NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 45 : Sự Giằng Xé Trên Chiếc Xe Sang
________________________________________
Phần 44: Sự Giằng Xé Trên Chiếc Xe Sang
Trong khi Vệ Ca đang thỏa mãn dục vọng bệnh hoạn của mình trong phòng VIP, thì ở bên ngoài, chiếc Maybach đen bóng của Trương Trí Giang đang lướt êm ru trên đường phố Sài Gòn về đêm.
Hà Nhi ngồi co ro ở góc ghế, người vẫn quấn chặt chiếc áo vest của Giang. Hơi lạnh từ điều hòa trong xe phả vào da thịt trần trụi bên trong lớp áo khiến nàng khẽ run lên. Nhưng cái lạnh đó không thấm vào đâu so với sự nóng hổi, bứt rứt đang thiêu đốt bên trong cơ thể nàng.
Dư âm của màn kích thích tập thể ban nãy vẫn chưa tan. Thuốc kích dục mà Hồng tỷ bắt nàng uống, cộng hưởng với việc lên đỉnh nhưng không được thỏa mãn trọn vẹn (không có sự xâm nhập thực sự của đàn ông), khiến “cô bé” của nàng vẫn đang co bóp, đòi hỏi một sự lấp đầy.
Giang ngồi bên cạnh, im lặng như một pho tượng. Hắn không nhìn nàng, mắt hướng ra cửa sổ, tay cầm ly rượu vang đỏ vừa rót từ tủ lạnh mini trên xe. Phong thái của hắn ung dung, ngạo nghễ, trái ngược hoàn toàn với vẻ tả tơi, ướt át của Hà Nhi.
Hà Nhi lén nhìn hắn. Người đàn ông này vừa cứu nàng (theo một nghĩa nào đó) khỏi việc bị làm nhục tập thể, nhưng cũng chính hắn là kẻ đã đẩy nàng vào hoàn cảnh trớ trêu này. Hắn tàn nhẫn, nhưng cũng đầy quy tắc. Hắn coi nàng là món đồ chơi, nhưng là món đồ chơi “độc quyền”, không ai được phép làm hỏng.
“Sao thế? Chưa hoàn hồn à?”
Giọng nói trầm thấp của Giang vang lên, phá tan sự im lặng ngột ngạt. Hắn vẫn không quay đầu lại, nhưng Hà Nhi biết hắn đang quan sát nàng qua hình ảnh phản chiếu trên kính cửa sổ.
“Dạ… em…” – Hà Nhi ấp úng, cổ họng khô khốc.
“Uống đi.”
Giang đưa ly rượu vang về phía nàng. Hà Nhi run rẩy đưa tay đón lấy. Khi ngón tay nàng chạm vào tay hắn, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tay hắn lạnh, nhưng lại khiến nàng cảm thấy nóng.
Nàng uống một hơi cạn sạch ly rượu. Chất lỏng cay nồng chạy xuống dạ dày, làm dịu đi phần nào sự run rẩy, nhưng lại thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ.
Giang quay sang, nhìn chằm chằm vào nàng. Ánh mắt hắn dừng lại ở cổ áo vest đang hở rộng, để lộ một phần bầu ngực trắng nõn vẫn còn in hằn dấu tay đỏ ửng của gã đàn ông ban nãy.
“Lại đây.” – Hắn ra lệnh.
Hà Nhi ngoan ngoãn nhích người lại gần. Nàng không dám chống cự. Nàng biết thân phận của mình bây giờ.
Giang đưa tay ra, nhưng không chạm vào ngực nàng. Hắn luồn tay vào mái tóc rối bời của nàng, giật nhẹ ra sau, buộc nàng phải ngửa mặt nhìn hắn.
“Em làm rất tốt.” – Hắn nói, giọng đều đều. – “Đám quan chức đó rất hài lòng. Chúng nó tưởng rằng đã chơi đùa được em, nhưng thực ra, em mới là người chơi đùa cảm xúc của chúng.”
Hà Nhi nhìn sâu vào mắt hắn. Trong đôi mắt đen thẳm đó, nàng thấy một sự chiếm hữu điên cuồng được che giấu kỹ lưỡng.
“Nhưng…” – Giang cúi xuống, ghé sát mặt nàng. – “Ta không thích mùi của chúng trên người em. Mùi nước bọt, mùi mồ hôi của những gã đàn ông khác… Thật kinh tởm.”
Hắn buông tóc nàng ra, rút khăn tay lau tay mình như vừa chạm vào thứ gì dơ bẩn.
Hà Nhi cắn môi, cảm thấy tủi nhục dâng trào.
“Em… em xin lỗi… em sẽ về tắm rửa sạch sẽ…”
“Tắm rửa?” – Giang cười khẩy. – “Em nghĩ nước có thể rửa sạch được sao? Cái mùi dâm dục đó nó ngấm vào da thịt, vào tận trong xương tủy em rồi.”
Hắn bất ngờ đưa tay xuống, đặt lên đùi non của Hà Nhi qua lớp áo vest. Hắn không vuốt ve, mà bóp mạnh.
“A!” – Hà Nhi kêu lên đau đớn.
“Cảm thấy không? Cơ thể em đang phản ứng đấy.” – Giang nói, bàn tay hắn di chuyển dần vào phía trong, tiến về nơi tư mật. – “Nó đang ướt, đang đòi hỏi, đúng không? Em đang thèm khát được ta đụ, để xóa đi những dấu vết của bọn kia, đúng không?”
Hà Nhi muốn chối, nhưng cơ thể nàng lại không nghe lời. Khi ngón tay Giang chạm nhẹ vào mép quần lót (thực ra nàng không mặc quần lót, chỉ có lớp áo vest che chắn), nàng rùng mình, hai chân vô thức mở rộng ra một chút.
“Giang ca… em…” – Giọng nàng vỡ vụn.
Giang bất ngờ rút tay lại. Hắn không tiếp tục. Hắn thích nhìn nàng quằn quại trong sự thèm khát hơn là thỏa mãn nàng ngay lập tức.
“Cố mà nhịn đi.” – Hắn lạnh lùng nói. – “Về đến nhà, ta sẽ xem xét xem có nên ‘thưởng’ cho em hay không.”
Hắn quay đi, để mặc Hà Nhi chới với giữa cơn sóng tình đang dâng trào. Nàng co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy mình, cố gắng kìm nén những tiếng rên rỉ đang chực trào ra khỏi cổ họng.
Chiếc xe tiếp tục lao đi trong đêm, đưa nàng về một cái lồng son khác, nơi mà sự tự do và nhân phẩm của nàng sẽ tiếp tục bị thử thách đến tận cùng.
