Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026

Chương 39 : Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe rèm, rọi thẳng vào đôi mắt sưng húp của Hà Nhi



Phần 38

Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe rèm, rọi thẳng vào đôi mắt sưng húp của Hà Nhi.

Nàng tỉnh dậy trong tư thế nằm nghiêng, hai tay vẫn bị còng chặt ra sau lưng, tê dại và đau nhức. Cả đêm qua, nàng đã vật lộn, uốn éo, cọ xát xuống nệm giường trong vô vọng để tìm kiếm sự giải tỏa, nhưng cơn nứng do thuốc gây ra như một con quái vật không biết no, cứ gặm nhấm tâm trí và thể xác nàng.

Cạch.

Tiếng mở khóa cửa vang lên. Trương Trí Giang bước vào, chỉnh tề trong bộ vest đen lịch lãm, thơm mùi nước hoa đắt tiền, trái ngược hoàn toàn với vẻ tàn tạ, xộc xệch của Hà Nhi trên giường.

Hắn bước lại gần, nhìn xuống nàng bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng thỏa mãn.

“Đêm qua ngủ ngon không, cún con?”

Hà Nhi cắn chặt môi, quay mặt đi, giấu đi những giọt nước mắt tủi nhục đang chực trào ra. Nàng ghê tởm hắn, nhưng càng ghê tởm chính cơ thể phản chủ của mình hơn. Ngay lúc này đây, khi nhìn thấy hắn, “cô bé” bên dưới của nàng lại vô thức co thắt, rỉ ra chút dịch nhờn nhớp nháp.

“Không… mày là cảnh sát… mày không được muốn hắn…” – Lý trí Hà Nhi gào thét trong tuyệt vọng.

Giang cúi xuống, mở còng tay cho nàng.

“A…” – Hà Nhi rên lên khi máu bắt đầu lưu thông trở lại cánh tay tê buốt.

“Vệ sinh cá nhân đi. Hôm nay ta có việc phải đi gặp đối tác. Em được tự do.” – Giang nói, rồi ném cho nàng một xấp tiền dày cộm lên giường. – “Đi mua sắm, spa hay làm gì tùy thích. Nhưng nhớ, đừng để ‘hàng’ của ta bị trầy xước.”

Hắn quay lưng bỏ đi, để lại Hà Nhi trơ trọi với sự ê chề. Hắn không thèm chạm vào nàng, như thể nàng chỉ là một món đồ chơi đã chán, ném vào góc phòng chờ lần sau hứng lên thì dùng tiếp.

Hà Nhi lái xe rời khỏi Vinhome. Nàng không đi mua sắm, cũng không đi spa. Nàng lái xe vô định trên đường phố Sài Gòn, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Nàng nhớ mẹ. Nàng nhớ đồng đội. Và nàng nhớ… cảm giác được làm một con người bình thường.

Trong cơn cô đơn cùng cực, chiếc xe Mercedes lại tự động rẽ hướng, tìm về con hẻm nhỏ quen thuộc ở Quận 1.

Khi Hà Nhi bước vào nhà trọ, Hồ Nổ đang cởi trần, mồ hôi nhễ nhại tập hít đất giữa sàn nhà. Thấy Hà Nhi, cậu giật mình đứng phắt dậy, vơ vội cái áo thun mặc vào.

“Chị… chị Nhi? Sao chị về giờ này?” – Hồ Nổ ngạc nhiên, nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui không che giấu.

Hà Nhi không nói gì. Nàng nhìn Hồ Nổ, nhìn cơ thể săn chắc, tràn đầy sức sống thanh xuân của cậu. Khác hẳn với sự lạnh lẽo, tàn độc của Giang, ở Hồ Nổ tỏa ra một thứ năng lượng ấm áp, chân thật.

“Chị mệt… Chị muốn nghỉ một chút.” – Hà Nhi nói, giọng khàn đặc rồi đi vào phòng mình.

Nàng cởi bỏ bộ đồ hiệu, thay vào đó là chiếc áo sơ mi trắng cũ kỹ (loại form rộng nàng hay mặc ngủ) và một chiếc quần thun ngắn. Nàng nằm sấp xuống giường, toàn thân ê ẩm như muốn rã ra.

Cốc cốc.

