NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 44 : Dấu Vết Của Hoan Lạc và Con Thú Trong Lồng
Phần 43: Dấu Vết Của Hoan Lạc và Con Thú Trong Lồng
Cánh cửa gỗ dày nặng nề khép lại, nuốt chửng bóng lưng cao lớn của Trương Trí Giang và thân hình mềm rũ của Hà Nhi. Tiếng bước chân nhỏ dần rồi tắt hẳn, trả lại cho căn phòng VIP sự tĩnh lặng đến rợn người.
Trong phòng giờ chỉ còn lại Vệ Ca. Hắn đứng đó, sừng sững như một tảng đá đen giữa ánh đèn vàng vọt còn sót lại. Không gian nồng nặc mùi rượu mạnh, mùi nước hoa đắt tiền, mùi thuốc lá và đặc trưng hơn cả là cái mùi ngai ngái, nồng nàn của dục tình vừa bùng nổ.
“Dọn dẹp sạch sẽ.”
Mệnh lệnh của Giang vẫn văng vẳng bên tai. Vệ Ca nhếch mép, một nụ cười khan hiếm và méo mó hiện lên trên khuôn mặt đầy sẹo. Hắn là một trong Tứ đại thiên vương, là kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong tay, là nỗi khiếp sợ của bao kẻ thù địch, vậy mà giờ đây lại phải làm công việc của một tên lao công quét dọn. Nhưng hắn không thấy nhục, ngược lại, trong lồng ngực hắn đang nhen nhóm một ngọn lửa đen tối.
Hắn bước chậm rãi về phía chiếc bàn kính cường lực lớn nằm giữa phòng.
Đây là “chiến trường”. Đây là nơi người con gái ấy vừa nằm, vừa quằn quại, vừa rên rỉ dưới bàn tay và ánh mắt của những gã đàn ông khác.
Trên mặt kính lạnh lẽo, dưới ánh đèn hắt xuống, một vũng nước lớn vẫn còn đọng lại, lấp lánh như tráng một lớp dầu. Đó là hỗn hợp của rượu vang vương vãi, mồ hôi, và nhiều nhất chính là dâm thủy cùng luồng nước thánh mà Hà Nhi đã bắn ra trong cơn cực khoái tột độ ban nãy. Nó lan rộng, chảy dài thành vệt xuống mép bàn, nhỏ tong tỏng xuống tấm thảm đắt tiền bên dưới.
Tỏng… tỏng…
Âm thanh nhỏ bé ấy như tiếng búa gõ vào màng nhĩ Vệ Ca. Hắn tiến lại sát mép bàn, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nhọc.
Hắn không gọi nhân viên. Hắn muốn tự mình xử lý “tàn dư” này.
Vệ Ca chống hai tay xuống mặt bàn, cúi thấp đầu xuống. Hắn ghé sát mũi vào vũng nước nhầy nhụa ấy, hít một hơi thật sâu, thật dài. Mùi hương của Hà Nhi xộc thẳng vào khứu giác hắn – một mùi hương đàn bà nồng nàn, pha lẫn chút vị mặn của biển cả và vị ngọt của sự hưng phấn. Nó kích thích đến điên dại.
“Thơm thật… Con điếm nhỏ…”
Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc như tiếng sỏi đá nghiến vào nhau. Trong đầu hắn tua lại cảnh tượng ban nãy: Đôi chân dài miên man của Hà Nhi dang rộng, cái lồn hồng hào ướt át co bóp liên hồi, và tiếng hét thất thanh khi nàng bắn nước tung tóe. Hắn đã đứng trong góc tối, nhìn thấy tất cả, ghi nhớ tất cả.
Một sự cương cứng đau đớn thúc mạnh vào lớp quần vải dày của hắn. Vệ Ca không kìm nén nữa. Hắn đưa bàn tay thô ráp, chai sạn đầy những vết sẹo chiến trận của mình ra, quệt một đường dài qua vũng nước trên bàn.
Thứ chất lỏng nhớp nháp, ấm nóng dính đầy lên ngón tay hắn. Hắn đưa lên trước mặt, ngắm nhìn sự kết tinh của dục vọng ấy dưới ánh đèn, rồi chậm rãi đưa vào miệng.
Chụt.
Hắn mút mạnh ngón tay mình. Vị mặn, vị nồng, và cả cái dư vị ngai ngái đặc trưng của phụ nữ lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhắm nghiền mắt, tưởng tượng đó không phải là ngón tay, mà là hắn đang vùi mặt vào giữa hai đùi Hà Nhi, đang uống cạn nguồn suối đó trực tiếp từ cơ thể nàng.
