NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 41 : Cái Bóng Lặng Lẽ và Bài Kiểm Tra Thể Lực
Phần 40: Cái Bóng Lặng Lẽ và Bài Kiểm Tra Thể Lực
Hà Nhi rời khỏi căn nhà trọ khi trời vừa hửng sáng, để lại Hồ Nổ đang ngủ vùi sau một đêm thức trắng đầy dằn vặt. Nàng không dám đánh thức cậu, chỉ lặng lẽ để lại một tờ giấy nhắn dặn dò cậu ăn uống đầy đủ, rồi kéo vali bước ra khỏi con hẻm nhỏ.
Trở về căn hộ Vinhome, Hà Nhi lao vào phòng tắm. Nàng đứng dưới vòi hoa sen hàng giờ đồng hồ, cố gắng gột rửa những cảm xúc hỗn độn. Sự đụng chạm vụng về của Hồ Nổ tối qua đã đánh thức một phần “con người” trong nàng – phần khao khát được yêu thương và che chở, nhưng đồng thời nó cũng là điểm yếu chí mạng nếu Giang phát hiện ra.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại của Hà Nhi đổ chuông. Không phải tin nhắn, mà là một cuộc gọi trực tiếp từ số máy lạ.
“Xuống sảnh. Ngay bây giờ.”
Giọng nói bên kia đầu dây trầm, khàn và lạnh lẽo như tiếng kim loại va vào nhau. Không phải giọng của Giang, cũng không phải của Ngân.
Hà Nhi cảnh giác, nhanh chóng thay một bộ đồ tập gym bó sát (theo thói quen sẵn sàng vận động của cảnh sát), khoác thêm chiếc áo gió bên ngoài rồi đi xuống sảnh tòa nhà.
Đậu trước sảnh không phải chiếc Bentley sang trọng hay Mercedes bóng lộn, mà là một chiếc Land Rover màu đen hầm hố, bám đầy bụi đường.
Cửa kính xe hạ xuống. Ngồi ở ghế lái là một gã đàn ông trạc 35 tuổi, khuôn mặt góc cạnh như tượng tạc, một vết sẹo dài chạy dọc từ đuôi mắt xuống tận cằm. Hắn mặc áo thun đen, để lộ bắp tay cuồn cuộn đầy hình xăm chằng chịt.
Hắn không nhìn Hà Nhi, chỉ hất hàm ra hiệu lên xe.
Hà Nhi mở cửa ghế phụ ngồi vào, mùi thuốc lá và mùi da thuộc xộc vào mũi.
“Anh là ai?” – Nàng hỏi, tay lén đặt lên chốt cửa, sẵn sàng phản ứng.
“Vệ Ca.” – Gã đàn ông trả lời ngắn gọn, nhấn ga. Chiếc xe lao vút đi.
Hà Nhi nín thở. Vệ Ca – mảnh ghép cuối cùng trong Tứ Đại Thiên Vương. Nếu Hồng tỷ là bộ não kinh doanh, Tam Báo là nắm đấm bạo lực, Joker là sự điên loạn, thì Vệ Ca được đồn đại là “lá chắn” và “lưỡi dao” của Lý Thế Thiên. Hắn ít nói, hành tung bí ẩn, và là kẻ nguy hiểm nhất khi cận chiến.
“Chúng ta đi đâu?” – Hà Nhi hỏi tiếp.
“Phòng tập.”
“Phòng tập?”
“Giang ca nói cô có võ. Muốn kiểm chứng.”
Chiếc xe chạy thẳng đến một khu nhà kho cũ ở ngoại ô, nơi được cải tạo thành một phòng tập gym và võ thuật tư nhân dành riêng cho các thành viên cao cấp của Vạn Phát.
Bên trong, không khí nồng nặc mùi mồ hôi và tiếng đấm đá huỳnh huỵch của đám đàn em đang tập luyện. Thấy Vệ Ca bước vào, tất cả đều dừng lại cúi chào kính cẩn. Vệ Ca không quan tâm, hắn dẫn Hà Nhi vào một sàn đấu MMA có lồng sắt bao quanh ở góc phòng.
“Vào đi.” – Hắn chỉ tay vào lồng sắt. – “Cởi áo khoác ra.”
Hà Nhi cởi chiếc áo gió, để lộ bộ đồ tập gym bó sát: áo bra thể thao và quần legging ôm trọn đôi chân dài và vòng mông quả táo. Cơ thể nàng săn chắc, gợi cảm và tràn đầy sức sống.
Vệ Ca nhìn lướt qua cơ thể nàng. Ánh mắt hắn không dâm tà như Tam Báo hay lão Quang, mà sắc bén như đang soi tìm điểm yếu trên cơ thể đối thủ.
“Cô đánh ngã được đàn em của Tam Báo. Khá lắm.” – Vệ Ca vừa nói vừa tháo đồng hồ, quấn băng tay. – “Nhưng để tồn tại bên cạnh Giang ca, cô cần nhiều hơn thế. Cô cần phải biết chịu đòn.”
“Anh muốn đấu với tôi?” – Hà Nhi siết chặt nắm tay, vào thế thủ. Bản năng cảnh sát trỗi dậy. Nàng muốn thử sức xem tên trùm này mạnh đến đâu.
