NỮ CẢNH SÁT XINH ĐẸP – Siêu Phẩm 2026
Chương 34 : Bữa Tiệc Mù và Sự Chiếm Hữu Của Kẻ Đi Săn
Phần 33: Bữa Tiệc Mù và Sự Chiếm Hữu Của Kẻ Đi Săn
Chiếc xe hơi dừng lại tại một biệt thự kín đáo nằm sâu trong khu Tú Xương, Quận 3. Nơi này mang vẻ cổ kính, yên tĩnh, nấp sau những tán cây cổ thụ, là điểm hẹn lý tưởng cho những cuộc gặp gỡ chính trị mờ ám đằng sau vẻ ngoài đạo mạo.
Trương Trí Giang xuống xe trước. Hắn chỉnh lại cổ áo, rồi quay lại, không đưa tay đỡ Hà Nhi như một quý ông, mà nắm lấy khuỷu tay nàng, giọng lạnh lùng:
“Đeo vào đi.” – Hắn đưa dải băng lụa đen cho nàng.
Hà Nhi hít một hơi sâu, bàn tay run run tự buộc dải băng lên mắt. Thế giới tối sầm lại. Từ giờ phút này, nàng hoàn toàn mất đi thị giác, chỉ còn lại thính giác nhạy bén và xúc giác đang bị thuốc kích thích làm cho điên đảo.
Giang dắt nàng đi. Tiếng gót giày của nàng gõ lộc cộc trên nền gạch tàu, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. Mùi hoa ngọc lan thoang thoảng trong gió, nhưng càng đi sâu vào trong, mùi đó bị lấn át bởi mùi xì gà thượng hạng và mùi rượu mạnh nồng nặc.
“Đến rồi à, chú Giang?” – Một giọng nói ồm ồm, già nua vang lên, kèm theo tiếng ly tách va chạm.
“Chào anh Thắng. Xin lỗi để anh đợi lâu. Món quà ‘tẩy trần’ mà anh yêu cầu đây.” – Giang đẩy nhẹ Hà Nhi về phía trước, như đẩy một món hàng ra sạp.
Hà Nhi lảo đảo đứng lại giữa phòng. Nàng cảm nhận được sự hiện diện của ít nhất ba người đàn ông khác. Không khí đặc quánh sự soi mói. Dù không nhìn thấy, nàng vẫn cảm nhận được những ánh mắt hau háu đang lột trần lớp váy ngủ mỏng manh của nàng.
“Chà… Trông mướt mát đấy.” – Giọng ông Thắng vang lên sát bên tai, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào cổ Hà Nhi khiến nàng nổi da gà. – “Nghe nói chú Giang mới cho ‘dọn dẹp’ sạch sẽ từ đầu đến chân?”
“Vâng. Trơn láng, sạch sẽ, không còn một sợi lông tơ. Đúng ý anh thích: ‘Bạch hổ’. Mời anh kiểm tra.” – Giang nói, giọng thản nhiên.
Hà Nhi đứng im như tượng, tim đập thình thịch. Một bàn tay khô khốc, nóng hổi bất ngờ chạm vào bờ vai trần của Hà Nhi. Nàng giật mình, muốn lùi lại nhưng bàn tay của Giang đã đặt lên lưng nàng, giữ chặt không cho nhúc nhích.
Bàn tay lão Thắng vuốt dọc xuống cánh tay, rồi trượt vào eo, thô bạo và sỗ sàng.
“Da dẻ mịn thật. Thuốc của chú hiệu nghiệm đấy, người nó nóng hầm hập thế này cơ mà.”
Bàn tay ông Thắng không dừng lại. Ông ta luồn tay vào bên trong lớp váy ngủ lụa mỏng tang. Không có nội y cản trở, ông ta dễ dàng chạm trực tiếp vào làn da bụng phẳng lì đang phập phồng vì hồi hộp của Hà Nhi.
“Ưm…” – Hà Nhi rùng mình, cắn môi để không bật ra tiếng kêu. Cảm giác bị một kẻ lạ mặt sờ soạng trong bóng tối đáng sợ gấp ngàn lần khi nhìn thấy. Nàng không biết bàn tay đó sẽ đi đến đâu tiếp theo.
Bàn tay ông Thắng trượt xuống thấp hơn. Hắn chạm vào vùng tam giác mật vừa được wax sạch sẽ chiều nay. Làn da non nớt, nhẵn thín không một sợi lông cọ xát vào lòng bàn tay thô ráp của lão già tạo ra một cảm giác kích thích kỳ lạ và nhục nhã.