“Nhi…”
Cái tên thoát ra khỏi miệng hắn, nghe vừa thèm khát vừa chiếm hữu. Hắn biết rõ vị trí của mình. Hắn là thuộc hạ của Thiên, là đồng cấp (nhưng thực chất lép vế hơn về quyền lực ngầm) với Giang. Nhưng trước một con mồi cực phẩm như Hà Nhi, bản năng đàn ông trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả lòng trung thành. Hắn muốn nàng. Hắn muốn đè nàng xuống, dùng sức mạnh cơ bắp của mình để khiến nàng phải rên rỉ tên hắn, chứ không phải tên Giang hay bất cứ gã đàn ông nào khác.
Cảm giác kích thích từ hương vị của Hà Nhi khiến Vệ Ca mất kiểm soát. Hắn leo hẳn lên chiếc bàn kính, quỳ gối ngay tại vị trí mà Hà Nhi vừa nằm. Hắn tháo thắt lưng, kéo tuột khóa quần. Cây gậy thịt đen bóng, gân guốc, to lớn như một khúc dùi cui bật ra, nảy lên bần bật. Nó đã cương cứng đến mức rỉ nước từ nãy giờ.
Hắn không dùng tay để tự sướng. Hắn cúi người xuống, áp sát hạ bộ nóng hổi của mình vào vũng nước dâm thủy còn lại trên bàn.
Sự lạnh lẽo của mặt kính tương phản với sự nóng hổi của dương vật, cộng với độ trơn trượt của chất dịch Hà Nhi tạo nên một cảm giác kích thích điên cuồng. Vệ Ca gầm gừ trong cổ họng, hắn bắt đầu thúc hông, cọ xát dương vật vào mặt bàn, trượt qua trượt lại trên vũng nước của nàng.
Bạch… bạch…
Tiếng da thịt va chạm với mặt kính vang lên khô khốc. Hắn tưởng tượng mặt kính này là làn da trắng mịn của Hà Nhi, vũng nước này là cửa mình ướt át của nàng. Hắn thúc mạnh, điên cuồng, như muốn khoan thủng mặt bàn.
“Của tao… Mày sẽ là của tao…”
Hắn gầm gừ, mắt vằn lên những tia máu. Hắn nhớ lại lúc kiểm tra thể lực cho nàng, nhớ lại sự đàn hồi của cơ bắp nàng dưới tay hắn. Cô gái này mạnh mẽ, nhưng cũng thật dâm đãng. Hắn thích sự tương phản đó. Hắn muốn bẻ gãy sự kiêu hãnh của nàng, muốn nàng phải quỳ dưới chân hắn, dùng cái miệng xinh đẹp kia để phục vụ hắn.
Tốc độ cọ xát ngày càng nhanh. Mùi hương của Hà Nhi bốc lên từ mặt bàn làm hắn say đờ đẫn.
“Ư… hự…!!!”
Vệ Ca gồng cứng người, các múi cơ bắp trên lưng cuộn lên. Hắn gầm lên một tiếng lớn, giải phóng toàn bộ dục vọng bị kìm nén. Một dòng tinh dịch đặc quánh, trắng đục bắn mạnh ra, hòa lẫn vào vũng dâm thủy của Hà Nhi trên mặt bàn.
Hắn nằm vật ra, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại nhỏ xuống, hòa cùng hỗn hợp nhầy nhụa bên dưới. Hắn nhìn chăm chú vào bãi chiến trường hỗn độn: Tinh trùng của hắn và nước nôi của nàng hòa quyện vào nhau.
Một nụ cười thỏa mãn và đầy toan tính hiện lên trên môi Vệ Ca. Hắn đã đánh dấu chủ quyền theo cách của riêng hắn. Hắn rút khăn tay ra, nhưng không lau sạch ngay. Hắn chấm một ít hỗn hợp đó, đưa lên mũi ngửi một lần nữa để ghi nhớ mùi vị này.
“Giang ca… anh cứ chơi chán đi. Rồi sẽ đến lượt tôi.”
Hắn đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo. Gương mặt quay trở lại vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn vốn có của một sát thủ hàng đầu. Hắn lấy khăn lau sạch mặt bàn, xóa đi mọi dấu vết của cuộc hoan lạc, kể cả dấu vết của chính hắn.
Nhưng trong lòng Vệ Ca, một hạt giống chiếm hữu đã nảy mầm. Hắn sẽ chờ đợi. Hắn sẽ quan sát. Và khi thời cơ đến, hắn sẽ không chỉ là kẻ dọn dẹp nữa.