“Chị ơi… Em thấy chị đi đứng không vững… Chắc là đau mỏi lắm. Để em xoa bóp cho chị nhé?” – Giọng Hồ Nổ vang lên rụt rè ngoài cửa.

Hà Nhi chần chừ một chút. Cơ thể nàng đang đau nhức, và dư âm của thuốc kích dục vẫn còn âm ỉ khiến nàng thèm khát một sự đụng chạm.

“Ừ… vào đi em. Chị mỏi vai quá.”

Hồ Nổ bước vào, rón rén ngồi xuống mép giường. Cậu đặt hai bàn tay lên vai Hà Nhi qua lớp áo sơ mi. Cậu bắt đầu bóp nhẹ.

Nhưng lớp vải áo sơ mi tuy mỏng nhưng lại trơn, cứ trượt qua trượt lại dưới tay cậu. Hồ Nổ cố gắng dùng lực, nhưng tiếng vải cọ xát sột soạt cộng với việc không tiếp xúc được vào huyệt đạo khiến cả hai đều thấy không thoải mái.

“Chị ơi…” – Hồ Nổ ngừng tay, gãi đầu. – “Em tính dùng dầu xoa bóp cho nóng, để tan vết mỏi nhanh hơn. Nhưng mà… bôi dầu lên áo thế này sợ ướt áo, dính bẩn uổng cái áo trắng của chị quá.”

Hà Nhi nằm úp mặt xuống gối, nghe vậy thì suy nghĩ. Cậu nói đúng. Xoa bóp qua áo vừa không đã ngứa, lại vừa hỏng áo. Hơn nữa, sâu thẳm bên trong, làn da nàng đang nóng hầm hập, khao khát được bàn tay mát lạnh của đàn ông chạm trực tiếp vào.

“Ừ… Em nói cũng đúng. Xoa qua áo chẳng thấy thấm gì cả.”

Hà Nhi từ từ chống tay ngồi dậy, quay lưng về phía Hồ Nổ.

“Để chị cởi áo ra.”

Hồ Nổ nín thở, ngồi im như tượng, mắt dán chặt vào tấm lưng của chị.

Hà Nhi đưa tay lên hàng cúc áo. Những ngón tay thon dài chậm rãi cởi chiếc cúc đầu tiên. Làn da cổ trắng ngần lộ ra. Tiếp đến là chiếc cúc thứ hai, thứ ba…

Bỗng nhiên, Hà Nhi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt nhìn chằm chằm như thiêu đốt của Hồ Nổ. Một thoáng ngượng ngùng chạy qua. Nàng đỏ mặt, dừng tay lại, giọng trách móc nhẹ nhàng:

“Em… em quay mặt đi chỗ khác đi. Đừng nhìn chị chằm chằm như thế… kỳ lắm.”

Hồ Nổ giật mình, mặt đỏ bừng như gấc chín, luống cuống:

“Dạ… dạ… em xin lỗi chị… em quay đi liền…”

Cậu vội vàng quay lưng lại, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực. Sau lưng cậu, tiếng vải sột soạt vang lên rõ mồn một. Cậu nghe tiếng áo rơi xuống giường.

“Được rồi… em quay lại đi.” – Giọng Hà Nhi vang lên, nhỏ và hơi run.

Hồ Nổ quay lại. Hà Nhi đã nằm sấp xuống giường.

Đập vào mắt cậu là tấm lưng trần trắng muốt, mịn màng như ngọc của Hà Nhi. Chiếc áo sơ mi đã được cởi bỏ. Tuy nhiên, nàng vẫn còn mặc chiếc áo lót ren màu đen. Dây áo thít chặt vào da thịt mềm mại, tạo nên sự tương phản đầy kích thích giữa màu đen của nội y và màu trắng của làn da.

Hồ Nổ nuốt nước bọt cái ực. Cậu run run đổ dầu ra lòng bàn tay, xoa cho nóng lên.

“Em… làm nhé.”

“Ừm…”

Hồ Nổ đặt hai bàn tay đẫm dầu lên vai trần của Hà Nhi.

“A…” – Hà Nhi khẽ rùng mình. Cảm giác da thịt đàn ông thô ráp, nóng hổi chạm trực tiếp vào da thịt nhạy cảm của mình khiến nàng nổi gai ốc.

