NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 51 : Bữa Tiệc Trắng và Cái Xác Không Hồn
Phần 50: Bữa Tiệc Trắng và Cái Xác Không Hồn
Mùi khai nồng của nước tiểu hòa lẫn với mùi dâm thủy ngai ngái bốc lên từ vũng nước dưới sàn, tạo thành một thứ hương vị kích dục bệnh hoạn bao trùm lấy không gian. Hà Nhi nằm đó, co quắp như một con tôm, khuôn mặt nóng bừng vùi xuống cánh tay trần để trốn tránh thực tại.
Nhưng Trương Trí Giang không cho phép nàng trốn.
“Đứng dậy.” – Hắn ra lệnh, giọng nói không còn vẻ trêu đùa mà trở nên trầm đục, đầy đe dọa. – “Đừng để tao phải nói lại lần hai.”
Hà Nhi run rẩy chống tay xuống nền nhà ướt át, nhớp nháp. Nàng lồm cồm bò dậy, hai đầu gối trần ma sát vào vũng nước thải của chính mình, lạnh toát và ghê tởm. Nàng không dám ngẩng đầu lên, mái tóc rối bời rũ xuống che đi khuôn mặt đỏ lựng vì tủi hổ.
“Ngẩng mặt lên!” – Giang quát, tay hắn túm lấy tóc nàng, giật ngược ra sau.
Hà Nhi buộc phải ngước nhìn hắn. Đập vào mắt nàng là cây gậy thịt khổng lồ của Giang đang cương cứng cực độ, gân guốc nổi lên chằng chịt như rễ cây già, đầu khấc tím tái rỉ nước, chỉ cách mặt nàng vài centimet.
“Mày làm bẩn sàn nhà của tao, Hà Nhi ạ.” – Giang nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống. – “Giờ thì mày phải làm sạch nó. Nhưng trước hết… phải làm sạch bọn tao đã.”
Hắn quay sang Vệ Ca, người đang đứng sừng sững bên cạnh với một khối u lớn đội lên trong quần.
“Vệ, tao biết mày nứng lắm rồi. Lôi ‘hàng’ ra đi. Đêm nay tao cho phép mày xả lên người nó. Nhưng nhớ kỹ luật chơi: Cấm đút vào. Tao muốn nó phải chết thèm.”
Vệ Ca không nói nửa lời. Hắn tháo thắt lưng nhanh thoăn thoắt. Chiếc quần âu tụt xuống. Một con quái vật khác xuất hiện. Dương vật của Vệ Ca không dài ngoằng như của Giang, nhưng nó to bè, đen trui trũi và sần sùi, trông hung tợn như chính chủ nhân của nó. Đầu nấm to như quả trứng gà, đỏ au và đang giật nảy lên từng hồi.
Hà Nhi chết lặng. Hai người đàn ông, hai dương vật khổng lồ đang chĩa thẳng vào mặt nàng.
“Lại đây.” – Giang ấn đầu Hà Nhi vào giữa háng mình. – “Bú đi. Và dùng tay sục cho thằng Vệ. Làm cho tốt vào, nếu không tao sẽ tống cái thứ này vào họng mày đến chết.”
Hà Nhi không còn lựa chọn. Nàng quỳ giữa hai người đàn ông quyền lực nhất thế giới ngầm. Một tay nàng run rẩy vươn ra, nắm lấy khúc thịt đen đúa nóng hổi của Vệ Ca. Tay kia bấu chặt vào đùi Giang để giữ thăng bằng.
Nàng há miệng, ngậm lấy đầu khấc của Giang. Vị mặn chát lập tức xâm chiếm khoang miệng. Nàng mút mát, cái lưỡi điêu luyện (do bản năng sinh tồn và thuốc kích thích) xoay vòng quanh lỗ sáo, kích thích dây hãm bao quy đầu nhạy cảm của hắn.
“Ư… hừ…” – Giang rên lên, tay hắn đè chặt đầu nàng, bắt nàng phải nuốt sâu hơn.
Cùng lúc đó, bàn tay nàng bắt đầu sục động cho Vệ Ca. Khúc cặc của Vệ Ca quá to so với tay nàng, nàng chỉ nắm được một nửa thân. Nàng phải di chuyển tay lên xuống thật nhanh, ma sát lòng bàn tay mềm mại vào lớp da sần sùi của hắn.
Vệ Ca gầm gừ trong cổ họng. Hắn không đứng yên chịu trận. Hắn cúi xuống, dùng hai bàn tay thô ráp bóp chặt lấy hai bầu ngực đang thả rông của Hà Nhi. Hắn nhào nặn chúng như hai cục bột, ngón tay cái day nghiến vào đầu nhũ hoa đang cương cứng đau điếng.
“Vú đẹp lắm… Căng quá…” – Vệ Ca thì thầm, giọng khàn đặc dục vọng. Hắn cúi thấp hơn, lè lưỡi liếm láp lên bầu ngực trắng nõn đang nảy lên theo nhịp thở gấp gáp của Hà Nhi.
Hà Nhi cảm thấy mình như bị xé làm đôi. Miệng nàng bị lấp đầy bởi dương vật của Giang, ngực nàng bị Vệ Ca giày vò, còn tay nàng thì đang phục vụ cho dục vọng của Vệ Ca.
