Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 40 : Ranh Giới Mong Manh và Sự Cám Dỗ Của Da Thịt



Phần 39: Ranh Giới Mong Manh và Sự Cám Dỗ Của Da Thịt

Căn phòng ngủ nhỏ hẹp chìm trong ánh đèn vàng mờ ảo, không gian đặc quánh mùi dầu gió hòa quyện với mùi hương đàn bà quyến rũ tỏa ra từ cơ thể Hà Nhi.

Hai vạt áo lót ren đen đã trượt xuống hai bên sườn, để lộ hoàn toàn tấm lưng ong nuột nà, trắng muốt. Hồ Nổ quỳ bên cạnh, hai tay đẫm dầu vẫn đang miệt mài di chuyển trên làn da mịn màng ấy. Cậu không dám dừng lại, sợ rằng nếu dừng, phép màu này sẽ biến mất, và chị Nhi sẽ đuổi cậu ra ngoài.

“Ưm… chỗ thắt lưng… mỏi lắm…” – Hà Nhi vùi mặt vào gối, giọng nói phát ra nghẹt nghẹt nhưng mang âm sắc rên rỉ đầy gợi cảm.

Hồ Nổ nuốt nước bọt, cậu dồn trọng tâm cơ thể, ấn mạnh hai ngón cái vào hai bên hõm lưng của chị – nơi tiếp giáp với cặp mông tròn trịa đang được bao bọc bởi lớp quần thun mỏng.

“Chỗ này hả chị?”

“Ừ… đúng rồi… ấn mạnh vào…”

Hồ Nổ dùng lực mạnh hơn. Sự ma sát giữa tay cậu và da thịt chị tạo ra nhiệt lượng nóng hổi. Cậu nhìn thấy những sợi lông tơ mịn màng trên gáy chị dựng lên, thấy cơ thể chị khẽ uốn éo dưới tay mình. Sự tin tưởng tuyệt đối mà Hà Nhi dành cho cậu lúc này – phơi bày tấm lưng trần trụi – khiến Hồ Nổ vừa sướng rơn, vừa khổ sở kìm nén con thú đang gào thét trong quần.

Để có thế ấn mạnh hơn, Hồ Nổ buộc phải thay đổi tư thế. Cậu không thể cứ ngồi bên mép giường mãi được.

“Chị… em leo lên giường nhé? Ngồi thế này em không có lực.” – Hồ Nổ thì thầm, giọng khàn đặc.

Hà Nhi nằm im một giây, rồi khẽ gật đầu. Trong thâm tâm, nàng biết điều này nguy hiểm. Để một người đàn ông leo lên giường khi mình đang bán khỏa thân là hành động mời gọi. Nhưng cơn đau mỏi và sự thèm khát hơi ấm khiến lý trí của nữ trung úy cảnh sát mềm nhũn.

“Chỉ là massage thôi… Cậu ấy là em mình mà…” – Nàng tự lừa dối bản thân.

Hồ Nổ rón rén leo lên giường. Cậu quỳ gối, dang hai chân ra, kẹp lấy phần hông của Hà Nhi vào giữa hai đùi mình. Tư thế này khiến cậu chiếm ưu thế tuyệt đối, bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của chị.

Từ góc độ này, Hồ Nổ nhìn xuống, thấy trọn vẹn đường cong thắt đáy lưng ong của Hà Nhi. Cậu đặt hai tay lên vai chị, dùng sức nặng cơ thể để đẩy xuống, trượt dọc sống lưng.

“A…” – Hà Nhi rên lên một tiếng dài. Cảm giác sức nặng của Hồ Nổ đè lên người khiến nàng thấy an toàn lạ lùng. Nó khác hẳn sự đè nén cưỡng bức của Giang hay sự sàm sỡ của lão Quang. Đây là sức nặng của sự quan tâm.

Bàn tay Hồ Nổ trơn tuột nhờ dầu, lướt đi không gặp trở ngại nào. Cậu vuốt từ vai xuống eo, rồi mạo hiểm trượt tay sang hai bên sườn.

Khi ngón tay cậu lướt qua vùng nách, chạm vào phần thịt mềm mại của bầu ngực đang bị ép phình ra hai bên, Hà Nhi giật thót mình.

“Ưm… nhột…”

“Em xin lỗi…” – Hồ Nổ lí nhí, nhưng cậu không rút tay về. Ngược lại, cậu cảm nhận được sự mềm mại ấy có ma lực nam châm khủng khiếp.

Cậu tiếp tục động tác, mỗi lần trượt xuống lại cố tình mở rộng vòng tay hơn một chút, để lòng bàn tay cọ sát nhiều hơn vào phần rìa của bầu ngực.

Hà Nhi cắn chặt môi. Nàng biết cậu em đang lợi dụng để sàm sỡ mình. Nhưng thay vì giận dữ, một luồng điện kích thích lại chạy thẳng xuống vùng hạ bộ đang ướt át. Viên thuốc của Giang vẫn đang hành hạ nàng, biến mọi sự đụng chạm dù là nhỏ nhất thành khoái cảm tình dục.

“Mày đang làm gì thế này Nhi? Mày đang để cậu em cùng trọ mình sờ ngực sao?” – Tiếng nói lương tri vang lên yếu ớt.

Nhưng cơ thể nàng lại trả lời bằng cách thả lỏng hơn, ngực ép chặt xuống nệm giường, tạo điều kiện cho bàn tay Hồ Nổ lấn tới.

Hồ Nổ thấy chị không phản đối, gan cậu to dần lên. Cậu cúi thấp người xuống, ngực cậu gần như áp vào lưng trần của Hà Nhi. Hơi thở nóng hổi, gấp gáp của cậu phả vào tai, vào gáy nàng.