“Ồ… trọc lóc, láng mịn… Ha ha ha! Ta thích! Cảm giác như sờ vào da em bé vậy.”
Ông Thắng cười sằng sặc, các ngón tay bắt đầu cấu véo nhẹ vào hai mép âm hộ trơn láng.
“Nhiều nước quá này Giang. Con bé này nhìn mặt thì lạnh lùng mà bên dưới thì khóc nhè ghê thế.”
Tiếng cười hưởng ứng của đám đàn ông xung quanh vang lên. Hà Nhi cảm thấy nhục nhã ê chề. Nàng đứng đó, bịt mắt, để mặc cho một lão già sờ soạng vùng kín của mình và bình phẩm như một món hàng ngoài chợ. Thuốc kích dục trong người khiến nàng không thể khép chặt chân lại, ngược lại, cơ thể nàng cứ run rẩy, vô thức đón nhận sự đụng chạm thô bỉ đó.
“Anh Thắng, thử độ nhạy cảm xem sao.” – Giang gợi ý, tiếng rót rượu vang lên.
“Được. Đưa tao cục đá.”
Hà Nhi nghe tiếng lanh canh của đá viên trong ly rượu. Ngay sau đó, một cảm giác lạnh buốt thấu xương áp vào đầu nhũ hoa đang cương cứng của nàng qua lớp lụa mỏng.
“Áaaa!” – Hà Nhi giật bắn người, ưỡn ngực lên theo phản xạ.
Ông Thắng đang cầm một viên đá lạnh, chà xát vòng tròn quanh bầu ngực nàng. Sự thay đổi nhiệt độ đột ngột giữa cơ thể đang bị thuốc kích thích nóng rực và viên đá lạnh ngắt khiến Hà Nhi quằn quại. Đầu nhũ hoa vốn đã nhạy cảm giờ cứng ngắc như đá, đau tức nhưng cũng đầy khoái cảm.
“Đứng yên! Ai cho phép né tránh!” – Ông Thắng quát, tay kia vỗ mạnh vào mông nàng một cái đét.
Viên đá lạnh lại tiếp tục di chuyển. Nó trượt từ ngực xuống bụng, rồi dừng lại ngay cửa mình đang hé mở. Ông ta ấn mạnh viên đá vào giữa hai mép thịt nóng hổi.
“Ưm… a… lạnh quá… a…”
Hà Nhi rên rỉ, hai tay bấu chặt vào gấu váy. Nước đá tan chảy hòa lẫn với dâm thủy nóng hổi chảy ròng ròng xuống đùi non.
Trong khi ông Thắng đang mải mê dùng đá lạnh để trêu đùa cơ thể nàng, Hà Nhi cố gắng tập trung thính giác để nghe ngóng cuộc trò chuyện xen lẫn tiếng rên của chính mình.
“Này Giang, vụ Cát Lái êm xuôi rồi chứ?” – Ông Thắng hỏi, tay vẫn miết viên đá vào hột le của Hà Nhi.
“Ổn cả. Nhờ có lệnh thông quan của anh mà đám Hải quan không dám ho he. Hàng đã về kho an toàn.” – Giang trả lời điềm nhiên, tiếng bật lửa châm thuốc vang lên.
“Cẩn thận đấy. Nghe nói dạo này phe lão Kiên bên Bộ đang nhòm ngó kỹ lắm. Lão già đó nổi tiếng là ‘chó săn’ không biết nhả xương. Dạo này lão im hơi lặng tiếng, không biết có ủ mưu gì không.”
Tim Hà Nhi đập mạnh. Lão Kiên? Họ đang nhắc đến Tư lệnh Kiên – người sếp của nàng. Giọng điệu của ông Thắng chứa đầy sự e ngại và thù địch. Vậy là vai diễn của Tư lệnh Kiên vẫn rất hoàn hảo, ông ta vẫn là mối đe dọa trong mắt bọn tội phạm này.
“Anh Thắng yên tâm.” – Giang cười nhạt. – “Kiên có giỏi đến mấy cũng chỉ là cảnh sát. Còn chúng ta… chúng ta nắm kinh tế. Mà tiền thì luôn có tiếng nói hơn luật pháp. Chỉ cần lô hàng này trót lọt ra Bắc, chúng ta sẽ có đủ lực để khiến cái ghế của lão lung lay.”
