NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 35 : Thiên Thần Sa Đọa và Sự “Thanh Trùng” Của Ông Trùm
Phần 34: Thiên Thần Sa Đọa và Sự “Thanh Trùng” Của Ông Trùm
Trong phòng vệ sinh ốp đá cẩm thạch lạnh lẽo, Hà Nhi vặn vòi nước, vục mặt vào dòng nước mát lạnh. Nàng chà xát mạnh lên đôi môi, nơi mà suýt chút nữa đã phải chạm vào thứ dơ bẩn của lão Thắng.
Ngẩng đầu lên nhìn vào gương, Hà Nhi sững sờ trước hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ của phòng tắm, gương mặt nàng hiện lên đẹp một cách ma mị. Làn da trắng sứ ửng hồng vì tác dụng của thuốc và hơi men, đôi mắt to tròn ầng ậng nước vì tủi nhục tạo nên một vẻ yếu đuối, mong manh khiến bất kỳ gã đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn che chở… hoặc muốn đè nghiến xuống để dày vò.
Mái tóc đen dài hơi rối, vài lọn tóc ướt dính bết vào gò má và cần cổ trắng ngần. Chiếc váy ngủ lụa mỏng tang bị thấm ướt bởi nước đá tan chảy và mồ hôi, dính chặt vào cơ thể như lớp da thứ hai, tôn lên trọn vẹn đường cong của bầu ngực căng tròn với hai đầu nhũ hoa đang dựng đứng đầy khiêu khích.
Hà Nhi cắn môi, chỉnh lại dây áo. Nàng biết mình đẹp. Nhưng chưa bao giờ nàng thấy vẻ đẹp này lại nguy hiểm và tội lỗi đến thế. Nó là thứ vũ khí giúp nàng tồn tại trong hang hùm, nhưng cũng là thứ khiến nàng bị coi như một món đồ chơi tình dục.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo, Hà Nhi mở cửa bước ra ngoài.
…
Khi cánh cửa phòng vệ sinh mở ra, Hà Nhi bước trở lại phòng khách. Ánh sáng đèn chùm pha lê rọi thẳng vào người nàng.
Khoảnh khắc ấy, không gian trong phòng như ngưng đọng lại.
Ông Thắng đang cầm ly rượu định đưa lên miệng, bỗng khựng lại giữa chừng. Gã đàn ông trẻ tuổi đi cùng cũng ngừng châm lửa thuốc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Hà Nhi.
Lúc nãy, khi bị bịt mắt, nàng chỉ là một món đồ chơi bí ẩn kích thích trí tò mò. Nhưng giờ đây, khi tấm băng đen được tháo bỏ, vẻ đẹp thực sự của Hà Nhi mới được phơi bày trọn vẹn. Nàng bước đi nhẹ nhàng, đôi chân trần trắng muốt lấp ló sau tà váy lụa, khuôn mặt vừa thánh thiện như thiên thần, lại vừa toát lên vẻ dâm dật ngầm do tác dụng của thuốc.
“Trời đất…” – Ông Thắng buột miệng, nuốt nước bọt ực một cái. – “Giang à… chú kiếm đâu ra cực phẩm thế này? Lúc nãy bịt mắt đã thấy ngon, giờ nhìn rõ mặt… chậc chậc… đúng là khuynh nước khuynh thành.”
Trong mắt lão già háo sắc, Hà Nhi lúc này đẹp hơn bất kỳ cô hoa hậu hay người mẫu nào lão từng chơi qua. Vẻ đẹp của nàng có khí chất, có sự kiêu sa ngầm nhưng lại đang ở trong tình trạng phục tùng, ướt át. Sự đối lập đó khiến cơn nứng của lão lại bùng lên dữ dội. Lão tiếc hùi hụi vì ban nãy đã đồng ý tha cho cái miệng xinh xắn kia.
Trương Trí Giang ngồi vắt chân trên ghế bành, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Hắn quan sát phản ứng thèm thuồng của những gã đàn ông xung quanh đối với Hà Nhi, và một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn dâng lên trong lòng hắn. Hắn không ghen, hắn tự hào. Vì hắn biết, bông hoa tuyệt sắc này thuộc về hắn, chỉ hắn mới có quyền quyết định ai được ngắm, ai được chạm.
“Anh Thắng quá khen. Nó chỉ là con mèo nhỏ tôi mới nhặt về thôi.” – Giang nói, giọng khiêm tốn nhưng ánh mắt lại đầy vẻ sở hữu. Hắn vẫy tay. – “Nhi, lại đây. Rót rượu cho các anh.”
