NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 36 : Căn Phòng Cũ và Bàn Tay Vụng Về
Phần 35: Căn Phòng Cũ và Bàn Tay Vụng Về
Chiếc Mercedes đỗ lại ở đầu hẻm, cách căn nhà trọ một đoạn khá xa. Hà Nhi không muốn gây chú ý thêm nữa. Nàng bảo tài xế cứ về trước, sáng mai hãy đến đón.
Hà Nhi đi bộ vào trong hẻm tối. Đôi giày cao gót gõ lộc cộc trên nền xi măng nứt nẻ. Gió đêm thổi mạnh làm tà váy ngủ lụa mỏng tang (bộ đồ mà Giang bắt nàng mặc lúc “kiểm tra” xong) dính chặt vào người. Bên trong không có nội y, cảm giác gió lùa vào tận da thịt khiến Hà Nhi vừa lạnh vừa xấu hổ.
Đứng trước cửa căn nhà trọ quen thuộc, Hà Nhi thấy ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khe cửa. Hồ Nổ vẫn chưa ngủ.
Nàng gõ cửa nhẹ nhàng.
Cạch.
Cánh cửa mở ra ngay lập tức. Hồ Nổ xuất hiện, trên tay cầm cuốn truyện tranh cũ. Cậu nhìn thấy Hà Nhi và sững sờ.
Dưới ánh đèn tuýp của phòng khách, bộ dạng của Hà Nhi hiện ra quá đỗi gợi cảm và… không phù hợp. Chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh, xẻ sâu, gần như trong suốt. Nó tôn lên trọn vẹn bầu ngực thả rông đang phập phồng và đôi chân dài miên man. Gương mặt nàng tuy mệt mỏi nhưng lớp trang điểm vẫn còn vương lại nét quyến rũ ma mị.
“Chị… chị Nhi?” – Hồ Nổ lắp bắp, mắt cậu dán chặt vào khe ngực sâu hun hút của nàng, rồi vội vàng quay mặt đi chỗ khác, mặt đỏ bừng. Cậu nuốt nước bọt cái ực, cổ họng khô khốc. – “Chị… chị về rồi ạ?”
Hà Nhi nhìn phản ứng của Hồ Nổ, rồi cúi xuống nhìn lại bản thân mình. Nàng giật mình nhận ra bộ dạng hiện tại của mình hở hang đến mức nào. Hai đầu nhũ hoa đang cương lên vì lạnh hằn rõ sau lớp lụa mỏng.
Một cảm giác ngượng ngùng bao trùm lấy Hà Nhi. Nàng vội vàng đưa hai tay lên che trước ngực, giọng luống cuống:
“À… ừ… chị về lấy chút đồ. Em… em đừng nhìn. Để chị vào phòng thay đồ đã.”
Nói rồi, nàng lách nhanh qua người Hồ Nổ, chạy biến vào phòng ngủ của mình, đóng sầm cửa lại.
Hồ Nổ đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch. Hình ảnh cơ thể nóng bỏng của chị Nhi vừa rồi như in sâu vào võng mạc cậu. “Thằng nhỏ” bên dưới lập tức phản ứng, chào cờ ngay tức khắc. Cậu vội vàng ngồi xuống ghế, hít thở sâu để trấn tĩnh.
…
Mười lăm phút sau, cửa phòng mở ra.
Hà Nhi bước ra, trút bỏ bộ cánh “gái bao” xa hoa, nàng quay trở lại với bộ đồ thun ở nhà cũ kỹ, rộng rãi. Chiếc áo phông kín cổ và quần dài che đi những đường cong, nhưng không thể che đi vẻ mệt mỏi rã rời trên khuôn mặt.
Nàng bước đến, ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ ở phòng khách. Ánh mắt nàng lơ đãng nhìn về phía cửa phòng ngủ của mình – nơi đã từng chứng kiến sự cố nhục nhã đêm nọ khi Hồ Nổ bắt gặp nàng đang tự sướng trên giường. Ký ức ấy khiến nàng khẽ rùng mình, cảm thấy không gian trong nhà vừa thân thuộc lại vừa ngột ngạt.
“Chị mệt lắm hả?” – Hồ Nổ rụt rè hỏi, đặt ly nước lọc xuống bàn trước mặt nàng. Cậu cố gắng không nhìn vào ngực chị nữa, dù bây giờ nó đã được che kín.
“Ừ, chị hơi mỏi. Hôm nay… công việc nhiều quá, phải đi lại suốt.” – Hà Nhi nói dối, cầm ly nước uống một ngụm. Đôi chân nàng đau nhức vì phải đi giày cao gót và quỳ gối quá lâu trước mặt Giang.
Hồ Nổ nhìn xuống đôi chân trần của Hà Nhi đang duỗi ra. Cậu thấy mắt cá chân nàng hơi sưng.
“Chân chị sưng rồi kìa. Hay là… để em lấy dầu xoa bóp cho chị nhé? Hồi ở quê em hay bóp chân cho bà, cũng biết chút ít.” – Hồ Nổ đề nghị, giọng chân thành nhưng vẫn pha chút e ngại.
Hà Nhi định từ chối, nhưng cơn đau nhức thực sự khó chịu. Hơn nữa, sự quan tâm mộc mạc của Hồ Nổ khiến nàng cảm thấy được an ủi.
“Ừ… phiền em quá.”
Hồ Nổ vội vàng đi lấy chai dầu gió. Cậu kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi đối diện Hà Nhi, nhẹ nhàng nâng một bàn chân của nàng lên, đặt lên đùi mình.