Hà Nhi nín thở. Ra Bắc… Lô hàng vũ khí… Đối đầu với Tư lệnh Kiên. Những thông tin này quý hơn vàng. Nàng phải ghi nhớ tất cả.
Bất chợt, ông Thắng ném viên đá đi. Hắn vỗ đùi đánh đét.
“Thôi, chuyện chính trị để sau. Giờ là chuyện vui vẻ. Con bé này… tao ưng cái miệng nó lắm. Môi đỏ mọng thế kia, ngậm vào chắc sướng phải biết.”
Ông Thắng ngồi phịch xuống ghế sofa, tiếng nới thắt lưng vang lên sột soạt.
“Lại đây. Quỳ xuống. ‘Thổi kèn’ cho tao.” – Lão ra lệnh, giọng khàn đặc dục vọng.
Hà Nhi chết điếng. Lão muốn nàng dùng miệng? Nàng rùng mình khi nghĩ đến cảnh phải ngậm thứ dơ bẩn của lão già này vào miệng.
Giang đứng im lặng. Hà Nhi hoảng sợ, nàng không biết Giang có đồng ý không. Nàng mò mẫm định quỳ xuống theo bản năng sinh tồn và sợ hãi. Nàng không dám trái lệnh khách VIP của ông trùm.
Nhưng ngay khi đầu gối nàng sắp chạm đất, một bàn tay rắn chắc nắm chặt lấy cánh tay nàng, kéo giật ngược trở lại.
“Khoan đã, anh Thắng.” – Giọng Giang vang lên, vẫn lịch sự nhưng chứa đầy sự kiên quyết và chiếm hữu.
“Sao thế chú Giang? Tiếc à?” – Ông Thắng cau mày, vẻ mặt không hài lòng, tay đang kéo khóa quần khựng lại.
Giang kéo Hà Nhi sát vào người mình, tay hắn vòng qua eo nàng, siết chặt như khẳng định chủ quyền.
“Anh Thắng thông cảm. Con bé này… em còn chưa ‘khai trương’ cái miệng của nó.”
“Cái gì? Chú chưa dùng?” – Ông Thắng ngạc nhiên.
“Vâng. Đây là món hàng đặc biệt em đang huấn luyện. Cái miệng xinh xắn này… em muốn giữ lại hương vị đầu tiên cho riêng mình.” – Giang nói, ngón tay hắn lướt qua bờ môi đang run rẩy của Hà Nhi, miết nhẹ. – “Anh biết tính em mà, em không thích dùng chung đồ khi chưa chán.”
Ông Thắng nhìn Giang một lúc, rồi bật cười hô hố, lắc đầu:
“Ha ha ha! Thằng này kỹ tính thật. Được rồi, được rồi. Nể mặt chú mày là người có công lớn. Tao tha cho cái miệng nó. Nhưng lần sau gặp lại… tao muốn ‘húp trọn’ đấy nhé.”
“Chắc chắn rồi. Lần sau em sẽ đền bù cho anh một em khác, kỹ thuật điêu luyện hơn.”
Giang quay sang Hà Nhi, tháo dải băng bịt mắt cho nàng. Ánh sáng đột ngột khiến Hà Nhi chói mắt. Nàng nhìn thấy khuôn mặt già nua, chảy xệ của ông Thắng đang nhìn mình thèm thuồng, cái quần của lão hơi phồng lên. Và bên cạnh nàng là khuôn mặt lạnh tanh, ngạo nghễ của Giang.
Hà Nhi thở phào nhẹ nhõm, chân tay bủn rủn. Nàng đã thoát được sự nhục nhã tột cùng nhờ vào tính chiếm hữu bệnh hoạn của Giang. Hắn coi nàng là đồ vật, và hắn không muốn món đồ chơi của mình bị “bẩn” trước khi hắn dùng chán chê.
“Đi rửa mặt đi. Rồi ra rót rượu tiếp.” – Giang ra lệnh, đẩy nhẹ nàng về phía cửa.
Hà Nhi vội vã chạy vào nhà vệ sinh. Nàng nhìn mình trong gương: tóc tai rối bời, chiếc váy ngủ mỏng tang dính sát vào người vì mồ hôi và nước đá tan chảy. Nàng vục nước lạnh lên mặt, cố gắng trấn tĩnh.
Nàng đã an toàn… tạm thời. Và quan trọng hơn, nàng đã có được thông tin quan trọng về kế hoạch chuyển hàng ra Bắc và mối lo ngại của chúng về Tư lệnh Kiên.
Còn tiếp…
