NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 42 : Bàn Tiệc Rượu và Những Cái Lưỡi Tham Lam
Phần 41: Bàn Tiệc Rượu và Những Cái Lưỡi Tham Lam
Vệ Ca lái chiếc Land Rover đưa Hà Nhi rời khỏi khu nhà kho ngoại ô. Trên xe, hắn ném cho nàng một chiếc túi giấy.
“Thay đồ đi. Ngay trên xe.” – Hắn ra lệnh, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước.
Hà Nhi mở túi. Bên trong là một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, chất liệu lụa satin bóng loáng. Thiết kế của nó táo bạo đến mức khiến Hà Nhi đỏ mặt: Cổ khoét sâu xuống tận rốn, hở trọn vẹn khe ngực và một phần bầu ngực; lưng trần hoàn toàn; và tà váy xẻ cao đến mức chỉ cần bước mạnh một chút là lộ hết vùng hông. Và dĩ nhiên, không có nội y đi kèm.
Hà Nhi cắn môi, nhìn sang Vệ Ca. Gã đàn ông này vừa mới đè nàng xuống sàn tập, sờ soạng vùng kín của nàng để “kiểm tra”. Giờ đây, nàng lại phải khỏa thân thay đồ ngay bên cạnh hắn.
“Nhanh lên. Giang ca không thích chờ đợi.” – Vệ Ca nhắc nhở, giọng lạnh lùng nhưng ánh mắt hắn liếc qua gương chiếu hậu, chờ đợi màn thoát y.
Hà Nhi hít sâu, run rẩy cởi bỏ bộ đồ tập gym đẫm mồ hôi. Cơ thể trắng nõn, săn chắc lộ ra trong không gian chật hẹp của xe hơi. Nàng cố gắng thay đồ thật nhanh, nhưng những chuyển động lúng túng khiến bầu ngực nảy lên, rung rinh trước mắt gã tài xế kiêm vệ sĩ.
Vệ Ca im lặng quan sát. Hắn không sàm sỡ, nhưng ánh mắt rực lửa của hắn như thiêu đốt da thịt nàng. Hắn nhớ lại cảm giác ướt át dính trên tay mình lúc nãy. Cô gái này… thực sự là một yêu nữ.
…
Chiếc xe dừng lại trước Kingdom, một hộp đêm siêu sang nằm ở trung tâm Quận 1, nơi chỉ dành cho giới thượng lưu và các tay chơi khét tiếng.
Hà Nhi bước xuống xe, khoác tay Vệ Ca đi qua lối đi VIP. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nàng. Vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng pha lẫn nét dâm đãng ngầm (do thuốc) khiến nàng nổi bật giữa đám đông chân dài.
Họ bước vào căn phòng President rộng lớn nhất. Bên trong, tiếng nhạc Jazz du dương thay thế cho tiếng nhạc sàn ầm ĩ. Trương Trí Giang đang ngồi ở vị trí chủ tọa, tay cầm ly rượu vang. Xung quanh hắn là bốn, năm gã đàn ông lạ mặt – những đối tác làm ăn mới trong phi vụ rửa tiền qua bất động sản.
“Đến rồi à?” – Giang mỉm cười, vẫy tay. – “Lại đây, mèo con.”
Hà Nhi bước tới, ngồi xuống bên cạnh Giang. Hắn vòng tay qua eo trần của nàng, bàn tay nóng hổi trượt dọc sống lưng, dừng lại ở hõm mông.
“Giới thiệu với các vị, đây là Nhi – thư ký riêng của tôi.”
“Chà, thư ký của Giang tổng tuyển chọn kỹ lưỡng quá nhỉ.” – Một gã béo lùn, đầu hói, đeo đầy nhẫn vàng (đại gia bất động sản miền Tây) lên tiếng, mắt hau háu nhìn vào khe ngực phơi bày của Hà Nhi. – “Nhìn cái khe kia là muốn kẹp tiền vào rồi.”
Cả đám cười ồ lên.
“Anh Ba cứ đùa. Nhi không chỉ để ngắm đâu.” – Giang nhếch mép, rồi quay sang thì thầm vào tai Hà Nhi. – “Đêm nay, hãy để các vị khách này ‘thưởng thức’ em một chút. Nhưng nhớ kỹ, chỉ được dùng miệng và tay. Cấm đứa nào được đút vào. Hiểu chưa?”
“Dạ…” – Hà Nhi lí nhí.
“Tốt. Anh Ba đây thích uống rượu theo kiểu… body shot. Em phục vụ anh ấy đi.”
Hà Nhi rùng mình. Body shot – uống rượu trên cơ thể người. Nàng biết trò này.
Nàng miễn cưỡng đứng dậy, đi về phía gã đại gia tên Ba. Gã ta vỗ vỗ vào đùi mình: “Lên đây ngồi nào cưng.”
Hà Nhi cắn răng ngồi lên đùi gã. Lớp váy lụa mỏng tang không ngăn được cảm giác đũng quần gã đang cộm lên.
“Nào, rót rượu vào đây.”
Gã Ba chỉ vào… khe ngực của Hà Nhi.
Hà Nhi cầm chai rượu, run rẩy rót một dòng rượu lạnh buốt vào giữa hai bầu ngực mình. Rượu chảy tràn qua khe, len lỏi xuống bụng.
“A… lạnh…” – Hà Nhi rên khẽ.
“Để anh làm ấm cho.”
Gã Ba cúi xuống, không dùng tay, mà dùng miệng. Gã áp cái miệng rộng ngoác, đầy mùi thuốc lá vào khe ngực Hà Nhi. Chiếc lưỡi dày, thô bỉ của gã bắt đầu liếm láp dòng rượu.
