Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 46 : Sự Sụp Đổ Của Lý Trí Trong Khoang Xe Lạnh Giá



Phần 45: Sự Sụp Đổ Của Lý Trí Trong Khoang Xe Lạnh Giá

Chiếc xe sang trọng vẫn lướt đi êm ru trong màn đêm tĩnh mịch của Sài Gòn. Bên trong khoang xe được bọc da cao cấp, nhiệt độ điều hòa được hạ xuống thấp, tạo nên một không gian lạnh lẽo, tương phản gay gắt với ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ thiêu đốt bên trong cơ thể Hà Nhi.

Nàng ngồi co ro ở góc ghế, hai tay bấu chặt vào vạt áo vest rộng thùng thình của Trương Trí Giang đang khoác trên người. Đây là thứ duy nhất che chắn cho thân thể trần trụi của nàng lúc này. Bên dưới lớp vải thô ráp ấy, Hà Nhi không còn bất kỳ mảnh vải nào khác. Không áo lót, không quần lót. Sự trống trải ở vùng hạ bộ khiến nàng cảm thấy bất an tột độ. Mỗi khi chiếc xe rung lắc nhẹ hay rẽ cua, hai mép đùi non của nàng lại cọ xát vào nhau, nhớp nháp và trơn trượt bởi thứ dịch thể dâm đãng mà cơ thể nàng tự tiết ra không ngừng nghỉ.

“Hít vào… Thở ra… Giữ cái đầu lạnh…”

Hà Nhi nhắm nghiền mắt, thầm niệm chú trong đầu. Nàng cố gắng vận dụng những bài tập kiểm soát tâm lý mà nàng đã được huấn luyện khắc nghiệt trong trường cảnh sát. Nàng là một Trung úy, là một người lính được tôi luyện để đối mặt với những tình huống sinh tử, chứ không phải là một con búp bê tình dục biết rên rỉ. Nàng phải giữ vững lý trí, không được để bản năng thú vật lấn át phẩm giá của con người.

Nhưng viên thuốc màu hồng nhạt quái ác kia dường như đang cười nhạo sự cố gắng yếu ớt của nàng. Nó len lỏi vào từng mạch máu, kích thích từng dây thần kinh nhạy cảm nhất. Nó biến sự cọ xát của lớp vải áo vest lên đầu nhũ hoa trở thành một cực hình ngọt ngào. Đầu vú nàng cương cứng, đau tức, khao khát được một bàn tay thô bạo nào đó bóp nát, hay một cái miệng tham lam nào đó ngậm chặt.

Trương Trí Giang ngồi bên cạnh, thong thả nhấp một ngụm rượu vang. Hắn không nhìn nàng, nhưng Hà Nhi cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của hắn. Mùi nước hoa nam tính pha lẫn mùi thuốc lá đắt tiền từ người hắn tỏa ra, xộc vào mũi nàng, đánh thức những ký ức về sự đụng chạm xác thịt trước đó.

“Nóng quá…”

Hà Nhi cắn chặt môi dưới đến mức bật máu để ngăn mình không phát ra tiếng rên. Nàng cảm thấy bụng dưới quặn thắt từng cơn. Sự trống rỗng nơi hang động ẩm ướt giữa hai chân đang đòi hỏi được lấp đầy. Nàng muốn khép chân lại để tìm kiếm sự ma sát, nhưng lý trí mách bảo rằng hành động đó chẳng khác nào sự mời gọi đê hèn trước mặt kẻ thù.

Bất chợt, Giang đặt ly rượu xuống. Hắn quay sang, ánh mắt sắc lạnh như dao mổ xẻ tâm can nàng.

“Sao thế, Trung úy? Cô đang run rẩy đấy.”

Hắn không gọi nàng là “cún con” hay “mèo nhỏ”, hắn gọi thẳng quân hàm của nàng. Tiếng gọi “Trung úy” thốt ra từ miệng một tên trùm tội phạm trong hoàn cảnh này nghe chói tai và nhục nhã ê chề. Nó như một cái tát thẳng vào lòng tự trọng đang thoi thóp của Hà Nhi.

“Tôi… tôi lạnh…” – Hà Nhi đáp, giọng khàn đặc, cố gắng che giấu sự run rẩy trong lời nói.

