Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 47 : Màn Trình Diễn Câm Lặng và Sự Phục Tùng Tuyệt Đối



Phần 46: Màn Trình Diễn Câm Lặng và Sự Phục Tùng Tuyệt Đối

Chiếc Maybach màu đen cuối cùng cũng dừng lại trước sảnh chính của “Tử Cấm Thành”. Chuyến đi từ quán bar về đây đáng lẽ chỉ mất 20 phút, nhưng Giang đã cố tình ra lệnh cho tài xế chạy lòng vòng, kéo dài hơn một tiếng đồng hồ để hành hạ thần kinh đang căng như dây đàn của Hà Nhi.

Cửa xe mở ra. Người đứng đó mở cửa không phải là quản gia, mà là Vệ Ca. Hắn đã về đến đây từ trước, trên người vẫn còn phảng phất mùi gió bụi đường trường.

Hà Nhi bước xuống xe, hai chân run rẩy nhưng cố đứng vững. Nàng khẽ liếc nhìn Vệ Ca. Ánh mắt hắn vẫn lạnh băng như mọi khi, nhưng Hà Nhi – với trực giác của phụ nữ – nhận ra đồng tử hắn hơi co lại khi nhìn thấy bộ dạng tả tơi của nàng. Hắn là kẻ đã chứng kiến nàng thay đồ trên xe lúc chiều, đã nhìn thấy tòa thiên nhiên tuyệt mỹ của nàng trong khoảnh khắc ấy. Và giờ đây, nhìn thấy nàng trở về trong bộ dạng thảm hại này, ánh mắt hắn không còn là sự tò mò đơn thuần, mà là một sự kiểm chứng. Hắn đang kiểm tra xem “món đồ” mà hắn từng khao khát chạm vào trong phòng tập gym, nay đã bị tàn phá đến mức nào dưới tay kẻ khác.

“Mừng Giang ca.” – Vệ Ca cúi đầu.

“Vào trong đi. Ta muốn uống rượu.” – Giang phẩy tay, không thèm nhìn Vệ Ca, cứ thế bước đi, để mặc Hà Nhi lủi thủi theo sau như một con cún nhỏ.

Phòng khách lớn của biệt thự chìm trong ánh đèn vàng vọt ma mị. Giang ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da hổ, dang rộng hai chân, ngả người ra sau với vẻ thỏa mãn của một kẻ đi săn vừa trở về hang.

Vệ Ca lặng lẽ đứng ở góc phòng, pha một ly Whisky, tiếng đá va vào thành ly lanh canh khô khốc.

“Lại đây.” – Giang ngoắc ngón tay về phía Hà Nhi.

Hà Nhi hít một hơi sâu, kìm nén cơn run rẩy do thuốc kích dục đang hành hạ. Nàng bước đến, đứng giữa hai chân Giang. Khoảng cách gần đến mức nàng ngửi thấy mùi hăng nồng của dục vọng tỏa ra từ người hắn.

“Cởi áo ra.” – Hắn ra lệnh, ngắn gọn.

Hà Nhi không van xin, không khóc lóc. Nàng biết ở đây, lời nói của Giang là luật. Nàng là cảnh sát, nàng phải hoàn thành vai diễn này đến cùng, dù cái giá phải trả là danh dự. Nàng từ từ cởi chiếc áo vest rộng thùng thình ra, để nó trượt xuống sàn.

Cơ thể tuyệt mỹ của nàng phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn. Làn da trắng sứ ửng hồng, hai bầu ngực căng cứng với đầu nhũ hoa dựng đứng, và vùng tam giác mật trơn láng đang rỉ nước ướt đẫm hai bên đùi. Nàng đứng đó, trần trụi, nhưng cằm vẫn ngẩng cao, cố giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng. Nàng biết Vệ Ca đang đứng trong bóng tối, đang nhìn chằm chằm vào nàng, nhưng nàng cố gắng lờ đi. Trong mắt nàng lúc này, hắn cũng chỉ là một khán giả, một phần của cái bẫy nhục nhã mà nàng đã bước chân vào.

Giang nhìn nàng, ánh mắt hắn tối sầm lại vì ham muốn. Hắn cầm ly rượu từ tay Vệ Ca, uống một ngụm, rồi bất ngờ đổ phần còn lại lên ngực Hà Nhi.

“Á…” – Dòng rượu lạnh buốt chảy qua khe ngực, xuống bụng, rồi len lỏi vào vùng kín đang nóng hầm hập khiến Hà Nhi rùng mình, hai chân vô thức khép chặt lại.

“Mở ra.” – Giang gằn giọng.

Hà Nhi cắn môi, từ từ tách hai chân ra. Dòng rượu hòa lẫn với dâm thủy nhỏ tong tỏng xuống thảm sàn đắt tiền.

