NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 38 : Dư Âm Của Sự Rung Động và Hình Phạt Cấm Túc
Phần 37: Dư Âm Của Sự Rung Động và Hình Phạt Cấm Túc
Chiếc Bentley lăn bánh rời khỏi khu ổ chuột Quận 4, để lại sau lưng tiếng nhạc chát chúa và gã hề điên loạn. Trong khoang xe kín mít, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng thở dốc nặng nhọc của Hà Nhi.
Nàng nằm co ro trong vòng tay của Trương Trí Giang, chiếc áo vest của hắn trùm kín thân thể trần trụi bên trong. Nhưng dù đã an toàn, cơ thể nàng vẫn không ngừng run rẩy. Cơn dư chấn từ quả trứng rung hoạt động hết công suất ban nãy vẫn còn đó. Những bó cơ ở vùng hạ bộ co thắt liên hồi, tạo ra những đợt sóng khoái cảm ảo giác chạy dọc sống lưng.
Giang ngồi im lặng, gương mặt lạnh tanh nhìn về phía trước. Một tay hắn ôm eo Hà Nhi, tay kia… bất ngờ luồn vào bên trong lớp áo vest.
“Ưm…” – Hà Nhi giật mình, định né tránh.
“Ngồi yên.” – Giang ra lệnh.
Bàn tay hắn không sờ soạng hay vuốt ve. Hắn luồn thẳng xuống giữa hai chân nàng, nơi quả trứng rung màu hồng vẫn đang nằm sâu bên trong âm đạo, dù đã tắt máy nhưng vẫn gây ra cảm giác chèn ép khó chịu.
Hắn nắm lấy sợi dây mảnh thò ra ngoài.
“Đồ của thằng điên đó… không xứng đáng nằm trong người em.”
Nói rồi, hắn giật mạnh sợi dây.
PÓC.
“Áaaaa…”
Hà Nhi ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ kéo dài đầy dâm dục pha lẫn đau đớn. Quả trứng silicon bị lôi tuột ra ngoài, kéo theo một lượng lớn dâm thủy nhớp nháp, ồ ạt trào ra ướt đẫm cả ghế xe và tay của Giang.
Cảm giác trống rỗng đột ngột ập đến khiến Hà Nhi hụt hẫng. Nàng vừa thấy nhẹ nhõm vì thoát khỏi sự tra tấn, lại vừa thấy… thiếu thốn. Cái lỗ huyệt vừa bị nong rộng giờ đây co bóp trong vô vọng, khao khát được lấp đầy trở lại.
Giang cầm quả trứng ướt sũng trên tay, nhìn nó với ánh mắt khinh bỉ. Hắn hạ cửa kính xe xuống, ném thẳng nó ra ngoài đường mưa. Sau đó, hắn lấy khăn giấy, lau sạch những chất dịch dính trên tay mình một cách chậm rãi, kỹ lưỡng.
“Dơ bẩn.” – Hắn buông một câu gọn lỏn.
Hà Nhi cúi gằm mặt, cảm thấy từ “dơ bẩn” đó không chỉ dành cho quả trứng, mà còn dành cho chính nàng.
“Giang ca… em xin lỗi… em không muốn…” – Hà Nhi lí nhí, nước mắt tủi nhục lăn dài.
Giang quay sang, nâng cằm nàng lên, bắt nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Em xin lỗi vì cái gì? Vì bị nó làm nhục? Hay vì em đã sướng đến mức bắn nước tung tóe trước mặt nó?”
Hà Nhi cắn môi, không trả lời được.
“Nghe đây, Hà Nhi.” – Giọng Giang trầm thấp, đầy uy quyền. – “Ta không trách em chuyện bị nó ép buộc. Nhưng ta ghét việc em để cho cơ thể mình phản ứng với bất kỳ gã đàn ông nào khác ngoài ta. Cái lồn này…” – Hắn ấn ngón tay cái vào môi dưới của nàng. – “… là độc quyền của Trương Trí Giang. Hiểu chưa?”
“Dạ… em hiểu…”
…
Xe về đến căn hộ Vinhome.
Giang không đưa nàng vào phòng ngủ. Hắn đẩy nàng vào phòng tắm.
“Tắm đi. Tẩy sạch mùi của thằng nghiện đó trên người em. Ta không muốn ngửi thấy nó.”
