Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 48 : Vũ Điệu Của Chiếc Lưỡi và Sự Sỉ Nhục Dưới Ánh Đèn Vàng



Phần 47: Vũ Điệu Của Chiếc Lưỡi và Sự Sỉ Nhục Dưới Ánh Đèn Vàng

“Ọc… ọc…”

Tiếng nghẹn ngào phát ra từ sâu trong cổ họng Hà Nhi, bị bóp nghẹt bởi cây gậy thịt khổng lồ đang chiếm đóng toàn bộ khoang miệng nàng. Đầu nàng bị bàn tay to lớn của Trương Trí Giang giữ chặt, ấn sâu xuống, khiến mũi nàng vùi vào đám lông rậm rạp nơi háng hắn, ngập trong mùi xạ hương nồng nàn của giống đực.

Dương vật của Giang không chỉ to về kích thước mà còn nóng hổi như một thanh sắt nung. Nó len lỏi qua hàm răng, chèn ép lên lưỡi, và thúc thẳng vào cuống họng nhạy cảm của nàng. Nước mắt sinh lý trào ra từ khóe mi, lăn dài xuống má, hòa lẫn với những sợi tóc mai bết bát mồ hôi.

Giang ngồi ngả người trên ghế, đôi mắt lim dim tận hưởng. Hắn không vội vàng thúc mạnh. Hắn muốn cảm nhận sự co thắt, sự chống cự yếu ớt của cơ vòm họng Hà Nhi đang ôm chặt lấy đầu khấc của hắn.

“Ngoan lắm… Thả lỏng họng ra… Nuốt lấy nó đi…” – Hắn thì thầm, giọng khàn đặc đầy vẻ ra lệnh nhưng cũng mang âm hưởng khuyến khích bệnh hoạn.

Hà Nhi cố gắng làm theo. Viên thuốc kích dục đang chạy rần rật trong máu khiến cơ thể nàng trở nên ngoan ngoãn một cách đáng sợ. Thay vì buồn nôn, cổ họng nàng dường như tự động tiết ra nhiều dịch vị hơn để bôi trơn cho “kẻ xâm nhập”. Chiếc lưỡi nhỏ nhắn, mềm mại của nàng bắt đầu uốn lượn, rụt rè liếm láp mặt dưới của thân dương vật, nơi những đường gân guốc nổi lên chằng chịt.

Giang bắt đầu di chuyển hông. Hắn rút nhẹ ra, để lộ đầu khấc đỏ lựng, ướt át, rồi lại từ từ đẩy vào.

Mỗi nhịp di chuyển của đầu Hà Nhi kéo theo sự chuyển động của toàn bộ cơ thể. Nàng đang quỳ, hai tay chống xuống sàn để giữ thăng bằng, lưng cong xuống tạo thành một đường võng tuyệt đẹp. Và tâm điểm của sự chú ý chính là đôi bầu ngực trắng nõn nà đang thả rông hoàn toàn.

Theo từng nhịp gật đầu lên xuống để ngậm mút, hai bầu vú căng tròn, nặng trĩu của Hà Nhi cũng đung đưa, lắc lư theo. Chúng va chạm nhẹ vào nhau, tạo nên những gợn sóng thịt mềm mại đầy mê hoặc. Hai đầu nhũ hoa đỏ hồng, vốn đã sưng tấy vì màn tra tấn bằng đá lạnh và răng của gã Cục phó ban nãy, giờ đây cọ xát vào hai bên đùi của Giang mỗi khi nàng cúi thấp người xuống. Sự ma sát ấy truyền một luồng điện tê dại chạy thẳng xuống vùng hạ bộ đang ướt sũng của nàng.

Vệ Ca đứng trong bóng tối nơi góc phòng, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng dâm đãng ấy. Hắn nhìn thấy tất cả. Hắn thấy cần cổ trắng ngần của Hà Nhi đang gồng lên khi cố gắng nuốt trọn dương vật của chủ nhân. Hắn thấy hai bầu vú nàng lắc lư, nảy lên nảy xuống như mời gọi bàn tay người đàn ông đến nắm lấy.

Bàn tay Vệ Ca siết chặt thành nắm đấm. Hắn tưởng tượng đó là dương vật của mình đang nằm trong miệng nàng. Hắn thèm khát được bóp nát đôi vú đó, được nghe tiếng rên rỉ của nàng dành cho hắn.

“Vệ, mày thấy thế nào?” – Giang bất chợt lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, tay vẫn giữ chặt đầu Hà Nhi. – “Cái miệng này… có điêu luyện không?”

Câu hỏi của Giang như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Hà Nhi, nhưng đồng thời cũng kích thích sự hưng phấn nhục nhã trong nàng. Nàng biết Vệ Ca đang nhìn. Nàng biết mình đang trình diễn phim sex trực tiếp cho một gã đàn ông khác xem.

“Rất… rất điêu luyện, thưa đại ca.” – Giọng Vệ Ca vang lên, khàn và khô khốc.

“Haha…” – Giang cười, tiếng cười rung lên trong lồng ngực, truyền qua dương vật đang nằm trong miệng Hà Nhi. – “Cô nghe thấy không Nhi? Khán giả của cô đang khen cô đấy. Biểu diễn nhiệt tình hơn nữa xem nào.”

Nói rồi, Giang bắt đầu tăng tốc độ. Hắn không còn nhẹ nhàng nữa. Hai tay hắn túm chặt lấy tóc Hà Nhi, giữ cố định đầu nàng, còn hông hắn bắt đầu thúc mạnh liên hồi.