Hồ Nổ bắt đầu xoa bóp. Cậu trượt tay từ cổ xuống vai, rồi dọc theo hai bên bả vai. Dầu trơn bóng giúp bàn tay cậu lướt đi dễ dàng trên làn da mịn màng như lụa. Cậu dùng ngón cái miết mạnh vào những thớ cơ đang căng cứng.

“Ưm… đúng rồi… chỗ đó…” – Hà Nhi rên rỉ, vùi mặt sâu vào gối. Cảm giác thoải mái lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu đi sự đau đớn đêm qua.

Hồ Nổ kiên nhẫn massage vùng vai và cổ gáy rất lâu. Cậu muốn kéo dài thời gian này. Mùi hương cơ thể của chị quyện với mùi dầu gió tạo nên một thứ hương vị gây nghiện.

Sau khoảng 15 phút, Hồ Nổ bắt đầu di chuyển tay xuống thấp hơn, dọc theo sống lưng.

Bàn tay cậu lướt từ bả vai xuống giữa lưng. Nhưng khi đến ngang lưng, ngón tay cậu vướng phải dây áo lót. Cậu phải nhấc tay lên, bỏ qua đoạn đó rồi mới vuốt tiếp xuống eo. Việc này làm đứt quãng sự trơn tru của động tác massage.

Hồ Nổ lặp lại động tác đó vài lần, mỗi lần đi qua dây áo lại khựng lại.

“Chị ơi…” – Giọng Hồ Nổ khàn đặc, hơi thở nóng hổi phả vào gáy Hà Nhi. – “Cái dây áo này… vướng quá… Em không đẩy tay một đường từ trên xuống dưới được. Nó cứ cản tay em.”

Hà Nhi cắn môi. Nàng biết điều gì đến sẽ phải đến. Cái dây áo chật chội này cũng đang làm nàng khó chịu, nó cọ xát vào vết bầm tím mờ mờ bên mạn sườn (nơi Giang siết eo nàng hôm qua).

Sự kích thích từ đôi bàn tay Hồ Nổ đang làm sống dậy cơn nứng ngầm trong người nàng. Nàng muốn được chạm vào nhiều hơn, muốn bàn tay ấy lướt đi không vật cản trên tấm lưng trần của mình.

“Vậy… em cởi nấc cài ra đi… cho đỡ vướng…” – Hà Nhi thì thầm vào trong gối, giọng nói chứa đầy sự buông thả nhưng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên như chỉ vì mục đích massage.

Được lời như cởi tấm lòng, tay Hồ Nổ run run tìm đến cái móc khóa áo lót ở sau lưng.

Tách.

Tiếng móc áo bung ra nghe rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.

Hai vạt áo lót bung ra hai bên, dây áo lỏng lẻo trượt xuống cánh tay. Tấm lưng trần của Hà Nhi giờ đây hoàn toàn được giải phóng.

Hà Nhi cảm thấy lồng ngực mình được nới lỏng. Hai bầu ngực căng tròn, nặng trĩu không còn được nâng đỡ, bè ra hai bên, ép chặt xuống mặt nệm. Đầu nhũ hoa cọ xát vào ga giường thô ráp mỗi khi nàng thở, tạo ra một sự kích thích âm ỉ.

Hồ Nổ nhìn tấm lưng trần trụi hoàn toàn trước mắt. Cậu hít một hơi sâu, đổ thêm dầu vào tay.

Lần này, cậu đặt cả hai bàn tay to lớn lên lưng chị, vuốt một đường dài từ gáy, trượt qua bả vai, dọc theo sống lưng, xuống tận thắt lưng eo.

“A… ưm…”

Hà Nhi cong người lên. Cảm giác không còn gì ngăn cách khiến sự tiếp xúc trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bàn tay Hồ Nổ nóng hổi, trơn trượt lướt trên da thịt nàng.

Cậu bắt đầu xoa bóp mạnh hơn ở vùng thắt lưng. Ngón tay cái của cậu miết dọc theo rãnh lưng, rồi tản ra hai bên sườn. Mỗi khi tay cậu trượt xuống sườn, nó lại chạm nhẹ vào phần bầu ngực đang bị ép phình ra của Hà Nhi.

Hà Nhi không phản đối. Nàng nằm im, hơi thở dồn dập, tận hưởng sự chăm sóc và cả sự mạo phạm ngọt ngào này. Dưới bụng dưới, một dòng nước ấm lại bắt đầu rỉ ra…

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...