Hà Nhi cúi đầu, bước đến bàn rượu. Nàng cảm nhận được hàng chục mũi tên dục vọng đang bắn vào cơ thể mình. Mỗi cử động cúi người rót rượu, đường cong của hông và mông nàng lại hiện ra rõ mồn một dưới lớp lụa mỏng, khiến đám đàn ông dán mắt vào không rời.
Ông Thắng không nhịn được, vươn tay ra định vuốt ve cánh tay nàng lần nữa. Nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Giang, lão rụt tay lại, cười gượng:
“Thôi, hôm nay thế là đủ vui rồi. Chú Giang giữ của kỹ quá. Để dịp khác anh em mình ‘giao lưu’ sâu hơn nhé.”
Lão đứng dậy, chỉnh lại quần áo. Lão biết Giang là kẻ không dễ đụng vào. Nếu Giang đã nói “giữ hàng”, thì tốt nhất là không nên cố đấm ăn xôi.
“Vâng, hẹn gặp anh ở phi vụ chuyển hàng ra Bắc sắp tới. Em sẽ chuẩn bị chu đáo hơn.” – Giang đứng dậy tiễn khách.
Khi đi ngang qua Hà Nhi, ông Thắng ghé sát vào tai nàng, thì thầm với hơi thở hôi hám:
“Em đẹp lắm. Lần sau gặp lại, anh sẽ không tha cho em đâu. Anh sẽ khiến cái miệng xinh xắn này phải làm việc cả đêm.”
Hà Nhi rùng mình, nhưng vẫn phải cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Dạ… chào anh.”
…
Khi chiếc xe của ông Thắng và đám tùy tùng rời đi, căn biệt thự cổ kính trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Trương Trí Giang quay trở lại phòng khách. Hắn đóng cửa lại, khóa chốt cạch một tiếng khô khốc.
Hà Nhi đứng giữa phòng, hai tay đan vào nhau, tim đập thình thịch. Giờ chỉ còn lại nàng và con quỷ dữ này.
Giang không nói gì, hắn tiến lại gần Hà Nhi. Hắn đi vòng quanh nàng, ngắm nghía “tác phẩm” của mình. Ánh mắt hắn dừng lại ở những nơi mà bàn tay ông Thắng đã chạm vào: bờ vai, eo, và vùng đùi non.
“Em thấy thế nào?” – Giang hỏi, giọng trầm thấp.
“Dạ?”
“Cảm giác bị một lão già sờ soạng, bị dùng đá lạnh chà xát vào nơi tư mật… có thích không?”
Hà Nhi cắn môi, lắc đầu: “Không… em thấy ghê tởm.”
“Ghê tởm?” – Giang cười khẩy. Hắn bất ngờ đưa tay lên, quệt một ngón tay vào khóe mắt nàng, rồi trượt xuống má, xuống cổ. – “Nhưng cơ thể em lại phản ứng rất nhiệt tình đấy chứ. Lúc nãy, khi lão ta dùng đá… em đã rên rỉ rất to. Và nhìn xem…”
Hắn chỉ tay xuống vùng bụng dưới của nàng, nơi lớp váy lụa dính chặt vào da vì mồ hôi và dịch nhờn.
“… Em ướt sũng rồi.”
Hà Nhi đỏ mặt tía tai, muốn lấy tay che lại nhưng không dám.
“Lại đây.” – Giang ngồi xuống ghế sofa, ra lệnh.
Hà Nhi rón rén bước lại gần. Giang kéo nàng đứng vào giữa hai chân hắn. Hắn ngước lên nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng, rồi đưa tay đặt lên hông nàng.
“Lão già đó đã làm bẩn em.” – Giang nói, giọng lạnh tanh. – “Bàn tay dơ bẩn của lão đã chạm vào da thịt em. Ta không thích dùng đồ dơ.”
Hà Nhi hoảng sợ: “Giang ca… em sẽ đi tắm… em sẽ rửa sạch…”
“Tắm thôi chưa đủ.” – Giang lắc đầu. – “Ta cần ‘tẩy trần’ cho em theo cách của ta. Để em nhớ rằng, từng tấc da thịt này là của ai.”
Hắn cầm lấy chai rượu mạnh trên bàn – loại rượu Whisky 40 độ. Hắn mở nắp, rồi bất ngờ đổ rượu lên tay mình.
“Vén váy lên.”