Chụt… chụt… ọc… ọc…

Tiếng nước bọt nhầy nhụa, tiếng va chạm của da thịt, và tiếng thở dốc của Hà Nhi vang lên dồn dập. Nàng không kịp nuốt nước bọt. Dòng dịch trắng trong suốt trào ra khỏi khóe miệng, chảy xuống cằm, nhỏ giọt xuống bầu ngực đang nảy lên bần bật của nàng.

Hà Nhi cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự xâm phạm thô bạo vào khoang miệng khiến nàng ngạt thở, nhưng cơn nứng bên dưới lại càng trở nên dữ dội hơn. Mỗi cú thúc của Giang vào họng như một đòn bẩy, kích thích vào dây thần kinh khoái cảm, khiến nước dâm thủy từ “cô bé” của nàng tuôn ra như suối, ướt đẫm cả hai đùi trong và tấm thảm nhung dưới đầu gối.

Nàng muốn dạng chân ra, muốn cọ xát vùng kín vào đâu đó để giảm bớt cơn ngứa ngáy điên cuồng này. Trong cơn mê loạn, nàng vô thức kẹp chặt hai đùi lại, cọ xát hai mép âm hộ vào nhau.

“Á à… Con mèo này nứng rồi.” – Giang nhận ra cử chỉ đó. Hắn dừng động tác thúc hông, rút dương vật ra khỏi miệng Hà Nhi một chút, để nàng kịp hớp lấy không khí.

Một sợi dây nước bọt dài, đặc quánh nối liền giữa đầu khấc tím tái của hắn và đôi môi sưng đỏ, ướt át của Hà Nhi.

“Nhìn em xem.” – Giang lấy tay quệt dòng nước dãi trên miệng nàng, bôi dọc xuống cổ, xuống bầu ngực đang phập phồng dữ dội. – “Môi sưng vù, mắt lờ đờ dâm dật, ngực thì nảy tưng tưng, còn phía dưới thì chảy nước ròng ròng. Em có còn giống một Trung úy cảnh sát thanh cao nữa không? Hay giống một con điếm hạng sang đang đói khát dương vật?”

“Em… em…” – Hà Nhi thở hổn hển, ánh mắt nàng dại đi vì thuốc. Nàng không thể phản bác. Hình ảnh phản chiếu trong mắt Giang là một người đàn bà đang khao khát tình dục đến tột cùng. – “Em nóng quá… Giang ca…”

“Muốn ta đụ không?” – Giang hỏi, giọng đầy cám dỗ. Hắn dùng đầu dương vật ướt nhẹp gõ nhẹ vào má, vào môi nàng, trêu ngươi.

Hà Nhi nhìn khúc thịt gân guốc trước mặt. Lý trí nàng bảo “Không”, nhưng cơ thể nàng, dòng máu nóng hổi đang chảy trong nàng lại gào thét “Có”. Nàng muốn nó. Nàng muốn nó lấp đầy sự trống rỗng bên dưới. Nàng muốn nó xé toạc nàng ra để giải tỏa cơn ngứa ngáy này.

Nàng liếc nhìn sang Vệ Ca. Hắn vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm vào nàng. Sự hiện diện của hắn khiến sự ham muốn của nàng trở nên tội lỗi hơn, cấm kỵ hơn, và… kích thích hơn.

“Muốn… em muốn…” – Hà Nhi thú nhận, giọng vỡ vụn trong tiếng nấc. Nàng vươn người tới, lè lưỡi liếm nhẹ lên đầu khấc của Giang như một con cún xin ăn.

Giang cười lớn, tiếng cười thỏa mãn của kẻ chiến thắng.

“Tốt. Nhưng chưa phải lúc. Ta muốn em phải thèm khát hơn nữa. Ta muốn em phải van xin ta, lạy lục ta.”

Hắn đứng dậy, kéo Hà Nhi đứng lên theo. Chân nàng bủn rủn, phải bám vào tay vịn ghế mới đứng vững được.

“Vệ.” – Giang ra lệnh. – “Lại đây.”

Vệ Ca bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần. Ánh đèn chiếu rõ khuôn mặt góc cạnh và ánh mắt rực lửa của hắn.

“Giữ chặt cô ấy. Banh hai chân cô ấy ra. Ta muốn kiểm tra xem ‘cái hang’ đó đã sẵn sàng chưa.”

Hà Nhi rùng mình. Giang muốn Vệ Ca… chạm vào nàng? Ngay trước mặt hắn?

Vệ Ca không chần chừ. Hắn bước ra sau lưng Hà Nhi. Bàn tay to lớn, nóng hổi và thô ráp của hắn đặt lên eo nàng, rồi trượt xuống hông, nắm chặt lấy hai bên mông căng tròn, trắng mịn.

“A…” – Hà Nhi giật bắn người. Sự tiếp xúc da thịt với người đàn ông thứ hai trong căn phòng khiến nàng vừa sợ hãi vừa kích thích tột độ.

“Làm đi.” – Giang ra lệnh, mắt dán chặt vào vùng tam giác mật trắng nõn, nhẵn thín và đang sưng đỏ của Hà Nhi.

Vệ Ca dùng sức, tách rộng hai chân Hà Nhi ra. Hắn ép người nàng ngả về phía sau, tựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Đôi bàn tay thô ráp bấu chặt vào mông thịt, kéo banh ra, phơi bày trọn vẹn đóa hoa dâm bụt đang sưng đỏ, ướt đẫm nước nhờn trước mắt Trương Trí Giang.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...