“Chị thơm quá…” – Hồ Nổ buột miệng thì thầm, giọng nói chứa đựng sự si mê cuồng dại.

Hà Nhi rùng mình. Nàng cảm nhận được một vật thể cứng ngắc, nóng hổi đang cọ vào mông mình qua lớp quần đùi của Hồ Nổ. “Thằng nhỏ” của cậu đang cương cứng cực độ, và cậu đang vô thức (hoặc cố ý) dập dình nhẹ hông mình theo nhịp massage.

Sự cọ xát đó… thật sự rất kích thích.

Hà Nhi nhớ lại cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo khi Giang giật mạnh sợi dây, lôi quả trứng rung ra khỏi cơ thể nàng đêm qua. Còn bây giờ, ngay sau lưng nàng là một nguồn nhiệt lượng dồi dào, một cây gậy thịt đang khao khát được đi vào.

Nàng không kìm được, khẽ đẩy mông về phía sau một chút, đón nhận cú chạm của đũng quần Hồ Nổ.

“Hộc…” – Hồ Nổ thở hắt ra, như không tin vào cảm giác của mình. Chị… chị vừa cọ vào cậu.

Cậu bạo dạn hơn, buông một tay khỏi vai, luồn tay đó xuống dưới nách Hà Nhi, tiến sâu vào phía trước.

Bàn tay thô ráp chạm hẳn vào bầu ngực căng tròn, mềm mại đang thả rông.

“A… Hồ Nổ…” – Hà Nhi thảng thốt gọi tên cậu, nhưng không hề có ý đẩy ra.

Hồ Nổ run rẩy nắm lấy bầu ngực ấy. Nó đầy đặn, nặng trĩu và nóng hổi trong tay cậu. Ngón tay cái của cậu quệt nhẹ qua đầu nhũ hoa đang cương cứng vì bị chèn ép.

“Chị ơi… em chịu không nổi nữa…”

Hồ Nổ cúi xuống, hôn lên tấm lưng trần, lên bờ vai gầy guộc. Tay cậu bóp nhẹ bầu ngực, nhào nặn nó một cách vụng về nhưng đầy đam mê.

Hà Nhi nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy ra. Nàng đang phản bội lại chính mình. Nàng đang để cho dục vọng dẫn lối. Nàng cảm thấy tội lỗi, nhưng cảm giác được nâng niu, được khao khát này quá đỗi ngọt ngào so với sự tàn nhẫn của thế giới ngầm ngoài kia.

Trong một khoảnh khắc, nàng muốn xoay người lại, muốn ôm lấy cậu, muốn dang rộng chân ra để cậu lấp đầy sự trống rỗng này.

Nhưng hình ảnh chiếc vòng cổ nô lệ và lời đe dọa của Trương Trí Giang bất chợt hiện lên trong đầu như một bóng ma.

“Cơ thể này là của ta. Nếu kẻ nào dám chạm vào… ta sẽ giết nó.”

Hà Nhi bừng tỉnh. Nếu Giang biết chuyện này, hắn sẽ giết Hồ Nổ. Cậu em ngây thơ này không thể dính vào vũng bùn này được. Nàng phải bảo vệ cậu, dù phải làm tổn thương cậu.

“Dừng lại!”

Hà Nhi dùng hết sức bình sinh, lật người lại, hất bàn tay của Hồ Nổ ra khỏi ngực mình.

Nàng ngồi bật dậy, lấy chăn che kín phần thân trên trần trụi, mặt đỏ bừng, hơi thở hổn hển.

Hồ Nổ bị đẩy ra bất ngờ, ngã ngồi xuống giường, mặt ngơ ngác và hoảng sợ.

“Chị… em…”

“Đi ra ngoài!” – Hà Nhi chỉ tay ra cửa, giọng nàng run rẩy nhưng cố tỏ ra nghiêm khắc. – “Em đi quá giới hạn rồi! Chị nhờ em massage, chứ không phải để em làm trò đồi bại này!”

Hồ Nổ nhìn thấy sự giận dữ (giả tạo) trong mắt chị, cậu sợ hãi tột độ. Cậu cúi gằm mặt, xấu hổ muốn chui xuống đất.

“Em xin lỗi… em không cố ý… em thề…”

Cậu vội vàng tụt xuống giường, chạy biến ra khỏi phòng như một kẻ tội đồ, quên cả cầm chai dầu gió.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Hà Nhi buông tấm chăn xuống. Nàng nhìn xuống bầu ngực bên trái, nơi bàn tay Hồ Nổ vừa nắm lấy. Nó vẫn còn đỏ ửng và nóng ran. Và bên dưới, quần lót của nàng đã ướt đẫm một mảng lớn.

Nàng gục mặt vào đầu gối, khóc nức nở. Nàng khóc vì thương Hồ Nổ, khóc vì sự yếu đuối của bản thân, và khóc vì biết rằng, mình vừa tự tay cắt đứt chút hơi ấm cuối cùng để bảo vệ người mình thương khỏi con quỷ dữ mang tên Trương Trí Giang.

Nhưng nàng không biết rằng, bên kia cánh cửa, Hồ Nổ không về phòng mình. Cậu đứng dựa lưng vào cửa phòng Hà Nhi, tay nắm chặt lấy đũng quần đang đau nhức, lắng nghe tiếng khóc thút thít của chị.

Trong mắt cậu trai trẻ, sự tôn sùng đã dần chuyển thành một quyết tâm đen tối: Chị khóc… Chị khổ sở… Chắc chắn là do thằng đại gia đó. Mình phải mạnh mẽ hơn. Mình phải có tiền. Để một ngày nào đó, mình có thể đường hoàng sở hữu chị, chứ không phải lén lút sờ soạng như thế này.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...