinh ra mộtloại cảm giác lo lắng, cô rất sợ nửa đời sau của mình chạy không thoátkhỏi hoàn cảnh như hiện tại.

Dựa vào cái cớ trao đổi du học sinh, Lan Lăng Yến dễ dàng lấy được tư liệu của Ninh Vân Hoan ở trường, tấtcả mọi thứ đều ở trong tay anh, cũng vì thế mà tâm trạng hiện tại củaLan Cửu rất tốt, phất tay một cái liền để cho cô đi, rốt cuộc anh cũngđồng ý cho cô một ngày nghỉ hít thở không khí, cũng cho người đưa cô trở về Ninh gia.

Sau khi trở lại ngôi nhà quen thuộc, Ninh Vân Hoanvui đến nỗi chảy cả nước mắt, không biết có phải là do ngày hôm qua côgọi điện về báo trước hay không, thế mà hôm nay mẹ cô lại ở nhà, ngay cả người luôn chăm chỉ như ba, hôm này cũng không đến công ty mà ở nhà,còn có cả tên chướng mắt cô Ninh Vân Thành cũng đang cà lơ phất phơ nằmngủ trên ghế sô pha, đầu tiên họ nghe thấy tiếng mở khóa của bảo mẫu từbên ngoài, tiếp theo liền nhìn thấy Ninh Vân Hoan cầm theo đồ đạc bướcvào trong biệt thự, Ninh Vân Thành nhịn không được mở miệng châm chọc cô một câu: “Ai u, nhìn xem là ai đã trở lại đây? Thế nhưng lại là ngườicó tiền đồ sáng lạn được sang nước Anh làm du học sinh trao đổi a!”

Lúc trước Ninh Vân Thành cũng ở bên Anh lấy được bằng thạc sĩ, nhưng đối

với loại người nhị thế tổ như hắn mà nói, chỉ cần công ty nhà mình vẫncòn, ba Ninh vẫn còn sống, thì hắn đầu cần phải lo lắng đến vấn đề ănuống hàng ngày, hắn căn bản không cần cố gắng đọc sách, bất quá lúctrước đi qua Anh cũng chỉ là kiếm cho mình cái bằng cấp mà thôi, lúc đầu tiên đặt chân đến Anh thì hắn còn cần phiên dịch viên, nhưng mà sauthời gian ngây người sáu năm ở bên Anh, hắn trừ bỏ nhận biết được một ít nhạc ngoại mà mình yêu thích, thì thu hoạch lớn nhất của hắn chính làtrình độ nói tiếng Anh lưu loát.

Từ sau lần bị Ninh Vân Hoan hãmhại trước đây, ba Ninh liền thu hồi tất cả thẻ tín dụng của hắn lại, bây giờ hắn ở công ty giống như một con chó vậy, cuối tháng thì nhận đượchai ba vạn tiền lương giống như nhân viên bình thường vậy, số tiền đócòn không đủ để cho hắn ra ngoài tìm nữ nhân chơi, thật đúng là mất hếtmặt mũi của hắn, cũng làm cho trong lòng hắn sinh ra cảm giác bất mãn.Chỉ là quyền quản lý kinh tế lại nằm trong tay ba Ninh, mấy ngày nay bịđàn áp khiến tâm trạng hắn trở nên không tốt, lúc này nhìn thấy Ninh Vân Hoan, có thể nói là thù mới hận cũ cùng nhau cộng lại:“Có phảicó người nào đó nhìn trúng mày hay không ** cho nên mới đưa mày qua Anh? Mày ngay cả tiếng Anh cũng không biết nói, như thế nào có thể đi Anh du học?” (Câu này được nói bằng tiếng Anh nha mọi người) Ninh Vân Thànhnói đến người này, liền nhịn không được nở nụ cười, trong miệng nhanhchóng phun ra một câu, cũng châm chọc nhìn Ninh Vân Hoan:“Chắc mày hiểu anh đây đang nói gì chứ nhỉ?”

Ninh Vân Hoan không phải đứa ngốc, hơn nữa nếu tính kỹ thì cô thế nhưng đã sống hai kiếp, học hai lần đạihọc, tuy rằng tiếng Anh cũng không đến nỗi nào, nhưng cũng có thể nghehiểu được một ít, cơ bản mà nói thì không có vấn đề gì, nhưng mà lúc này nghe được Ninh Vân Thành nói, cô một chữ cũng không hiểu được, tronglòng đoán câu nói này của hắn nhất định không hay ho gì, vốn hôm nay côtrở về nhưng tâm trạng lại không được tốt, lúc này Ninh Vân Thành lại tự mình đưa lên cửa, nếu cô không thu thập hắn thì rất xin lỗi chính mình. Tuy rằng Ninh Vân Thành chỉ là thuận miệng nói bậy, nhưng lại nói trúng hoàn toàn, trong lòng Ninh Vân Hoan tự nhiên càng thêm khó chịu.

“Anh hai, lúc trước anh đi qua Anh không phải cũng mời phiên dịch viên sao,

vì cái gì mà em lại không được? Huống chi anh hai ở nước Anh ngây ngườinhiều năm như vậy, tại sao chỉ biết nói vài câu như thế này?” Ninh VânHoan cho hắn một ánh mắt xem thường, trên mặt cũng không để lộ khó chịutrong lòng, ngược lại tươi cười nói cùng Ninh Vân Thành hai câu.

Ninh Vân Thành biết con bé kia từ sau khi chính mình trở về liền cùng hắnđối đầu, lúc này nghe cô nói chuyện, hắn cảm thấy có chút không thíchhợp cho lắm, Ninh Vân Hoan giả bộ cúi đầu giống như bị người ta bắt nạt, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên: “Bản thân trước đây không phải du học sinhtrao đổi, nên bây giờ đi ghen ghét người khác.”

Lời nói của côlàm cho Ninh Vân Thành còn chưa kịp tức giận, thì ba Ninh đã tức giậntrước rồi, gần đây ông đều đem đứa con này quản lý chặt chẽ bên người,cho nên ông mới cảm giác được cuộc sống trước kia của Ninh Vân Thành cóbao nhiêu xa hoa lãng phí, nó suốt ngày nghĩ biện pháp đòi tiền từ ông,không được thì lại náo loạn công ty, đại bộ phận nữ minh tinh trong công ty mơ hồ đều có quan hệ với nó! Cái thằng khốn khiếp này, con thỏ cònkhông ăn cỏ gần hang, thế mà nó hết lần này tới lần khác đều chọn ngườitrong công ty mà xuống tay, ba Ninh sớm đã bị hắn làm cho tức chết, lúcnày lại thấy con gái vất vả lắm mới có thể trở về một chuyến, đứa contrai này lại mở miệng châm chọc, trong lòng ông càng thêm khó chịu, trên mặt đen sì quát:

“Mày không nói thì không ai bảo mày câm đâu, em gái mày vất vả lắm mới trở về một chuyến, nay còn muốn ra nước ngoàimột năm, mày không muốn nhìn thấy nó, nhưng tao muốn!” Lúc này ba Ninhcàng xem càng không vừa mắt đứa con trai này của mình, nhịn không đượctiện tay cầm lấy cái chén gần đó đập hắn: “Đồ phá gia chi tử, chính mình cũng không tốt lành gì, còn dám nói người khác, mày trước tiên coi lạibản thân mày đi rồi hãy nói người khác!”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...