“Lạnh sao?” – Giang nhếch mép cười khẩy. Hắn đưa bàn tay to lớn của mình ra, đặt lên đùi Hà Nhi, ngay trên lớp vải áo vest. – “Nhưng ta lại thấy người em đang nóng hầm hập như lửa đốt đây này.”

Bàn tay hắn không dừng lại ở đó. Hắn từ từ trượt tay lên cao, lùa vào bên dưới vạt áo vest.

Hà Nhi nín thở. Nàng muốn hất tay hắn ra, muốn hét lên rằng “Đừng chạm vào tôi!”. Nhưng cơ thể nàng lại phản bội mệnh lệnh của não bộ. Khi những ngón tay lạnh lẽo của Giang chạm trực tiếp vào làn da đùi non mịn màng, thay vì co rúm lại vì ghê tởm, Hà Nhi lại cảm thấy một luồng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng. Da gà nàng nổi lên, không phải vì sợ, mà vì sự kích thích đê hèn.

Bàn tay Giang tiếp tục tiến sâu hơn, hướng thẳng vào vùng cấm địa. Không có lớp quần lót nào ngăn cản, ngón tay hắn dễ dàng chạm vào đám lông mu mềm mại, rồi trượt xuống khe suối đang rỉ nước.

“Ưm…”

Một tiếng rên nhỏ, yếu ớt nhưng rõ ràng thoát ra khỏi cổ họng Hà Nhi. Nàng vội vàng đưa tay lên bịt miệng mình lại, đôi mắt mở to hoảng hốt. Nàng vừa làm cái gì vậy? Nàng vừa rên rỉ vì sự sàm sỡ của kẻ thù sao?

Sự xấu hổ và nhục nhã trào dâng khiến nước mắt Hà Nhi ứa ra. Nàng là một cảnh sát, nhiệm vụ của nàng là bắt giữ hắn, còng tay hắn, chứ không phải là nằm đây, dạng chân ra để hắn móc máy và rên rỉ như một con điếm.

“Ngoan lắm.” – Giang thì thầm, ngón tay hắn bắt đầu di chuyển chậm rãi, chà xát nhẹ nhàng lên hạt đậu nhỏ đang sưng tấy của nàng. – “Cơ thể của cô trung thực hơn cái miệng cứng cỏi này nhiều. Nhìn xem, nó đang chào đón ta nồng nhiệt thế nào này.”

Hắn tách hai mép thịt mềm mại ra, ấn ngón tay vào cửa mình ướt át. Dâm thủy trơn tuột bao bọc lấy ngón tay hắn, tạo ra những tiếng chép chép nhỏ nhưng dâm dục trong không gian yên tĩnh của xe hơi.

Hà Nhi nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt vào mép ghế da, móng tay cào sâu xuống lớp đệm mềm mại như muốn tìm một điểm tựa để không buông thả bản thân trôi tuột theo dòng khoái cảm đê hèn ấy. Trong đầu nàng là một cuộc chiến tàn khốc giữa lý trí và thể xác. Một bên là hình ảnh người nữ cảnh sát kiên trung, nghiêm nghị, coi trọng danh dự hơn mạng sống; một bên là con thú hoang đang bị đánh thức bởi dược lực và kỹ năng điêu luyện của gã trùm tội phạm.

“Mày không được rên, Hà Nhi! Mày không được thích nó! Đây là sự tra tấn! Đây là kẻ thù!” – Tiếng nói của lương tri gào thét trong tâm trí nàng.

Nhưng cơ thể nàng lại có ngôn ngữ riêng của nó. Khi ngón tay thô ráp của Giang lách qua những nếp gấp mềm mại, ấn sâu vào điểm G nhạy cảm bên trong, toàn thân Hà Nhi giật nảy lên như bị điện giật. Một luồng nhiệt nóng bỏng lan tỏa từ hạ bộ chạy dọc lên sống lưng, đánh tan mọi sự kháng cự yếu ớt của lý trí.

“A… ưm…”

Tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng nàng, dù đã cố nén lại nhưng vẫn nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe. Âm thanh ấy không mang vẻ đau đớn, mà lại chứa đựng sự thỏa mãn, sự cầu xin được lấp đầy.