“Không. Tôi muốn dạy cô cách… phục tùng qua nỗi đau.”
Vệ Ca lao tới. Tốc độ của hắn nhanh như cắt.
Hà Nhi phản xạ né đòn, tung một cú đá cao nhắm vào thái dương hắn. Nhưng Vệ Ca không hề nao núng, hắn dễ dàng bắt được chân nàng. Thay vì đánh trả, hắn dùng kỹ thuật vật (grappling), quét trụ chân còn lại của Hà Nhi.
“Á!”
Hà Nhi ngã rầm xuống sàn đệm. Trước khi nàng kịp gượng dậy, Vệ Ca đã lao tới, dùng sức nặng cơ thể to lớn của mình đè nghiến lên người nàng.
Tư thế của họ trông giống như đang giao cấu hơn là đấu võ. Hà Nhi nằm sấp, Vệ Ca cưỡi lên lưng nàng, hai chân hắn kẹp chặt hông nàng, tay hắn vòng qua cổ nàng thực hiện đòn siết cổ sau (rear naked choke).
Hắn không siết mạnh để gây ngạt thở, mà chỉ giữ chặt, ép cơ thể nàng dính sát xuống sàn.
“Yếu quá.” – Hắn thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào gáy. – “Cơ thể này… quá mềm mại. Chỉ hợp để làm tình, không hợp để đánh nhau.”
Hắn tì mạnh lồng ngực rắn chắc của mình vào lưng Hà Nhi. Sự ma sát mạnh bạo của cơ thể nam tính áp đảo lên tấm thân mảnh mai khiến Hà Nhi nghẹt thở.
“Buông… buông ra…” – Hà Nhi giãy giụa.
Nhưng càng giãy, nàng càng cảm thấy sự cọ xát rõ rệt hơn. Đũng quần của Vệ Ca cạ mạnh vào mông nàng. Viên thuốc kích dục trong người Hà Nhi – vốn dĩ đang âm ỉ – gặp phải sự kích thích từ hormone nam tính mạnh mẽ và sự va chạm xác thịt này liền bùng lên dữ dội.
Adrenaline của trận đấu hòa lẫn với dục vọng tạo ra một phản ứng hóa học kỳ lạ. Hà Nhi cảm thấy chân tay bủn rủn, bụng dưới nóng ran.
Vệ Ca dường như cảm nhận được sự thay đổi đó. Hắn không buông ra, mà lại ấn người xuống mạnh hơn, cọ xát vùng hạ bộ của hắn vào khe mông nàng qua lớp quần legging mỏng.
“Cảm nhận được không? Cô đang run rẩy.” – Vệ Ca cười nhạt. – “Cảnh sát được huấn luyện thế này sao? Bị đàn ông đè lên là mềm nhũn ra thế này à?”
Lời sỉ nhục của hắn khiến Hà Nhi uất ức, nhưng cơ thể nàng lại phản bội nàng. “Cô bé” bên dưới bắt đầu rỉ nước, ướt đẫm đáy quần tập.
Vệ Ca bất ngờ buông tay khỏi cổ nàng, nhưng vẫn ngồi trên lưng nàng. Hắn luồn một tay xuống dưới bụng Hà Nhi, chạm vào vùng tam giác mật đang nóng hổi.
“Ướt rồi.” – Hắn nhận xét thản nhiên như đang kiểm tra máy móc.
Hà Nhi cắn môi, xấu hổ muốn độn thổ. Nàng nằm im, không dám cử động nữa. Sự áp chế tuyệt đối về sức mạnh của Vệ Ca khiến nàng nhận ra mình nhỏ bé nhường nào.
Vệ Ca đứng dậy, buông tha cho nàng. Hắn nhìn vệt nước mờ mờ in trên đũng quần legging của Hà Nhi, nhếch mép:
“Bài kiểm tra thể lực kết thúc. Cô đạt. Thể lực tốt, sức chịu đựng tốt, và… rất dễ bị kích thích.”
Hắn ném cho nàng một chai nước và chiếc khăn bông.
“Lau mồ hôi đi. Từ giờ, tôi sẽ là người đưa đón và giám sát cô trong những nhiệm vụ nguy hiểm. Đừng hòng giở trò gì qua mắt tôi.”
Hà Nhi lồm cồm bò dậy, mặt đỏ bừng, tóc bết mồ hôi. Nàng cầm chai nước uống ừng ực để che đi sự xấu hổ.
Vệ Ca bước ra khỏi lồng sắt, quay lại nói một câu cuối cùng:
“Chuẩn bị tinh thần đi. Tối nay Giang ca có quà cho cô. Một bữa tiệc thực sự, không phải trò trẻ con như mấy hôm trước đâu.”
Hà Nhi nhìn theo bóng lưng rộng lớn của Vệ Ca. Hắn không sàm sỡ kiểu biến thái, hắn dùng bạo lực trần trụi để khuất phục nàng. Trong thế giới của Vạn Phát, mỗi gã đàn ông là một loại cực hình khác nhau, và Vệ Ca chính là hiện thân của sự thống trị về thể xác.
Nàng lau mồ hôi, nhưng không thể lau khô được sự ẩm ướt giữa hai chân mình.