“Vệ, mày thấy sao?” – Giang bất ngờ hỏi, mắt vẫn dán chặt vào hạ bộ của Hà Nhi.

Vệ Ca đứng trong bóng tối, ánh mắt hắn như lưỡi dao găm chặt vào vùng kín của Hà Nhi. Hắn nhớ lại vị mặn chát mà hắn vừa nếm trên bàn kính lúc nãy, nhớ lại hình ảnh nàng uốn éo trên ghế xe khi thay đồ.

“Rất… ướt, thưa đại ca.” – Giọng Vệ Ca khàn đặc.

“Phải. Con đĩ này lúc nào cũng ướt.” – Giang cười khẩy. Hắn đưa tay tháo thắt lưng, kéo khóa quần xuống.

Cây gậy thịt khổng lồ, gân guốc của hắn bật ra, tím tái và ngạo nghễ. Nó giật giật, tỏa ra hơi nóng hừng hực. Đầu khấc to bè rỉ ra một giọt dịch trong suốt.

“Quỳ xuống.” – Giang ấn đầu Hà Nhi xuống. – “Làm sạch nó cho ta. Bằng miệng.”

Hà Nhi khuỵu gối xuống thảm. Trước mặt nàng là thứ vũ khí đàn ông to lớn đang đung đưa ngay tầm mắt. Mùi xạ hương nồng nàn xộc vào mũi.

Nàng chưa bao giờ làm chuyện này một cách chủ động và phục tùng đến thế… ngoại trừ với Thành Trung.

Hình ảnh người yêu với nụ cười ấm áp hiện lên trong tâm trí nàng, đối lập hoàn toàn với gã trùm xã hội đen tàn độc đang ngồi trước mặt. Một cảm giác nhục nhã, ghê tởm dâng trào lên tận cổ họng khiến nàng muốn nôn. Nước mắt long lanh bắt đầu ầng ậng nơi khóe mi, rồi lăn dài trên má, mặn chát.

Nhưng rồi, cơn nứng điên dại từ viên thuốc “thần dược” lại ập đến, đánh tan sự kháng cự yếu ớt của lý trí. Cổ họng nàng khô khốc, thèm khát một thứ gì đó lấp đầy. Những hành động mơn trớn, kích thích dồn dập ở bữa tiệc ban nãy như những đợt sóng bồi đắp, giờ đây đã phá vỡ con đê phòng thủ cuối cùng của nàng.

“Liếm kỹ vào. Như cách mà mày thèm muốn nó vậy.” – Giang túm lấy tóc Hà Nhi, giật nhẹ, giọng nói như ma lực thôi miên.

Hà Nhi nhắm nghiền mắt, để mặc cho những giọt nước mắt tủi nhục rơi xuống đùi Giang. Lý trí của một nữ cảnh sát kiên cường đã bị đánh gục hoàn toàn bởi dục vọng nguyên thủy. Nàng từ từ tiến lại gần…

Nàng hé đôi môi đỏ mọng, run rẩy, rồi há miệng ra, ngậm lấy phần đầu khấc nóng hổi, to lớn của Giang.

“Hừm…” – Giang rên lên một tiếng trầm đục, tay hắn siết chặt lấy mái tóc nàng.

Hà Nhi cảm nhận được gân xanh trên dương vật hắn đập thình thịch trong miệng mình. Vị mặn chát, mùi đàn ông nồng nàn xộc thẳng vào khoang miệng, vừa ghê tởm nhưng lại vừa kích thích đến lạ lùng. Nàng di chuyển đầu lên xuống, lưỡi nàng rụt rè rồi dần trở nên điêu luyện, xoay quanh lỗ sáo, mút mát lấy từng chút dịch nhờn rỉ ra.

Tiếng chùn chụt ướt át vang vọng khắp căn phòng tĩnh lặng, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của Giang.

Vệ Ca đứng trong góc tối, bàn tay trong túi quần siết chặt đến mức móng tay cắm vào da thịt. Hắn nhìn cảnh tượng Hà Nhi – người con gái với vẻ đẹp thánh thiện nhưng lại đang quỳ gối phục vụ chủ nhân hắn như một con điếm chuyên nghiệp. Hắn ghen tị. Hắn thèm khát. Hắn muốn người đang được nàng ngậm mút kia là hắn.

“Sâu nữa!” – Giang ra lệnh, ấn mạnh đầu Hà Nhi xuống.

Dương vật hắn đâm lút cán vào họng Hà Nhi. Nàng trợn mắt, nước mắt trào ra vì nghẹn, lồng ngực co thắt, nhưng cổ họng nàng theo phản xạ của cơn nứng lại co bóp, ôm chặt lấy cây thịt, nuốt trọn nó vào sâu bên trong.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...