Trương Trí Giang cười khẩy. Hắn cảm nhận rõ từng đợt co thắt của thành vách âm đạo đang ôm chặt lấy ngón tay hắn, như những chiếc miệng nhỏ xíu đang mút mát tham lam.

“Chặt quá.” – Hắn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai nàng. – “Dù đã qua tay mấy gã đàn ông, bị bọn chúng giày vò, nhưng bên trong em vẫn khít khao như gái tân vậy. Có lẽ là nhờ những thớ cơ săn chắc của một nữ cảnh sát đang co rút vì sợ hãi… hay là vì hưng phấn đây?”

Câu nói của hắn như một gáo nước bẩn tạt vào mặt Hà Nhi. Sự nhục nhã dâng lên tột cùng. Nàng cảm thấy mình rẻ rúng, dơ bẩn. Nàng muốn khép chặt hai chân lại, muốn đá văng hắn ra, nhưng cơ thể nàng lại phản bội chủ nhân một cách trắng trợn. Hông nàng vô thức đẩy nhẹ lên, đón nhận nhịp điệu ra vào của ngón tay hắn, hòa nhịp cùng tiếng nước lép nhép dâm dục vang lên đều đặn.

“Không… đừng nói nữa… em xin anh…” – Hà Nhi nức nở, nước mắt chảy dài xuống má, mặn chát trên môi.

“Tại sao lại xin dừng? Chẳng phải cơ thể em đang rất thành thật sao?” – Giang rút ngón tay ra một chút, rồi lại thọc sâu vào lút cán, mạnh bạo và dứt khoát. – “Nhìn xem, nước của em chảy ra ướt đẫm cả tay ta rồi này. Một Trung úy cảnh sát mà lại dâm đãng thế này sao?”

Từng lời nói của hắn như những mũi dao khoét sâu vào vết thương lòng của Hà Nhi. Nàng cắn môi đến bật máu. Nàng hận hắn. Nàng hận hắn thấu xương tủy. Nhưng đáng sợ hơn, nàng hận chính bản thân mình vì không thể kiểm soát được cơn nứng đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Sự kích thích xác thịt này quá mạnh, nó lấn át cả nỗi đau tinh thần, biến nàng thành nô lệ của dục vọng ngay trong vòng tay kẻ thù.

Xe bắt đầu giảm tốc độ. Ánh đèn vàng vọt của khu biệt thự “Tử Cấm Thành” hiện ra qua cửa kính.

Giang bất ngờ rút tay ra khỏi cơ thể Hà Nhi. Cảm giác trống rỗng đột ngột khiến nàng hụt hẫng, một tiếng nấc nhẹ thoát ra khỏi cổ họng.

Hắn giơ bàn tay ướt đẫm dịch nhờn lên trước mặt nàng. Dưới ánh đèn đường hắt vào, những ngón tay hắn bóng loáng, nhớp nháp.

“Nhìn kỹ đi. Đây là bản chất thật của em.” – Giang lạnh lùng nói. Hắn không lau tay, mà đưa ngón tay cái lên miệng, liếm nhẹ một cái, nếm thử hương vị của nàng một cách thản nhiên và bệnh hoạn. – “Vị của sự sa ngã. Rất ngọt.”

Hà Nhi quay mặt đi, xấu hổ đến mức muốn chết đi ngay lập tức. Nàng co rúm người lại trong chiếc áo vest rộng thùng thình, cố gắng che đi phần hạ thể đang trống hoác và ướt át lạnh lẽo.

Chiếc xe dừng lại. Cánh cửa mở ra.

“Xuống xe.” – Giang ra lệnh, giọng trở lại vẻ uy quyền thường thấy.

Hà Nhi run rẩy bước xuống. Gió đêm lạnh buốt lùa vào khoảng trống giữa hai chân, làm khô đi những vệt dâm thủy còn vương lại trên đùi non, nhắc nhở nàng về sự trần trụi và nhục nhã mà nàng đang phải gánh chịu.

Nàng bước theo Giang vào trong biệt thự, đầu cúi gằm. Nàng biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Và sự hành hạ về thể xác lẫn tinh thần này mới chỉ là khúc dạo đầu cho những chuỗi ngày tăm tối sắp tới trong hang hùm.

Còn tiếp…

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...