Hà Nhi vội vàng xả nước, đứng dưới vòi hoa sen. Nàng kỳ cọ điên cuồng, chà xát làn da đến đỏ ửng. Nàng muốn gột rửa sự dơ bẩn, và gột rửa cả cơn nứng đang hành hạ mình.
Nhưng nước lạnh không giúp ích gì nhiều. Thuốc kích dục cộng với sự kích thích quá độ ban nãy khiến cơ thể nàng như một thùng thuốc súng chực chờ nổ. Nàng thèm khát một sự đụng chạm, một sự xâm nhập mạnh mẽ để giải tỏa.
Giang đứng dựa cửa, khoanh tay nhìn nàng tắm. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thấu tâm can đang rạo rực của nàng.
Khi Hà Nhi tắm xong, quấn khăn bước ra, Giang đã ngồi sẵn trên giường. Hắn nhìn nàng, rồi chỉ tay vào chiếc còng số 8 bằng nhung đặt trên bàn trang điểm.
“Lại đây.”
Hà Nhi run rẩy bước tới. “Giang ca… anh định làm gì?”
“Em đang rất muốn, đúng không?” – Giang hỏi thẳng, tay chỉ vào vùng tam giác mật đang phập phồng của nàng. – “Mắt em dại đi rồi kìa.”
Hà Nhi đỏ mặt, gật đầu yếu ớt. Nàng hy vọng hắn sẽ ban phát cho nàng sự giải thoát. Dù là thô bạo, dù là nhục nhã, nàng cũng chấp nhận, miễn là được thỏa mãn cơn khát này.
Nhưng Giang lại lắc đầu.
“Không. Tối nay ta sẽ không đụ em.”
Hà Nhi sững sờ: “Tại sao…?”
“Vì đó là hình phạt.” – Giang đứng dậy, cầm lấy chiếc còng số 8. – “Hình phạt cho việc em đã để Joker nhìn thấy em lên đỉnh. Đêm nay, em sẽ phải ngủ một mình. Và để đảm bảo em không tự tiện ‘ăn vụng’…”
Hắn bất ngờ nắm lấy hai tay Hà Nhi, bẻ quặt ra sau lưng.
Cạch.
Tiếng còng khóa lại lạnh lùng. Hai tay Hà Nhi bị khóa chặt sau lưng.
“Giang ca! Đừng! Em xin anh… em khó chịu lắm…” – Hà Nhi hoảng loạn, quỳ xuống chân hắn van xin. Nàng biết nếu bị trói tay, nàng sẽ không thể tự thỏa mãn, và cơn nứng sẽ giết chết nàng mất.
Giang cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt đẫm lệ của nàng.
“Chịu đựng đi. Sự kìm nén sẽ giúp em nhớ lâu hơn. Hãy dùng đêm nay để suy nghĩ về việc ai mới là chủ nhân thực sự của cơ thể này.”
Hắn đẩy nàng ngã xuống giường.
“Ngủ ngon, cún con.”
Nói rồi, Giang quay lưng bước ra khỏi phòng, tắt đèn, khóa cửa ngoài lại.
Trong bóng tối, Hà Nhi nằm nghiêng trên giường, hai tay bị còng ra sau đau điếng. Nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với sự tra tấn của dục vọng.
Vùng kín trống rỗng, ngứa ngáy điên cuồng. Nàng vặn vẹo, cọ xát đùi vào nhau, cọ vùng kín xuống nệm giường để tìm kiếm chút ma sát.
“Ưm… a… khó chịu quá… chết mất…”
Nàng lăn lộn, mồ hôi vã ra như tắm. Hình ảnh của Giang, của cái dương vật to lớn đó cứ ám ảnh nàng. Hắn tàn nhẫn quá. Hắn biết cách khiến nàng đau khổ nhất.
Và rồi, trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh Hồ Nổ lại hiện lên.
Nếu là Hồ Nổ… cậu ấy sẽ không bao giờ làm thế này. Cậu ấy sẽ ôm nàng, sẽ vụng về xoa dịu nàng.
“Hồ Nổ… chị nhớ em… chị muốn về nhà…”
Hà Nhi khóc nấc lên trong đêm, cô đơn và tủi nhục tột cùng trong căn hộ triệu đô lạnh lẽo. Nàng đang bị giam cầm trong chính cơ thể đang phản bội của mình.