Nhưng điều kinh khủng nhất là phản ứng của cơ thể nàng. Dù lý trí gào thét sự nhục nhã, nhưng vùng hạ bộ của nàng lại đang co bóp điên cuồng. Cảm giác trống rỗng bên dưới càng lúc càng lớn. Nàng muốn được đâm vào, muốn một trong hai khúc thịt kia xé toạc âm đạo nàng ra để giải tỏa cơn ngứa ngáy thấu xương tủy này.
Nàng vô thức cọ xát hai đùi vào nhau, mông lắc lư theo nhịp điệu bú mút.
“Nhìn nó kìa Vệ.” – Giang cười khanh khách, tay hắn tát nhẹ vào má Hà Nhi đang ngậm cặc mình. – “Nó nứng đến mức không yên được. Cái lồn nó đang ‘khóc’ đòi ăn kìa.”
“Dạ… ướt lắm rồi đại ca.” – Vệ Ca vừa nói vừa thọc một ngón tay vào giữa hai chân Hà Nhi.
“A… ưm…” – Hà Nhi rên trong họng, vì miệng đang bị bịt kín. Ngón tay Vệ Ca thô bạo chọc vào cửa mình ướt nhẹp của nàng, nhưng chỉ ngoáy ở bên ngoài, trêu ngươi hột le đang sưng tấy.
“Muốn không? Muốn anh đụ không?” – Vệ Ca hỏi đểu, ngón tay hắn ấn mạnh vào, rồi lại rút ra, để lại cảm giác hụt hẫng ê chề.
Hà Nhi gật đầu lia lịa, nước mắt trào ra. Nàng muốn. Nàng cần nó ngay bây giờ.
“Mơ đi cưng.” – Giang lạnh lùng phán quyết. – “Tụi tao sắp ra rồi. Chuẩn bị mà hứng lấy.”
Tốc độ thúc hông của Giang nhanh dần. Hắn dập mạnh vào miệng nàng, khiến Hà Nhi nghẹn thở, nước dãi chảy ròng ròng.
Vệ Ca cũng không chịu thua. Hắn gạt tay Hà Nhi ra, tự mình nắm lấy dương vật, sục mạnh liên hồi, mắt dán chặt vào bầu ngực và khuôn mặt dâm đãng của nàng.
“Há miệng ra! Rộng ra!” – Giang quát.
Hắn rút dương vật ra khỏi miệng nàng vào giây cuối cùng.
“Bắn!”
Phụt! Phụt! Phụt!
Hai dòng tinh dịch nóng hổi, trắng đục và đặc quánh cùng lúc phun trào.
Giang bắn thẳng vào mặt Hà Nhi. Những tia tinh trùng nóng rẫy tạt vào má, vào mắt, dính bết lên mái tóc rối bời và chảy xuống khóe môi nàng.
Vệ Ca thì bắn xối xả lên bộ ngực trần của nàng. Dòng chất lỏng trắng xóa phủ kín hai bầu vú, chảy tràn xuống bụng, hòa lẫn với mồ hôi và nước mắt.
“Ư… ư…”
Hà Nhi nhắm nghiền mắt, chịu đựng cơn mưa nhục nhã này. Mùi tanh nồng của tinh dịch xộc vào mũi khiến nàng buồn nôn, nhưng nàng không dám cử động.
Hai người đàn ông thở dốc, nhìn tác phẩm của mình. Hà Nhi lúc này trông thảm hại nhưng cũng đầy khiêu gợi. Toàn thân nàng nhớp nháp, dính đầy tinh dịch của hai gã đàn ông, quỳ gối giữa vũng nước thải của chính mình.
“Xong rồi.” – Giang kéo quần lên, cài thắt lưng lại, vẻ mặt trở lại lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. – “Dọn dẹp đi rồi về phòng.”
Hắn không thèm nhìn nàng lấy một cái, quay lưng bước ra khỏi phòng khách.
Vệ Ca nán lại một chút. Hắn nhìn Hà Nhi đang run rẩy, đưa tay quệt một vệt tinh trùng trên ngực nàng, đưa lên mũi ngửi, rồi liếm sạch.
“Ngon lắm.” – Hắn nhếch mép cười, rồi cũng kéo quần lên, bỏ đi theo chủ nhân.
Cánh cửa đóng lại.
Hà Nhi đổ sụp xuống sàn. Nàng nằm đó, bất động. Cơ thể nàng rã rời, nhưng cơn nứng do thuốc vẫn còn âm ỉ, day dứt như hàng ngàn mũi kim châm. Nàng nhìn xuống hạ bộ trống rỗng của mình, rồi nhìn lên trần nhà xa xăm.
Nàng đã trở thành một cái xác không hồn. Một con búp bê tình dục đúng nghĩa. Nhưng trong đôi mắt vô hồn ấy, sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa thù hận đen tối đang bắt đầu nhen nhóm, cháy âm ỉ và dữ dội hơn bao giờ hết.
“Các người… sẽ phải trả giá…”
Hà Nhi thì thầm, bàn tay nàng vô thức nắm chặt lấy một vệt tinh dịch đang khô dần trên sàn nhà lạnh lẽo.
(Hết Phần 50)