Hà Nhi run rẩy. Nàng biết hắn định làm gì. Rượu mạnh sẽ còn rát buốt hơn cả rượu Sake nóng hay đá lạnh.
“Nhanh lên!” – Giang quát khẽ.
Hà Nhi từ từ kéo vạt váy ngủ lên cao, để lộ đôi chân dài và vùng tam giác mật trơn láng, hồng hào đang phập phồng lo sợ.
Giang nhìn chằm chằm vào nơi đó. Vẻ đẹp trần trụi, sạch sẽ của nàng khiến “thằng nhỏ” của hắn trong quần cũng giật nảy lên. Nhưng hắn kìm nén lại. Hắn muốn dày vò nàng thêm chút nữa.
Hắn áp bàn tay đẫm rượu mạnh vào vùng kín của Hà Nhi.
“Áaaaa!”
Hà Nhi hét lên, nước mắt trào ra ngay lập tức. Cồn mạnh tiếp xúc với niêm mạc nhạy cảm (vốn đã bị kích thích và tổn thương nhẹ từ trước) gây ra cơn đau rát kinh khủng. Nàng định lùi lại, nhưng Giang đã giữ chặt hông nàng.
Hắn bắt đầu chà xát. Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn xoa mạnh rượu vào hai mép âm hộ, vào hột le, như muốn tẩy rửa đi từng dấu vết vô hình mà ông Thắng để lại.
“Đau… đau quá… Giang ca… xin anh…”
“Chịu đựng đi. Đây là hình phạt vì em đã để kẻ khác chạm vào mình, và cũng là phần thưởng vì em đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Giang vừa chà xát, vừa quan sát biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp của Hà Nhi. Sự đau đớn làm khuôn mặt nàng nhăn lại, nhưng đôi môi đỏ mọng lại hé mở, hơi thở dồn dập. Và điều kỳ lạ là, sau cơn đau rát ban đầu, sự nóng bừng của rượu và sự thô bạo của Giang lại bắt đầu kích thích những dây thần kinh khoái cảm đang bị thuốc điều khiển.
Hà Nhi cảm thấy chân mình bủn rủn. Nàng vô thức đặt tay lên vai Giang để đứng vững.
“Ưm… a…” – Tiếng hét đau đớn dần chuyển thành tiếng rên rỉ đứt quãng.
Giang nhận ra sự thay đổi đó. Hắn nhếch mép cười tà ác. Hắn biết, hắn đang thuần hóa con mèo hoang này. Hắn đang biến nỗi đau của nàng thành khoái lạc, biến sự nhục nhã thành sự phục tùng.
Hắn rút tay ra. Vùng kín của Hà Nhi đỏ ửng, sưng tấy nhưng sạch sẽ và… ướt đẫm hơn bao giờ hết.
“Sạch rồi đấy.” – Giang nói, đưa ngón tay lên miệng nếm thử dư vị của nàng pha lẫn mùi rượu. – “Giờ thì về đi. Tối nay ta còn việc phải bàn với đối tác Đài Loan. Ta không muốn bị phân tâm bởi cái lồn đang đói khát này của em.”
Hắn lại đuổi nàng đi. Một lần nữa, hắn đưa nàng lên đỉnh cao của sự kích thích và sợ hãi, rồi bỏ mặc nàng chới với.
“Dạ…” – Hà Nhi lí nhí, vội vàng kéo váy xuống, che đi sự xấu hổ và cả sự hụt hẫng không tên.
Nàng cúi đầu chào rồi bước nhanh ra cửa.
Khi ngồi vào trong xe, Hà Nhi dựa đầu vào cửa kính, nước mắt lăn dài. Nàng đã có được thông tin quan trọng: Chuyển hàng ra Bắc. Nhưng cái giá phải trả là cơ thể nàng đang dần trở nên xa lạ với chính mình. Nàng ghê tởm sự đụng chạm của ông Thắng, nhưng lại rùng mình hưng phấn trước sự “tẩy rửa” tàn bạo của Giang.
Và trong cơn bế tắc ấy, hình ảnh Hồ Nổ lại hiện lên. Cậu em ngây ngô, người duy nhất nhìn nàng bằng ánh mắt trong veo, không toan tính.
“Mình cũng nên ghé về thăm cậu nhóc một chút… Ở bên cạnh nó, ít ra mình còn cảm thấy an toàn, không phải đề phòng như ở đây.”
Chiếc xe lao đi trong đêm, mang theo một người phụ nữ đẹp tuyệt trần nhưng tâm hồn đang vỡ vụn từng mảnh.