“Chụt… chụt…”
Tiếng mút mát vang lên rõ mồn một. Gã liếm từ dưới lên trên, rồi bất ngờ ngoạm lấy một bên đầu nhũ hoa đang dựng đứng của Hà Nhi.
“Áaa…” – Hà Nhi giật nảy người, tay bấu chặt vào vai gã.
Gã mút mạnh, day nghiến đầu vú nàng như đứa trẻ bú mẹ, nhưng thô bạo hơn nhiều. Nước bọt của gã hòa với rượu làm ướt đẫm bầu ngực trắng ngần.
“Ngon! Ngọt quá! Vú em này thơm thật!” – Gã ngẩng lên, cười hô hố, rồi lại cúi xuống liếm sang bên còn lại.
Trong khi gã Ba đang “làm việc” với phần trên, một gã đàn ông khác – trẻ hơn, đeo kính cận (một trùm rửa tiền công nghệ) – tiến lại gần. Hắn không nói không rằng, quỳ xuống trước mặt Hà Nhi.
“Anh Ba ăn trên, để em ăn dưới nhé.”
Hắn thò tay vào, tách rộng hai chân Hà Nhi ra. Vì nàng ngồi trên đùi gã Ba nên tư thế này khiến vùng kín của nàng phơi bày ngay trước mặt gã kính cận.
Không có quần lót. Chỉ có vùng tam giác mật trơn láng, hồng hào và đang ướt đẫm dâm thủy.
“Chà… nước nôi lênh láng thế này cơ mà.”
Gã kính cận không chần chừ, úp mặt vào giữa hai đùi Hà Nhi.
“Ưm… ối… đừng…”
Hà Nhi cong người lên. Hai luồng kích thích ập đến cùng lúc. Bên trên bị mút vú, bên dưới bị liếm lồn.
Chiếc lưỡi của gã kính cận điêu luyện hơn gã Ba nhiều. Hắn không liếm lung tung, mà tập trung vào hột le đang sưng tấy của nàng. Hắn dùng đầu lưỡi đá liên tục vào điểm nhạy cảm đó, rồi thọc lưỡi sâu vào bên trong âm đạo, bắt chước động tác giao hợp.
“A… a… sướng… sướng quá…”
Thuốc kích dục khiến Hà Nhi không thể kìm nén. Nàng rên rỉ, tay luồn vào tóc gã Ba, tay kia ấn đầu gã kính cận vào sát háng mình hơn. Bản năng dâm đãng trỗi dậy, lấn át sự nhục nhã. Nàng đang bị hai người đàn ông xa lạ xâu xé, liếm láp như một món ăn, ngay trước mặt người tình (Giang) và vệ sĩ (Vệ Ca).
Trương Trí Giang ngồi đó, nhịp chân theo điệu nhạc, ánh mắt lạnh lùng quan sát. Hắn không ghen. Hắn đang tận hưởng cảm giác quyền lực khi thấy người phụ nữ của mình bị kẻ khác thèm khát nhưng không thể chiếm đoạt hoàn toàn.
Vệ Ca đứng trong góc phòng, khoanh tay trước ngực. Khuôn mặt hắn vẫn vô cảm như tượng đá, nhưng ánh mắt hắn dán chặt vào hạ bộ ướt át của Hà Nhi đang bị gã kính cận bú mút. Trong quần hắn, một sự cương cứng âm thầm diễn ra. Hắn nhớ lại cảm giác đè lên người nàng lúc chiều. Cô gái này… có một sức hút ma quái.
“Đủ rồi.”
Sau khoảng 10 phút tra tấn khoái cảm, Giang bỗng lên tiếng.
Hai gã đàn ông luyến tiếc buông Hà Nhi ra. Gã Ba chép miệng, lau nước miếng dính trên ngực nàng. Gã kính cận rút đầu ra khỏi váy, mặt mũi dính đầy dâm thủy của nàng.
Hà Nhi ngồi thở dốc, người mềm nhũn, dựa vào ghế. Ngực nàng đỏ ửng, sưng tấy. Vùng kín ướt nhẹp, nhớp nháp.
“Lại đây.” – Giang vẫy tay.
Hà Nhi lảo đảo đứng dậy, bước về phía Giang. Hắn kéo nàng ngồi xuống đùi mình.
“Em làm tốt lắm. Các vị khách đều hài lòng.”
Hắn đưa tay quệt một ít dịch nhờn còn dính trên đùi non của nàng, đưa lên mũi ngửi.
“Mùi của sự phục tùng. Rất thơm.”
Hắn quay sang đám đối tác:
“Hàng này tôi còn đang dùng dở, chưa thể nhường các anh ‘phá tem’ được. Nhưng nếu các anh thích, cứ việc dùng miệng và tay thoải mái. Tối nay coi như tôi đãi tiệc buffet ‘thịt người’.”
Cả phòng cười ồ lên khoái trá.
Hà Nhi nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài. Nàng biết đêm nay sẽ còn dài lắm. Nàng sẽ phải banh chân ra cho từng người một nếm thử, liếm láp, sờ soạng. Nhưng nàng sẽ không để ai xâm nhập vào bên trong. Nơi đó… nàng phải giữ lại, không phải cho Giang, mà cho chút tự trọng cuối cùng của một người đàn bà.
Và trong góc phòng, ánh mắt của Vệ Ca vẫn dõi theo nàng, nhen nhóm một ý định chiếm hữu điên cuồng nhưng kín đáo.
Còn tiếp…