Bàn chân Hà Nhi nhỏ nhắn, trắng trẻo, nhưng lạnh toát. Bàn tay Hồ Nổ to bè, thô ráp và nóng hổi. Sự tiếp xúc da thịt đầu tiên khiến cả hai cùng khẽ giật mình.
Hồ Nổ đổ dầu ra tay, xoa nóng rồi bắt đầu nắn bóp gan bàn chân cho Hà Nhi.
“Ưm…” – Hà Nhi khẽ rên nhẹ vì dễ chịu. – “Đúng chỗ đó đấy… mạnh thêm chút nữa…”
Hồ Nổ nghe tiếng rên của chị, tai nóng bừng. Cậu cắm cúi xoa bóp, cố gắng tập trung vào đôi chân thay vì những suy nghĩ đen tối đang len lỏi trong đầu.
Từ bàn chân, cậu di chuyển dần lên cổ chân, rồi bắp chân. Làn da bắp chân Hà Nhi mịn màng, mát rượi dưới bàn tay thô ráp của cậu.
Thuốc kích dục trong người Hà Nhi vẫn chưa tan hết. Sự đụng chạm này, dù là qua lớp quần thun mỏng hay trực tiếp trên da, đều truyền những tín hiệu kích thích lên não bộ nàng.
“Chị… vai chị cũng mỏi đúng không? Chị xoay người lại đi, em bóp vai cho.” – Hồ Nổ đề nghị khi thấy Hà Nhi cứ xoay cổ liên tục.
Hà Nhi gật đầu. Nàng ngồi xoay lưng lại với Hồ Nổ.
Hồ Nổ đứng dậy, đứng ngay sau lưng ghế sofa. Cậu đặt hai tay lên vai Hà Nhi, bắt đầu bóp nhẹ.
Cảm giác bàn tay nam giới mạnh mẽ xoa nắn bờ vai mảnh khảnh khiến Hà Nhi thả lỏng hoàn toàn. Nàng ngả đầu ra sau, tựa vào thành ghế, mắt nhắm nghiền.
“Thoải mái quá…” – Nàng thì thầm.
Hồ Nổ nhìn xuống. Từ góc độ này, cậu có thể nhìn thấy cần cổ trắng ngần và một chút xương quai xanh của Hà Nhi. Mùi hương từ tóc nàng tỏa ra thơm phức. Cậu bóp vai, rồi dần dần di chuyển bàn tay xuống thấp hơn một chút, dọc theo sống lưng.
Cảm xúc dồn nén bấy lâu nay khiến Hồ Nổ không kiểm soát được nhịp thở. Cậu đứng sát vào ghế hơn.
Bất ngờ, trong một động tác cúi người xuống để dùng lực ấn vào huyệt đạo sau lưng Hà Nhi, Hồ Nổ sơ ý trượt chân một chút. Cả người cậu chồm về phía trước.
Phần hạ bộ đang cương cứng cực độ của cậu vô tình ấn mạnh vào vai và gáy của Hà Nhi.
“Á!” – Hà Nhi giật mình, mở mắt ra.
Nàng cảm nhận rõ mồn một. Một vật thể cứng ngắc, nóng hổi đang chọc vào da thịt nàng qua lớp quần vải của Hồ Nổ. Nó to, cứng và… đầy khao khát.
Không gian như ngừng lại.
Hà Nhi cứng đờ người. Nàng biết đó là cái gì. Cậu em trai ngây ngô của nàng đang nứng, và đang cương cứng ngay sát người nàng.
Hồ Nổ hoảng hồn, vội vàng lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.
“Chị… em… em xin lỗi… em trượt chân… em không cố ý…” – Cậu lắp bắp, tay vội vàng che chắn phần đũng quần đang nhô cao.
Hà Nhi quay đầu lại nhìn cậu. Trong ánh mắt nàng không có sự giận dữ, mà là một sự bối rối pha lẫn… thấu hiểu. Nàng nhìn thấy sự xấu hổ tột cùng trên gương mặt Hồ Nổ.
Cơn nứng trong người Hà Nhi bỗng dưng trỗi dậy mạnh mẽ khi đối diện với sự khao khát trần trụi của đàn ông. Một phần trong nàng muốn kéo cậu lại, muốn chạm vào cái thứ đang cương cứng kia. Nhưng lý trí của một người chị đã kịp thời ngăn nàng lại.
“Em… mệt rồi đấy Hồ Nổ.” – Hà Nhi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cố gắng xua tan bầu không khí ngượng ngùng. – “Về phòng nghỉ đi. Chị đỡ rồi.”
“Dạ… dạ… em xin lỗi chị…”
Hồ Nổ cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Hà Nhi, vội vã chạy biến về phòng mình và đóng cửa lại.
Hà Nhi ngồi lại một mình trên ghế sofa. Nàng đưa tay lên vai, nơi vừa bị “thằng nhỏ” của Hồ Nổ chạm vào. Cảm giác nóng hổi vẫn còn vương lại.
Nàng thở dài, dựa lưng vào ghế, hai chân vô thức kẹp chặt lại.
“Đồ ngốc…”
Đêm nay, trong căn phòng trọ cũ kỹ, có hai con người nằm ở hai căn phòng khác nhau, nhưng cùng trằn trọc vì một nỗi niềm khó nói. Ranh giới chị em vẫn còn đó, nhưng nó đã trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
